Crush Nhặt Được Nhật Ký Của Tôi - Chương 2: Khó Mà Không Nhìn Thấy Lắm Nhỉ?

Cập nhật lúc: 07/04/2026 15:06

Editor: Yang Hy

Đến tận tối mịt Mạch Đông vẫn cứ như người mất hồn.

Đỗ Xuyên về ký túc xá rất muộn.

Đợt chiêu mộ thành viên mới lần này của câu lạc bộ Hán phục thành công mỹ mãn. Dù trong lòng không muốn thừa nhận lắm, nhưng Đỗ Xuyên biết thừa thành công này chẳng dính dáng gì đến mình, tất cả là nhờ bạn gái mời được một "viện binh" quá khủng: Nghiêm Tự Minh.

Trong lòng Đỗ Xuyên cứ chua loét. Lúc đi ăn tối, bạn gái cứ khen Nghiêm Tự Minh đẹp trai nức nở. Đương nhiên thái độ của cô ấy rất đàng hoàng và lịch sự, kiểu chịu ơn người ta thì phải nịnh nọt gấp trăm lần, cái đạo lý này cậu ta hiểu rõ. Nhưng hiểu thì hiểu, chứ cái sự ghen tị trong lòng thì không kìm được. Đàn ông con trai mà, cứ thấy ai cùng giới mà giỏi giang hơn mình là y như rằng tự động coi người ta là đối thủ và đầy mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g.

Vừa bước chân vào cửa phòng, cậu ta đã thấy Mạch Đông ôm cái thanh chắn giường, mặt mày ủ rũ nhìn vào hư không. Cậu ta khựng lại, quên sạch mấy câu định than vãn, rụt rè hỏi: "Này Mạch, sao thế?"

Chưa kịp để Mạch Đông trả lời, cậu ta sực nhớ ra điều gì, lại hỏi tiếp: "À đúng rồi, nay sao cậu mò ra sân vận động thế? Tôi định gọi cậu nói mấy câu mà cậu chạy mất hút không thèm ngoái đầu lại. Có phải cậu làm mất cuốn nhật ký bảo bối rồi không?"

Mắt Mạch Đông sáng rực lên như đèn pha.

Cậu gật đầu lia lịa: "Ừ, đúng rồi, chỗ cậu đông quá tôi lỡ tay làm rơi mất. Cậu... cậu nhặt được hả?" Niềm vui sướng vừa lóe lên đã vụt tắt, vì cậu chợt nghĩ đến cảnh Đỗ Xuyên có thể đã đọc trộm nội dung bên trong, nên câu cuối hỏi lí nhí như muỗi kêu.

Ai ngờ Đỗ Xuyên nhún vai: "Không, Nghiêm Tự Minh nhặt được. Lúc ăn cơm ổng lôi ra hỏi có phải của bọn tôi không, tôi nhìn quen quen mới bảo hình như của đứa bạn cùng phòng."

Mắt Mạch Đông từ từ mở to hết cỡ.

Theo lẽ thường tình, đã là đồ của bạn cùng phòng Đỗ Xuyên thì người ta phải đưa cho Đỗ Xuyên cầm về chứ nhỉ?

Nhưng Đỗ Xuyên gãi đầu: "Cơ mà tôi cũng không chắc lắm. Bình thường cậu giữ cuốn nhật ký đó như vàng, tôi có thấy mấy lần đâu, nên Nghiêm Tự Minh không đưa cho tôi. Đã là của cậu thì để tôi nhắn ổng một tiếng, cậu tự qua mà lấy."

Thế giới của Mạch Đông như vỡ vụn thành trăm mảnh.

Dưới sự giới thiệu nhiệt tình của Đỗ Xuyên, cậu run rẩy cầm điện thoại add WeChat của Nghiêm Tự Minh.

Đúng vậy, Mạch Đông không có WeChat của Nghiêm Tự Minh.

Thật ra thì, cậu có cả tỷ cơ hội để xin nick của anh ấy.

Nghiêm Tự Minh là ai chứ? Phó chủ tịch hội sinh viên trường Đại học Nam Kinh cơ mà. Cứ tưởng tượng mà xem, từ công việc đến đời sống, người muốn add nick anh ấy chắc xếp hàng dài cả cây số. Chắc anh ấy cũng chẳng hơi đâu mà lọc từng người, thường là ai gửi lời mời cũng đồng ý tất.

Mạch Đông hoàn toàn có thể trà trộn vào đám đông đó, kiếm một góc khuất nào đó trong danh sách bạn bè của Nghiêm Tự Minh, rồi âm thầm theo dõi cuộc sống của người mình thầm thương trộm nhớ.

Nhưng cậu không làm thế. Mạch Đông là người rất dễ thỏa mãn. Hành động vượt quá giới hạn nhất của cậu chỉ là viết kín tên Nghiêm Tự Minh lên trang lót của cuốn nhật ký, để tự ả tưởng rằng đây là cuốn sổ anh ấy tặng mình. Ngoài chuyện đó ra, việc bày mưu tính kế để tình cờ gặp gỡ, lấy hết can đảm đi lướt qua người ta, rồi tự coi cái khoảnh khắc tim đập chân run đó là "duyên phận", đã là niềm vui lớn nhất đời cậu rồi.

Còn bây giờ, Mạch Đông đang cầm điện thoại, màn hình chat hiện lên một cái avatar quen thuộc đến đau lòng, một cái nickname quen thuộc đến nhức nhối, và bốn chữ ngắn gọn.

Thật là ngại quá.

Mạch Đông thấy trời đất quay cuồng. Với trình độ mê mẩn gần như ám ảnh của mình, dù chưa kết bạn bao giờ nhưng cậu thuộc làu số điện thoại, avatar, nickname của Nghiêm Tự Minh. Điều đó càng khẳng định chắc nịch người đang chat với cậu chính là Nghiêm Tự Minh bằng xương bằng thịt.

Đầu ngón tay cậu run bần bật, mãi vẫn chưa rep lại được bốn chữ kia.

Thế là bên kia lại nhắn tiếp.

Thật là ngại quá.

Nghe bạn cùng phòng em bảo đây là đồ của em. [Hình ảnh]

Em có tiện qua lấy không? Anh ở tòa Đông 2.

Mạch Đông vội vàng trả lời.

Dạ vâng, là sổ của em. Thật sự ngại quá, làm phiền anh rồi, tại em hậu đậu quá. Giờ em qua lấy ngay đây ạ, phiền anh xuống dưới lầu đợi em một chút, khoảng 3-4 phút nữa em tới. Cảm ơn anh!

Gửi tin nhắn xong, Mạch Đông quăng điện thoại cái vèo, lột vội bộ đồ ngủ, xỏ giày, soi gương xem mặt mũi có nhem nhuốc không, rồi vuốt lại mấy cọng tóc lơ thơ.

Nhạc nền trong phòng lúc này là tiếng Đỗ Xuyên đang luyên thuyên chê bai Nghiêm Tự Minh quá đẹp trai, hôm nay chiếm hết spotlight của mình. Tim Mạch Đông như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, cứ mỗi lần nghe thấy ba chữ "Nghiêm Tự Minh" là cậu lại thấy tim mình thót lên một cái, muốn nôn ra ngoài đến nơi.

"Tôi đi lấy cuốn nhật ký cái." Cậu chào bạn cùng phòng một tiếng rồi lao ra khỏi cửa.

Vì Nghiêm Tự Minh đang đợi nên Mạch Đông đi như chạy.

Chỉ có 3-4 phút đi bộ thôi mà tim cậu đập thình thịch như vừa chạy xong cả cây số.

Vừa rẽ qua góc tòa nhà Đông 2, cậu đã thấy Nghiêm Tự Minh đứng dưới gốc cây.

Anh ấy đã thay bộ đồ lúc ban ngày ra rồi.

Giờ chỉ mặc một chiếc áo thun đen đơn giản với quần jeans, trên đời này có cả tỷ người mặc kiểu đó, nhưng Mạch Đông dám cá Nghiêm Tự Minh là người mặc đẹp nhất.

Khoảnh khắc này, cậu bỗng dưng thấy sợ hãi kiểu "gần nhà mà không dám về". Cậu có thể lướt qua Nghiêm Tự Minh ngàn lần, nhưng lại chẳng muốn đối mặt nói chuyện với anh dù chỉ một lần. Dễ hiểu thôi mà, đối mặt sẽ làm cho việc yêu thầm trở nên bi quan hơn. Ý nghĩa của yêu thầm là nằm ở sự tưởng tượng rằng một ngày nào đó hai người sẽ thành đôi, còn đối mặt trực tiếp sẽ làm vỡ tan cái ảo mộng đó.

Mạch Đông sẽ biết rất rõ rằng, cuộc trò chuyện giữa cậu và Nghiêm Tự Minh chỉ có một lần này thôi, sẽ chẳng còn cơ hội nào khác nữa.

Mạch Đông chạy thêm hai bước, dừng lại trước mặt Nghiêm Tự Minh, thở hồng hộc.

Rõ ràng hai người chưa nói câu nào, mà Mạch Đông đã cảm thấy mối tình đơn phương này bị ép phải kết thúc rồi. Tâm trạng cậu tồi tệ vô cùng, cứ cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.

Không ngờ Nghiêm Tự Minh lại mở lời, giọng điệu vô cùng lịch sự và dịu dàng: "Em tên Mạch Đông hả?"

Mạch Đông lí nhí đáp: "Dạ vâng, làm phiền anh quá đàn anh, tại em đoảng quá."

Người kia nói: "Tên đặc biệt thật đấy."

Mạch Đông giải thích: "Thật ra nó là tên một vị t.h.u.ố.c, chắc lúc đặt tên bố mẹ em lười nghĩ."

Thế là người kia bật cười.

Nụ cười đó là dành cho cậu, nhưng Mạch Đông vẫn cứ lảng tránh ánh mắt của Nghiêm Tự Minh.

Rõ ràng ban ngày còn ghen tị với những người được anh cười, giờ lại tự lừa mình dối người không dám nhìn nụ cười dành riêng cho mình. Tâm tư kẻ yêu thầm đúng là rắc rối, nghĩ mãi không thông, đến Mạch Đông còn chẳng hiểu mình đang làm cái quái gì nữa.

Nghiêm Tự Minh đưa trả cuốn nhật ký.

Cuốn sổ này là Mạch Đông lựa chọn kỹ càng, mua ở nhà sách hẳn hoi. Lúc mua còn suýt hét lên vì không ngờ sổ bây giờ đắt thế. Cậu có thói quen viết nhật ký từ nhỏ, hồi cấp hai cấp ba toàn mua ở căng tin trường, cuốn dày cộp bìa cứng có tranh minh họa cũng chỉ mười tệ là cùng, giờ mua cuốn y chang mà tận bốn năm chục tệ.

"Nhật ký của em đây, lần sau đừng làm mất nữa nhé," Nghiêm Tự Minh dặn dò.

"Dạ... vâng, thật sự xin lỗi, làm phiền anh quá." Mạch Đông đã lặp lại câu này không biết bao nhiêu lần, và cậu đang chờ đợi Nghiêm Tự Minh chất vấn mình. Chất vấn cái gì cũng được, ví dụ như tại sao trang lót lại viết kín ba chữ "Nghiêm Tự Minh", hay là tại sao người được tả trong nhật ký lại giống Nghiêm Tự Minh đến thế.

Nhưng Nghiêm Tự Minh chẳng hỏi gì cả, trả sổ xong anh chỉ nói: "Thế em về nghỉ ngơi đi nhé?"

Mạch Đông ngẩn người một lúc, rồi gật đầu một cách ngu ngơ.

Nhìn Nghiêm Tự Minh quay lưng đi vào ký túc xá.

Cho đến khi Mạch Đông về đến phòng, ngồi vào chỗ của mình, lật cuốn nhật ký ra.

Cậu vẫn chưa tỉnh táo lại được.

Không thể nào, ai nhặt được sổ mà chẳng mở ra xem, ít nhất cũng phải tìm xem có tên người mất không để còn trả lại chứ. Cậu chắc chắn Nghiêm Tự Minh đã nhìn thấy mấy dòng chữ chi chít ở trang đầu, vậy tại sao anh ấy không hỏi?

Gần mười một giờ đêm, ký túc xá nam vẫn chưa có dấu hiệu yên tĩnh.

Ba đứa bạn cùng phòng, hai đứa đang chơi game đôi, chốc chốc lại văng tục c.h.ử.i thề, còn một đứa đang video call với người yêu, lời ngon tiếng ngọt nghe còn ch.ói tai hơn cả tiếng c.h.ử.i thề.

Mạch Đông ngồi trên ghế mà như ngồi trên đống lửa.

Cậu lật trang đầu tiên của cuốn nhật ký, đây là trang cậu viết hồi mới nhập học.

Ngày 2 tháng 9 năm 2022, trời nắng.

Hôm nay là ngày đầu tiên nhập học Đại học Nam Kinh!

Trời nóng quá. Vì mình đã nằm vùng ở diễn đàn trường từ lâu, nên trước khi đến nhập học mình đã biết anh ấy sẽ đón tân sinh viên ở đâu, may mắn là đã nhìn thấy anh ấy rồi. Hạnh phúc quá đi, chẳng biết dùng từ gì để tả cái sự hạnh phúc này nữa, lại thấy mình sao dễ thỏa mãn thế không biết. Chỉ cần đỗ vào trường anh ấy học, chỉ cần nhìn thấy anh ấy một cái là đã thấy bốn năm sắp tới chắc chắn sẽ vui lắm đây.

Hôm nay, anh ấy mặc áo thun trắng, bên ngoài khoác cái áo ghi lê đỏ, các anh chị đón tân sinh viên đều mặc thế, chắc là đồng phục trường phát. Người khác mặc trông như công nhân vệ sinh, còn anh ấy mặc trông như đang đi catwalk trong showbiz vậy. Xin lỗi xin lỗi, cái kính lọc tình yêu của mình dày quá rồi, mình cũng muốn sửa lắm mà không sửa được!

Mạch Đông gục đầu xuống bàn, rên rỉ mấy tiếng "hư hừ" đầy đau khổ.

Ai đọc vào cũng biết người cậu đang nói đến chắc chắn là Nghiêm Tự Minh.

Nghiêm Tự Minh chắc chắn đã thấy rồi, tại sao lại không hỏi cậu chứ? Hay là vì anh ấy đã quá quen với việc được thích, được yêu thầm, được chú ý, nên chẳng thèm bận tâm?

Cái cảm giác chờ đợi bị tuyên án này quá là dày vò. Mạch Đông chắc chắn rằng, nếu hôm nay không hỏi cho ra nhẽ, thì những ngày sau này ngày nào cậu cũng sẽ dằn vặt với câu hỏi "Rốt cuộc Nghiêm Tự Minh có đọc nhật ký của mình không, đọc rồi sao lại không hỏi gì".

Mạch Đông không nhịn được nữa.

Đắn đo mãi, cuối cùng cậu cũng mở điện thoại lên.

Điện thoại để trên bàn, cậu nhìn chằm chằm vào khung chat với Nghiêm Tự Minh cả mấy phút đồng hồ, hít sâu một hơi, thở ra từ từ, rồi trịnh trọng cầm máy lên, gõ:

Đàn anh... ừm, em vẫn muốn hỏi một chút, cuốn nhật ký của em, anh có đọc nội dung bên trong không ạ?

Chỉ là một câu hỏi bình thường thôi, nhưng sức sát thương với Mạch Đông chẳng kém gì việc nói thẳng "Anh ơi, em thích anh". Cậu thấp thỏm chờ đợi, may mà đối phương không để cậu chờ lâu.

Xin lỗi em.

Vì nhặt được cuốn sổ nên anh bắt buộc phải mở ra xem có ghi tên không.

Còn về nội dung.

Khó mà không nhìn thấy lắm nhỉ? Dù sao thì, ngay trang đầu tiên đã viết kín tên anh rồi mà.

Mạch Đông đập mạnh đầu xuống bàn một cái rõ kêu.

Ui da, đau quá!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.