Crush Nhặt Được Nhật Ký Của Tôi - Chương 26: Ừ, Thì Là Bạn
Cập nhật lúc: 07/04/2026 15:12
Editor: Yang Hy
Khoan đã, người thường yêu nhau có ai đặt ra cái "kỳ thực tập" này không?
Không chỉ Ngô T.ử Mặc và Lưu Hà Vĩ, ngay cả Đỗ Xuyên đang b.ắ.n game cũng phải ngừng tay. Cậu ta tức quá, xả đạn loạn xạ vào không khí, lộ vị trí và bị một tên "núp lùm" b.ắ.n headshot ch.ết toi. Màn hình game xám xịt, Đỗ Xuyên ném chuột cái rầm, quay sang nhìn Mạch Đông:
"Cho cậu ba phút giải thích 'kỳ thực tập' là cái quái gì."
Mạch Đông biết thế quái nào được!
Chính cậu còn đang muốn hỏi Nghiêm Tự Minh đây này. Mạch Đông câm nín, đã chột dạ sẵn rồi thì tài hùng biện cũng bay biến sạch trơn.
Đỗ Xuyên nói như cha dạy con: "Mạch à, tôi không chê cậu ngốc, nhưng sao cậu không nhận ra người ta đang thả thính câu giờ với cậu thế hả? Cậu nghe ai yêu nhau mà còn thực tập bao giờ chưa? Thôi tôi hỏi thế này cho vuông: thế tóm lại hai người là yêu hay không yêu?"
Lần này Mạch Đông trả lời chắc nịch, câu này cậu đã nghĩ kỹ từ lúc ở cửa rồi: "Yêu."
Đỗ Xuyên chìa tay: "Được, đưa WeChat đây tôi xem, đăng vòng bạn bè công khai chưa? Yêu nhau thì công khai là chuyện bình thường chứ gì?"
Mạch Đông lại tắc tịt, mãi mới rặn ra được một câu: "Tôi... tôi cũng chưa công khai mà."
Đỗ Xuyên tức muốn hộc m.á.u: "Thế cậu cũng là trai tồi nốt! Tại sao không công khai!"
Lần này logic của Mạch Đông rõ ràng hơn: "Vì đang thực tập, qua kỳ thực tập rồi công khai thì tốt hơn chứ? Lỡ trượt thực tập thì ngại ch.ết..."
Lưu Hà Vĩ chen ngang: "Thế tức là cái cô đấy đang thử thách cậu à? Sao tôi vẫn thấy cậu bị lừa thế nào ấy."
Nghe bạn nói thế, câu nói bất lực của Nghiêm Tự Minh lại văng vẳng trong đầu Mạch Đông: "Mạch Đông, kỳ thực tập này là để em trừ điểm anh." Lúc đó nghe xong cậu chẳng nghĩ ngợi gì, chỉ thắc mắc sao lại phải thực tập, giờ ngẫm lại mới thấy rung động biết bao.
Tim cậu lại đập nhanh, mặt nóng ran.
Sao Nghiêm Tự Minh có thể thốt ra câu nói làm người ta xao xuyến thế được, bất công quá, làm Mạch Đông trông cứ như đứa trẻ con ngốc nghếch vậy.
Mạch Đông cứ ngồi đó tủm tỉm cười, ba đứa bạn nhìn cậu lắc đầu ngao ngán, đúng là hết t.h.u.ố.c chữa.
Thôi thì kệ xác cậu ta, hôm nay chắc chắn là không thông não được rồi.
Mạch Đông chưa có bình hoa, cậu quyết định mai đi mua một cái, chứ không thèm đợi ship. Tối nay cậu cắm tạm hoa ở ban công, chụp mấy tấm ảnh ưng ý xong mới yên tâm đi viết nhật ký.
Ngày 25 tháng 11 năm 2023, trời nắng.
Hôm nay mặc bộ vest mẹ tặng, buồn là mình chẳng cao thêm tí nào. Mấy cái câu nói "23 tuổi còn cao thêm" đúng là l.ừ.a đ.ả.o, mình mới 20 đã đứng hình rồi, hay là phải đợi đúng 23 tuổi nó mới chịu cao lên?
Mình muốn cao thêm tí nữa, đi dạo với anh ấy cho tiện. Biết là anh ấy cố tình đi chậm lại chờ mình rồi TT nhưng vẫn thấy mất mặt sao ấy, cứ như mình chân ngắn lắm vậy. Rõ ràng mình cũng mét 74 mà, con trai mét 74 tuy không cao nhưng cũng đâu đến nỗi lùn tịt chứ!
Thế rốt cuộc kỳ thực tập tình yêu là cái gì?
Mình hiểu Đỗ Xuyên và mọi người lo cho mình, mình không giận đâu, ngược lại còn thấy... hạnh phúc nữa. Họ sợ mình bị lừa chứng tỏ họ coi mình là bạn. Chỉ tại mình không dám nói ra người đó là ai thôi, sợ kết quả không tốt lại làm mọi người khó xử.
Mình sẽ cố gắng biểu hiện thật tốt trong kỳ thực tập, nhưng mà cái vụ hôn chúc ngủ ngon dưới ký túc xá... Cứu tôi với, làm sao mà dám! Phải làm thế nào bây giờ? Biết là nhiều đôi vẫn làm thế, nhưng mình không làm được đâu huhuhu! Không phải do mình không hiểu anh ấy hay không đủ thích anh ấy, mà bản chất Mạch Đông không phải người bạo dạn như thế!
Mạch Đông ơi là Mạch Đông, mày ngốc quá! Có thế thôi mà cũng không làm được!
TT
Nhưng mà không làm được thật mà!
Đầu tháng 12, sắp đến Giáng sinh, nghe bảo hội sinh viên đang rục rịch chuẩn bị một bữa tiệc Giáng sinh hoành tráng.
Tin này là Mạch Đông nghe lỏm được từ Đỗ Xuyên, bạn gái cậu ta làm bên câu lạc bộ Hán phục nên thạo tin lắm.
Nghe đâu đêm Giáng sinh sẽ có cây thông Noel khổng lồ ở sân vận động, xung quanh có tường ước nguyện, ai cũng được viết điều ước lên thiệp treo lên đó, biết đâu có người thực hiện giúp.
"Ai thực hiện cho, ông già Noel à?" Ngô T.ử Mặc hỏi.
"Ông già cậu thực hiện cho, điều ước nào dưới 20 tệ cậu cứ viết vào, tôi hái xuống mua cho." Đỗ Xuyên lườm.
"Vẫn chưa hiểu." Ngô T.ử Mặc ngơ ngác.
"Nói trắng ra là mỗi người một tấm thiệp, viết điều ước với số điện thoại lên, treo lên tường, ai thích thì hái xuống giúp cậu thực hiện, coi như làm quen. Hiểu chưa?" Đỗ Xuyên giải thích.
"À hiểu rồi, góc mai mối trá hình." Ngô T.ử Mặc chốt hạ.
"Chuẩn cơm mẹ nấu rồi." Hai thằng cười hô hố. Ngô T.ử Mặc bắt đầu tính viết điều ước "Hòa bình thế giới", bảo đấy là điều ước giản dị nhất quả đất.
Mạch Đông háo hức lắm, lén nhắn tin cho Nghiêm Tự Minh.
Mạch: Em nghe nói có hoạt động Giáng sinh.
Nghiêm Tự Minh: Ừ, muốn tham gia không?
Mạch: Muốn ạ!
Nghiêm Tự Minh: Đang chuẩn bị đây, phòng sinh hoạt hội sinh viên đang lắp cây thông, qua chơi không?
Mạch: Mọi người đang làm việc, em qua có tiện không ạ?
Nghiêm Tự Minh: Có gì đâu, qua đây, anh đưa cho mấy tấm thiệp ước nguyện.
Mạch: Thôi thôi, một tấm là đủ rồi ạ.
Năm nay trời lạnh hơn mọi năm, sang tháng 12 là rét cắt da cắt thịt. Mấy hôm trước còn phong phanh áo khoác mỏng, giờ tối ra đường không khăn mũ găng tay đầy đủ là không bước nổi chân.
Mạch Đông dẫn theo anh shipper trà sữa đến phòng sinh hoạt hội sinh viên.
Trong phòng bật điều hòa ầm ầm, Mạch Đông vừa vào đã thấy nóng, nhưng vẫn rúc mặt trong khăn quàng cổ, lí nhí kéo áo Nghiêm Tự Minh: "Em mua trà sữa cho mọi người, anh bảo mọi người ra lấy đi."
Nghiêm Tự Minh đưa tay gỡ khăn cho cậu: "Còn quấn làm gì? Không nóng à?"
Mạch Đông giữ c.h.ặ.t, cái khăn là áo giáp của cậu, cậu có quen ai ở đây đâu, đến đây chơi là dũng cảm lắm rồi, phải đấu tranh tư tưởng mãi mới dám mò đến vì muốn lắp cây thông với Nghiêm Tự Minh đấy. Giờ bắt cậu cởi khăn cởi áo khác gì bắt cậu kh.ỏa thân!
Giọng Mạch Đông nghẹt mũi trong khăn: "Không cởi, em không nóng."
Nghiêm Tự Minh như điếc, dứt khoát kéo một đầu khăn ra, làm Mạch Đông xoay vòng một cái, lúc quay lại thì khăn đã nằm gọn trong tay anh. Giọng anh nghiêm nghị: "Trong này có điều hòa, em không cởi áo khoác ra lúc đi ra ngoài sẽ bị cảm lạnh đấy."
"... Ồ." Mạch Đông gật đầu, ngoan ngoãn cởi áo khoác.
Nghiêm Tự Minh nhận thùng trà sữa từ tay shipper, mọi người ùa tới chọn, trà sữa mới làm nên còn nóng hổi.
"Được đấy anh Nghiêm, nay đổi tính à, bao anh em uống trà sữa cơ đấy."
"Còn có lương tâm, em đi bộ từ ký túc xá sang đây suýt đóng băng thành kem que rồi!"
"Ê, tìm hộ tôi cốc không đường với?"
Nghiêm Tự Minh lạnh lùng nhìn đám bạn đang tranh nhau: "Tôi làm gì hào phóng thế? Không phải tôi mời."
Lập tức có người hỏi: "Thế vị Bồ Tát sống nào mời đấy?"
Nghiêm Tự Minh dựa nửa người vào cạnh bàn, quay sang nhìn Mạch Đông: "Ra chào hỏi mọi người một tiếng đi?"
Mạch Đông vừa gấp gọn áo khoác để lên ghế, nghe thế thì ngơ ngác chỉ vào mình: "Em á?"
Nghiêm Tự Minh nhướng mày.
Mạch Đông muốn khóc thét. Cậu nhờ Nghiêm Tự Minh chia trà sữa là vì ngại chào hỏi mà! Sao anh lại chơi ác thế! Biết thế chẳng thèm mua trà sữa làm gì, cứ lẳng lặng lẻn vào có khi chẳng ai để ý.
Tay chân Mạch Đông cứng đờ, cố nặn ra nụ cười xã giao tiêu chuẩn, lết đến cạnh Nghiêm Tự Minh: "Ừm... chào, chào mọi người, mình là Mạch Đông, trời lạnh nên mua chút trà sữa mời mọi người."
"Học thần! Cậu quen Nghiêm Tự Minh à, thế mà tôi không biết!"
"Chào cậu chào cậu, hoan nghênh đến chơi nhé, cứ tự nhiên như ở nhà, bọn tôi biết tiếng cậu cả rồi."
"Cảm ơn học thần mời trà sữa nhé, hôm nào tụ tập cậu cũng đi cùng cho vui?"
"Này anh Nghiêm, không giới thiệu à? Anh quen Mạch Đông kiểu gì đấy?"
Nghiêm Tự Minh dựa vào bàn với tư thế rất thoải mái, Mạch Đông đứng cạnh nên anh dựa hẳn nửa người vào cậu. Vì đứng sát nhau nên Mạch Đông cảm nhận rõ anh khẽ cười một tiếng trước khi nói: "Mạch Đông ấy à, quen lâu rồi, là..."
"Bạn!" Mạch Đông buột miệng hét lên, như bị ai giẫm phải đuôi, cắt ngang lời Nghiêm Tự Minh.
Miệng nhanh hơn não, nói xong cậu hối hận ngay. Đang trong kỳ thực tập, sao lại làm cái trò hèn nhát không dám nhận danh phận thế này! Thế này là bị trừ điểm chắc rồi!
Đúng như suy nghĩ, Nghiêm Tự Minh khựng lại một chút, rồi chậm rãi nói tiếp, giọng điệu khó đoán: "Ừ, thì là bạn."
