Crush Nhặt Được Nhật Ký Của Tôi - Chương 3: Căn Bệnh Nan Y Mang Tên Nghiêm Tự Minh

Cập nhật lúc: 07/04/2026 15:06

Editor: Yang Hy

Mạch Đông hối hận vô cùng.

Cậu biết thừa mọi chuyện sẽ thành ra thế này, biết thừa Nghiêm Tự Minh chắc chắn đã đọc rồi, thế mà vẫn cứ thích vẽ vời thêm chuyện, vẫn cứ phải hỏi một câu mới chịu.

Nhưng thật lòng mà nói, cậu hiểu rất rõ mình đang nghĩ gì. Chẳng qua là tâm lý không cam tâm của kẻ yêu đơn phương và cái ham muốn được đến gần người ta đang làm loạn thôi. Kiểu như "thôi thì đằng nào cũng vỡ lở rồi", Nghiêm Tự Minh cũng thấy rồi, tại sao không nhân cơ hội này nói thêm với anh ấy vài câu?

Thậm chí cậu còn mong nhận được sự chất vấn hay từ chối từ Nghiêm Tự Minh, cứ như thể làm vậy là cậu đã được góp mặt vào một phần cuộc đời của anh ấy rồi. Cậu nghĩ một cách liều lĩnh rằng, biết đâu sau này Nghiêm Tự Minh sẽ nhớ lại từng có một người theo đuổi mình như thế, vậy cũng đủ mãn nguyện rồi.

Có lúc Mạch Đông nghi ngờ mình bị chứng thích ngược đãi bản thân, cứ phải để mọi chuyện tệ hại đến mức nào đó mới chịu thôi. Thế là cậu nhắn lại:

Xin lỗi anh, xin lỗi anh nhiều. Nếu anh thấy bị x.úc p.hạ.m thì em xé trang đó đi ngay ạ. Em cũng không có ý gì khác đâu, thật sự xin lỗi anh.

Nghiêm Tự Minh nhắn lại thế này: Đừng cảm thấy khó xử hay ngại ngùng gì cả. Anh chỉ lật xem vài dòng, thấy là nhật ký nên không đọc tiếp nữa đâu. Em nghỉ ngơi sớm đi.

Nghiêm Tự Minh lúc nào cũng chu đáo như vậy, Mạch Đông biết chứ.

Nhưng sự chu đáo này lại mang một cảm giác xa cách, cao vời vợi, khiến Mạch Đông luôn cảm thấy Nghiêm Tự Minh như đứng trên tất cả mọi người, dùng cái nhìn của "thượng đế" để ban phát sự ân cần bình đẳng cho từng cá nhân. Giống như việc anh ấy là Phó chủ tịch hội sinh viên có sức ảnh hưởng lớn, nhưng vẫn đồng ý đi làm "bình hoa di động" cho câu lạc bộ Hán phục, đứng cười cả ngày để phát tờ rơi.

Và còn... còn hồi cấp ba nữa.

Hồi đại hội thể thao cấp ba, Mạch Đông và cậu bạn cùng bàn bị bắt ép tham gia trò "hai người ba chân". Hai đứa này là cặp mọt sách điển hình, cậu bạn cùng bàn của Mạch Đông còn "mọt" hơn, béo ục ịch đeo cái kính dày cộp như đ.í.t chai.

Hai người vừa không có khiếu thể thao, lại vừa chẳng ăn ý tẹo nào, nên không có gì bất ngờ khi mới lết được năm sáu mét đã ngã dúi dụi xuống đường chạy nhựa. Đầu gối trầy xước be bét, m.á.u me lẫn với bụi đất, vừa đau vừa t.h.ả.m.

Lúc đó Mạch Đông vừa nản vừa bực.

Nản vì sao mình đến cái trò mẫu giáo đơn giản thế này cũng làm không xong. Bực vì cậu bạn béo kia đúng là cục tạ kéo chân mình. Mạch Đông tuy trầm tính nhưng không phải kiểu người nhu nhược, cậu bạn kia trước khi ngã đã vấp chân một cái, đó mới là nguyên nhân chính khiến cả hai đo đường.

Thế nên cậu ngồi bệt dưới đất, mặt nhăn như khỉ ăn ớt, vừa vì đau, vừa vì giận.

Nghiêm Tự Minh xuất hiện đúng lúc đó. Anh ấy vừa chạy xong phần thi tiếp sức, mặt hơi đỏ, tay cầm chai nước được mấy bạn nữ tặng, đã uống vơi hơn nửa. Tay kia anh đưa ra một gói tăm bông tẩm cồn i-ốt loại tiện dụng: "Em có sao không? Xử lý vết thương chút đi."

Chính vì những lẽ đó, Mạch Đông không tin anh ấy thật sự không đọc, và tin chắc rằng đó chỉ là lời nói dối thiện ý để an ủi cậu khỏi xấu hổ mà thôi.

Mối tình đơn phương này đã bị chôn vùi một cách oanh liệt như thế đấy.

Anh cũng nghỉ sớm đi ạ, chúc anh ngủ ngon. Mạch Đông nhắn lại câu này rồi tắt máy.

Chuyện này nhỏ xíu à, chỉ là nhặt được một cuốn nhật ký không có ý nghĩa gì thôi mà.

Dù thế giới của Mạch Đông có sụp đổ tan tành, thì với bất kỳ ai khác, đây cũng chỉ là một đoạn nhạc đệm cỏn con không đáng nhắc tới.

Cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn.

Mạch Đông đã nhốt mình trong phòng cả tuần, không dám ló mặt ra đường. May mà đúng dịp nghỉ lễ Quốc khánh, không phải lên lớp, nên cậu cũng lười ra thư viện, đến giờ cơm cũng chẳng buồn xuống căng tin, gọi đồ ăn ngoài suốt cả tuần liền. Cậu vẫn viết nhật ký, hôm nay cậu viết:

Ngày 4 tháng 10 năm 2023, trời âm u.

Mình biết ngoài mình ra chẳng ai để ý chuyện này đâu. Có bao nhiêu người thích Nghiêm Tự Minh, có khi anh ấy quên béng mình là ai rồi, dù có lướt qua nhau lần nữa cũng chẳng thấy mình quen mặt. Nhưng mình vẫn không dám ra ngoài, sợ gặp anh ấy.

Sợ gặp rồi anh ấy vẫn nhớ mình, mà càng sợ hơn là gặp rồi anh ấy lại quên mình là ai.

Aaa, Mạch Đông ơi Mạch Đông, mày đúng là con rùa rụt cổ nhát cáy siêu cấp vũ trụ!

Cậu quyết định kiếm việc gì đó làm, ai cũng biết nâng cấp bản thân là liều t.h.u.ố.c chữa thất tình tốt nhất.

Bởi vì dù Mạch Đông đã yêu thầm Nghiêm Tự Minh suốt bốn năm trời, nhưng cậu vẫn tự thấy mình không phải đứa lụy tình mù quáng. Yêu thầm mà, hai chữ này xuất hiện là y như rằng đi kèm với một cái kết cục dễ đoán, đó là chấm hết.

Chuyện đã đến nước này rồi, còn yêu thầm nữa thì... mất lịch sự quá, Mạch Đông tự nhủ với lòng mình như vậy.

Thế là cậu lục lại tin nhắn cũ của bạn học rủ cậu tham gia nhóm tranh biện. Tuy hơi lâu rồi, tận từ hồi đầu năm nhất.

Chuyện bắt nguồn từ việc Mạch Đông, kẻ vốn tàng hình trong lớp, bỗng dưng thể hiện tài ăn nói kinh ngạc trong một buổi thuyết trình. Tất nhiên, Mạch Đông thấy mình chỉ đang đọc như vẹt theo slide thôi, nhưng bạn bè thì cứ khăng khăng cho rằng cậu là thiên tài tranh biện ở vị trí người nói đầu tiên.

Mạch Đông trả lời sau cả nửa năm trời: Sếp Trần ơi, đội tranh biện còn thiếu người không?

Bên kia rep siêu nhanh: Ối giời ơi, Mạch ơi là Mạch, con ch.ết rồi mẹ mới có sữa về à!

Mạch Đông: ...

Mạch Đông: Khụ, ngại quá, dạo này tôi đang muốn kiếm việc gì làm.

Nhưng mà cậu đến đúng lúc lắm, ba ngày nữa có giải tranh biện cấp khoa, mà người tranh biện đầu tiên bên tôi bị viêm ruột thừa cấp tính đi mổ rồi. Tôi đang rối ren hết cả lên đây, ông vào cứu cánh phát nhé?

Ba ngày nữa?! Có gấp quá không, với lại tôi không có kinh nghiệm đâu, được không đấy?

Tôi thấy không vấn đề gì, khoản tìm kiếm luận cứ thì cậu có thể chưa quen, nhưng bọn tôi lo được. Cậu chỉ cần dùng cái giọng điệu và biểu cảm "coi khinh cả thế giới" của cậu học thuộc lòng là ô kê la.

Mạch Đông nhìn tin nhắn đối phương gửi mà câm nín hồi lâu.

Cậu không hề biết trong mắt bạn bè mình lại có hình tượng như thế đấy? Mạch Đông tự kiểm điểm lại, cậu vốn dĩ không biết hồi hộp là gì, trừ những chuyện liên quan đến Nghiêm Tự Minh. Bị ép chơi hai người ba chân cậu không run, thi đại học cậu không run, lên bục giảng thuyết trình cậu cũng không run.

Tại sao phải run chứ?

Nghiêm Tự Minh có ngồi dưới xem đâu, thể hiện tốt hay dở thì Mạch Đông vẫn là Mạch Đông thôi.

Chắc cái này gọi là "coi khinh cả thế giới" hả?

Thế là Mạch Đông lao đầu vào chuẩn bị cho cuộc thi tranh biện gấp rút.

Hiệu quả của việc tham gia thi đấu rất tốt. Trong suốt một tuần bận tối mặt tối mũi, Mạch Đông hoàn toàn không có thời gian rảnh rỗi để mà sầu não, thương vay khóc mướn hay nhớ nhung Nghiêm Tự Minh. Đương nhiên trong đó cũng có phần tự lừa dối bản thân, ví dụ như mỗi ngày đi tập về ký túc xá, muốn viết nhật ký thì lật trang mới ra, do dự một lúc rồi lại cất đi.

Không dám viết, vì viết về "anh ấy" vào cuốn sổ này đã thành thói quen của Mạch Đông rồi.

Cậu sợ hễ đặt b.út xuống là lộ tẩy ngay, câu đầu tiên chắc chắn sẽ là "Mấy hôm nay không gặp anh ấy, không biết anh ấy đã quên cái sự cố nhỏ xíu của mình chưa". Chỉ cần không viết, cậu có thể tự cho rằng mình cũng đang dần quên Nghiêm Tự Minh.

Nhưng cái ý nghĩ này một khi đã nhen nhóm lên thì khó mà dập tắt được.

Dù có tự lừa mình dối người không dám viết nhật ký, thì nằm trên giường cậu vẫn trằn trọc mãi không ngủ được, trong đầu toàn là hình ảnh của Nghiêm Tự Minh.

Mạch Đông và Nghiêm Tự Minh học cùng trường cấp ba, và người phát biểu đại diện học sinh trong lễ khai giảng chắc chắn là Nghiêm Tự Minh rồi.

Nghiêm Tự Minh hồi đó trông hơi non nớt, mặc bộ đồng phục mùa hè rất vừa vặn, cả người toát lên vẻ thiếu niên đầy sức sống. Bài phát biểu chắc là tự viết, anh ấy gần như không cần nhìn giấy, thỉnh thoảng một tay cầm micro, ánh mắt hờ hững quét qua hàng dài đàn em đang đứng dưới sân vận động.

Thành tích của Mạch Đông cũng rất tốt, nên Nghiêm Tự Minh đương nhiên trở thành mục tiêu để cậu đuổi theo. Nhưng sự theo đuổi hồi đó đơn thuần lắm, chỉ là sự cạnh tranh về điểm số thôi.

Mạch Đông đứng dưới, mơ mộng rằng đợi Nghiêm Tự Minh tốt nghiệp rồi, biết đâu mình sẽ là người thế chỗ anh ấy, đứng giữa bục chủ tịch, phát biểu với tư cách đại diện học sinh. Hồi đó tốt thật, Mạch Đông chưa mắc phải căn bệnh nan y mang tên "tình yêu", cậu giống như đứa bạn cùng phòng Đỗ Xuyên, chỉ coi Nghiêm Tự Minh là một đối thủ xuất sắc để cạnh tranh.

Cho đến cái lần đại hội thể thao đó.

Cậu ngồi bệt trên đường chạy nhựa, vừa thất bại vừa t.h.ả.m hại, chỉ là ngã một cái thôi mà cảm giác như cuộc đời sau này tiêu tùng hết rồi, bi quan kinh khủng. Nghiêm Tự Minh đưa tăm bông tẩm cồn đến, hơi thở còn chưa đều, Mạch Đông ngẩn người ra một lúc lâu vẫn chưa đưa tay nhận.

Thế là Nghiêm Tự Minh ngồi xổm xuống, chụm ngón trỏ và ngón giữa lại, ấn thẳng vào đầu gối Mạch Đông. Hai ngón tay đó đặt ngay cạnh vết thương, mang theo hơi nóng hầm hập của ngày hè. Đôi mày anh hơi nhíu lại: "Em không cử động được nữa à?"

Mạch Đông lúc này mới tỉnh táo lại, mặt đỏ bừng, vội vàng giải thích: "Không, không phải, cử động được ạ." Rồi cậu nhận lấy tăm bông, nhưng không xé ra ngay mà định ra chỗ khác xử lý.

Nghiêm Tự Minh nắm lấy cổ tay Mạch Đông một cách rất tự nhiên: "Để anh dìu em."

Mạch Đông vốn định nói "không cần đâu", nhưng lời từ chối lịch sự ấy nghẹn lại trong họng, tim đập loạn xạ, não bộ như ngừng hoạt động, mồm miệng thì líu lưỡi. Cậu bắt đầu căng thẳng luống cuống một cách khó hiểu, cậu chắc chắn lúc đó mình chưa thích Nghiêm Tự Minh, thế mà chẳng hiểu sao lại thấy xấu hổ.

Mạch Đông đột nhiên kéo chăn lên trùm kín mít, cho đến khi cả khuôn mặt chìm trong bóng tối và cảm giác khó thở.

Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng tống khứ cái tên "xấu xa" Nghiêm Tự Minh ra khỏi đầu.

Nhưng kết quả thì ai cũng đoán được, nỗ lực của cậu thất bại t.h.ả.m hại. Đã thế, cậu còn hèn đến mức, vừa thầm mắng Nghiêm Tự Minh là "xấu xa" trong lòng xong, lại lén lút xin lỗi ai đó trong vô thức.

Nghiêm Tự Minh là người rất tốt, tuyệt đối không phải kẻ xấu xa.

Mạch Đông biết mình muốn gì. Hoặc là nhận được sự quan tâm và yêu thích của Nghiêm Tự Minh, hoặc là nhận lấy sự từ chối và ghét bỏ của anh ấy. Chứ không phải như bây giờ, rõ ràng chuyện yêu thầm đã bị lộ, mà cứ như chưa có chuyện gì xảy ra.

Cứ như thể tình cảm của cậu rẻ rúng đến mức không đáng để Nghiêm Tự Minh nghiêm túc từ chối.

Mình...

Mình cũng đâu phải người tệ hại lắm đâu nhỉ?

Mạch Đông tự nhủ.

Mình trông cũng được, học hành cũng khá, gia cảnh cũng ổn, tuy chẳng có cái nào xuất sắc vượt trội, ừ thì đúng là không xứng với Nghiêm Tự Minh thật.

Yêu thầm là một căn bệnh dai dẳng khó chữa.

Vì thế bác sĩ Mạch đang tìm đủ mọi cách để tự chữa trị cho mình, cậu không muốn ch.ết yểu vì căn bệnh nan y này khi tuổi đời còn quá trẻ. Virus gây bệnh là một vật thể nguy hiểm cấp độ cao mang tên "Nghiêm Tự Minh", chỉ cần đến gần là lây nhiễm ngay lập tức.

Chữa bệnh nan y thì cần kiên nhẫn, bác sĩ Mạch buộc phải cho bản thân thêm chút thời gian.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.