Crush Nhặt Được Nhật Ký Của Tôi - Chương 27: Bạn Bè Bình Thường
Cập nhật lúc: 07/04/2026 15:12
Editor: Yang Hy
Mạch Đông xưa nay nổi tiếng lạnh lùng, nên mọi người đều nghĩ cậu không muốn giao tiếp, nói cảm ơn xong là ai về việc nấy. Lúc đi mua cậu không biết có bao nhiêu người nên mua dư ra hẳn bốn năm cốc. Mạch Đông chột dạ, kéo kéo áo Nghiêm Tự Minh: "Anh... anh có muốn chọn một cốc không?"
Nghiêm Tự Minh giả vờ ngạc nhiên: "Ồ? 'Bạn bè bình thường' như anh cũng có phần cơ à?"
Mạch Đông mếu máo, vẻ mặt hối hận tột cùng: "Thôi mà, em xin lỗi, em lỡ lời, anh đừng giận em."
Nghiêm Tự Minh có giận đâu, anh đọc nhật ký của Mạch Đông rồi, biết thừa cậu nhát cáy, mơ còn không dám nắm tay anh thì bắt cậu thừa nhận quan hệ trước mặt bao người ngay lập tức là chuyện không tưởng. Anh tiện tay lấy một cốc, hút một hơi mà ngọt đến mức choáng váng đầu óc.
Nhìn cái tem dán trên cốc: Trà sữa trân châu đường đen, 100% đường.
Hút thêm ngụm nữa, miệng như bị trát một lớp đường, vừa dính vừa ngấy. Trước khi Mạch Đông kịp lấy cốc khác cho anh, Nghiêm Tự Minh đã dúi cốc trà sữa đang uống dở vào tay cậu.
Mạch Đông ngơ ngác: "Sao thế anh?"
Giọng Nghiêm Tự Minh cũng dính dớp vì ngọt: "Ngọt quá."
Mạch Đông tỉnh bơ đưa lên miệng hút một hơi: "... Ừm, em cũng không biết full đường lại ngọt thế, thôi để em uống cốc này."
Mạch Đông đúng là lạ thật, bên ngoài thì mang tiếng học thần lạnh lùng cao ngạo, bên trong thì hễ đụng chuyện là chập mạch như đứa ngốc. Vừa nãy còn xù lông lên bảo hai người chỉ là bạn, giờ lại uống chung cốc trà sữa với Nghiêm Tự Minh tỉnh bơ như không.
Mạch Đông vừa ôm cốc trà sữa vừa ngồi xổm cạnh cây thông Noel cùng Nghiêm Tự Minh.
Lắp cây thông cũng không khó lắm, người ta gửi từng khúc thân cây, trước khi lắp vào nhau phải bẻ các nhánh cây ra cho xòe đều. Hai người mỗi người ôm một khúc ngồi bẻ cành.
Mạch Đông làm rất tỉ mỉ, bẻ cành nào là ngắm nghía cành đó xem góc độ chuẩn chưa, dù sao cũng là làm giúp hội sinh viên, cây thông này để cho cả trường ngắm mà. Còn Nghiêm Tự Minh thì làm qua loa, bẻ đại một cái, mắt cứ liếc sang nhìn Mạch Đông chằm chằm.
Mười phút sau, khúc cây trên tay Mạch Đông xòe tán tròn trịa hoàn hảo, còn khúc của Nghiêm Tự Minh thì như cây mọc trên vách núi thiếu dinh dưỡng, cành lá xiêu vẹo. Mạch Đông vừa khoe thành quả xong, thấy thế vội vàng đổi khúc cây của mình cho anh.
Cậu lẩm bẩm: "Trời ơi anh làm cái gì thế này, phải canh góc chứ, lấp hết chỗ trống thì nhìn cây mới dày dặn. Anh cầm cái này đi, giả vờ là anh làm đấy nhé, không người ta lại bảo anh lười biếng, để em sửa lại cái này cho."
Nghiêm Tự Minh chẳng thèm từ chối, chống cằm ngồi ngắm Mạch Đông làm việc.
Mạch Đông muốn tập trung lắm, nhưng ánh mắt của anh nóng bỏng quá.
Tai cậu đỏ lựng lên: "Nhìn cái gì mà nhìn."
Nghiêm Tự Minh hỏi: "Hồi đó sao em không vào hội sinh viên? Anh tưởng em sẽ vì anh mà vào chứ."
Mạch Đông giật mình thon thót, nhìn quanh xem có ai nghe thấy không, thấy mọi người đều đang bận rộn mới lí nhí: "Thật ra em cũng từng nghĩ đến chuyện đó, mình khác khoa lại khác khóa, chỉ có vào hội sinh viên mới có cơ hội gặp anh nhiều hơn. Nhưng mà... ừm, em cũng không biết nữa, chắc là 'cận hương tình khiếp' (càng đến gần càng thấy hồi hộp lo lắng) chăng?"
Nghiêm Tự Minh bật cười.
Mạch Đông ngơ ngác: "Anh cười cái gì..."
Nghiêm Tự Minh: "Đúng là học sinh giỏi, anh hỏi để nghe em tâm sự, em quăng cho anh cái thành ngữ là xong chuyện à?"
Mạch Đông dán mắt vào cành thông nhựa: "Nhật ký của em anh giữ hết rồi, còn muốn nghe em nói gì nữa?"
Nghiêm Tự Minh lý sự cùn: "Khác nhau chứ."
Mạch Đông kiên nhẫn hỏi: "Thế anh muốn nghe gì?"
Nghiêm Tự Minh: "Giải thích nghĩa của 'cận hương tình khiếp' xem nào."
Mạch Đông móc điện thoại ra: "Anh tự tra đi."
Nghiêm Tự Minh vẫn chống cằm nhìn cậu, không thèm cầm điện thoại.
Mạch Đông chịu thua, Nghiêm Tự Minh thừa biết nghĩa của từ đó, anh chỉ muốn nghe cậu nói thôi. Đang trong kỳ thực tập mà, phải biểu hiện tốt chút. Cậu cất điện thoại, tay bẻ một nhánh thông nhựa ram ráp, nói ra những lời đã ấp ủ trong lòng bấy lâu, giọng thoáng chút buồn bã của thói quen:
"Nếu em vào hội sinh viên thật, chưa chắc đã thân được với anh, lúc đó thất vọng thì càng buồn hơn. Lỡ đâu ngày nào cũng phải nhìn cảnh anh thân thiết với người khác, thà cứ giữ khoảng cách như cũ, giống hồi cấp ba ấy, anh không biết em là ai, em cứ đứng nhìn anh từ xa cũng thấy vui rồi."
Nghiêm Tự Minh sửa lời cậu: "Anh biết em là ai mà."
Mạch Đông nghe thế thì vui ngay: "Dạ! Anh vẫn luôn biết em là ai."
Lắp cây thông nhìn thì dễ nhưng cây to quá, không phải chuyện làm loáng cái là xong. Nghiêm Tự Minh đi lấy thiệp ước nguyện, toàn là thiệp chủ đề Giáng sinh xanh đỏ, anh chọn hai màu đưa cho Mạch Đông mỗi loại một tấm.
Mạch Đông tò mò nhận lấy: "Ai cũng được phát thiệp ạ?"
Nghiêm Tự Minh gật đầu: "Ừ, nhưng chắc không phải ai cũng tham gia đâu, trời lạnh thế này đa số lười ra đường."
Mạch Đông cười: "Bạn cùng phòng em bảo sẽ tham gia hết đấy, có cậu còn định ước 'hòa bình thế giới' cơ."
Nghiêm Tự Minh hỏi: "Còn em?"
Mạch Đông cầm hai tấm thiệp, nghĩ ngợi một lúc rồi đáp: "Không nói cho anh biết."
Tháng 12 trôi qua cái vèo, lý do chính là vì sắp thi cuối kỳ.
Cuộc sống của mọi người như được tua nhanh gấp đôi. Vở ghi chép của Mạch Đông được truyền tay nhau khắp cả khoa, đến chính chủ cũng chả biết vở mình đang phiêu bạt phương nào. Ký túc xá cậu lúc nào cũng tấp nập, người ra người vào hỏi bài như đi trẩy hội.
Mọi người đúng là cùng đường rồi, năm nay có ông thầy dạy môn chuyên ngành phong cách "nghệ thuật trừu tượng", không trọng tâm, không slide, giảng bài lan man như mây trôi nước chảy, lơ đãng một giây là mất gốc luôn. Không có môn này thì còn lâu mọi người mới dám làm phiền học thần.
Người đầu tiên đến gõ cửa là một thanh niên mặt dày nổi tiếng, ai cũng bắt chuyện được. Cậu ta tự tin đẩy cửa phòng Mạch Đông, vào cái là nịnh nọt lên tận mây xanh, bảo Mạch Đông là ánh sáng cuối đường hầm, tỉ lệ qua môn của cả lớp trông cậy hết vào học thần, làm Mạch Đông ngượng chín cả mặt.
Lúc về cậu ta hí hửng khoe với cả phòng là Mạch Đông dễ tính lắm, có gì không hiểu cứ sang hỏi, học thần giảng cho thông suốt thì thôi.
Nghiêm Tự Minh cũng bận tối mắt, vừa lo chuẩn bị sự kiện Giáng sinh, bài đăng truyền thông anh cũng phải tự viết, mấy anh em hì hục vác cây thông to đùng ra sân vận động lắp ráp giữa trời gió rét, rồi lại hì hục dựng mấy tấm bảng trắng để treo thiệp ước nguyện.
Sắp sang tháng 1 rồi, trường lại rục rịch chuẩn bị tiệc chào năm mới, đây là sự kiện lớn thứ hai sau lễ đón tân sinh viên. Các câu lạc bộ gửi danh sách tiết mục về hội sinh viên, ban văn nghệ lọc trước một vòng rồi chuyển hết cho Nghiêm Tự Minh duyệt.
Tháng này hai người ít gặp nhau, cuối tuần Mạch Đông cắm chốt ở phòng sinh hoạt đội biện luận quốc tế, còn Nghiêm Tự Minh thì đóng đô ở văn phòng hội sinh viên.
Mãi đến đêm Giáng sinh, hôm đó là chủ nhật, ăn tối xong Mạch Đông chạy ngay ra sân vận động. Sân khấu đã dựng xong, từ xa đã thấy cây thông Noel lấp lánh ánh đèn giữa sân. Ban ngày tuyết rơi lất phất một lúc rồi tạnh, không đọng lại gì, dự báo thời tiết bảo đêm nay có tuyết lớn, chẳng biết bao giờ mới rơi.
"Ơ Mạch Đông, cậu đến rồi à? Xem này, bọn tôi trang trí đẹp không?"
Người chào Mạch Đông là trưởng ban văn nghệ, cô bạn tóc hồng hôm nọ uống trà sữa của cậu, giờ nhớ mặt nên chủ động chào hỏi.
Mạch Đông gật đầu lia lịa: "Đẹp lắm, mọi người vất vả quá."
Cô bạn xua tay: "Có gì đâu. À, ban đầu định tổ chức cả ngày mai, nhưng thấy bảo tối nay có tuyết, lại là đêm Giáng sinh, đúng chủ nhật nữa nên làm luôn tối nay. Cậu viết điều ước chưa?"
Mạch Đông ngạc nhiên: "Tối nay luôn à? Tôi chưa viết, tí nữa tôi viết."
Nghiêm Tự Minh đang nói chuyện với một bạn học nam, cậu bạn kia cầm cuốn sổ tay.
Mạch Đông không muốn làm phiền, định ra phụ mọi người lắp đặt hệ thống âm thanh thì thấy Nghiêm Tự Minh vẫy tay gọi. Rõ ràng anh đang đứng quay lưng lại, sao mà thấy cậu được hay thế?
Cậu bạn kia thấy Mạch Đông thì dừng lại: "Thế Chủ tịch, em đi bàn với Tôn Lị nhé, có gì chưa rõ em lại hỏi anh."
Nghiêm Tự Minh gật đầu: "Ừ."
Lúc đi cậu ta còn chào Mạch Đông: "Học thần, chào buổi tối nhé!"
Mạch Đông hơi ngượng: "A, chào cậu."
Xung quanh ồn ào náo nhiệt, tiếng loa rè rè thử nhạc Giáng sinh. Mạch Đông đứng nhìn Nghiêm Tự Minh một lúc rồi bật cười: "Em có làm phiền hai người không?"
Nghiêm Tự Minh bước nhanh tới, cau mày nắm lấy tay cậu: "Sao không đeo găng tay?"
Anh không nói thì Mạch Đông cũng quên béng mất, chắc tại đi vội quá nên quên ở phòng sinh hoạt. Tay cậu lạnh cóng mất cả cảm giác, được anh ủ ấm mới thấy tê dại: "Em quên, tại đi vội quá."
Nghiêm Tự Minh hỏi: "Vội cái gì?"
Mạch Đông hất hàm về phía cây thông sau lưng: "Vội ra ngắm thành quả lao động của em chứ sao, trong đó có hai khúc là em làm đấy."
Nghiêm Tự Minh cười: "Ừ, vất vả cho em rồi."
