Crush Nhặt Được Nhật Ký Của Tôi - Chương 29: Đóa Hoa Lạnh Lùng Cao Ngạo
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:14
Editor: Yang Hy
Ngày 24 tháng 12 năm 2023, tuyết rơi.
Chúc mừng ngày tuyết đầu mùa.
Hôm nay có cây thông Noel, có tuyết đầu mùa, có thiệp ước nguyện và có cả người giúp mình thực hiện điều ước. Hôm nay là ngày đầu tiên kết thúc kỳ thực tập, ngày đầu tiên chính thức yêu nhau. Mình và anh ấy đang yêu nhau, viết câu này ra mà cảm giác hạnh phúc đến không tưởng, cứ ngồi đây mà lo ngay ngáy mọi chuyện tối nay chỉ là giấc mơ.
Anh ấy thật sự đã hái thiệp ước nguyện của mình xuống sao? Anh ấy thật sự đã ngân nga "Fly me to the moon" bên tai mình sao? Anh ấy thật sự đã hát "My Only One" tặng mình sao? Thật, thật, tất cả đều là thật!
Tự dưng muốn quay ngược thời gian quá. Trước giờ mình cứ nghĩ cuộc đời mình chẳng có gì nuối tiếc, hoặc có thì mình cũng chẳng bận tâm. Giờ mới nhận ra mình tiếc nuối biết bao vì hồi cấp ba không đủ dũng cảm để làm quen với anh. Tuy bây giờ cũng chưa muộn, anh ấy bây giờ là chàng trai 22 tuổi, cũng chưa hoàn toàn là người lớn đâu nhỉ? Đôi khi anh ấy cũng trẻ con phết, đúng không?
Thích ngày hôm nay quá, thích quá đi mất! Mình xin tuyên bố ngày 24/12/2023 là ngày trọng đại nhất, vui vẻ nhất, hạnh phúc nhất cuộc đời Mạch Đông! Yêu tất cả mọi thứ của ngày hôm nay, từ nay về sau Giáng sinh, cây thông, tuyết, trăng đều sẽ là biểu tượng hạnh phúc của mình!
Thích anh ấy quá, chúc mừng tình yêu của chúng mình.
Tin Nghiêm Tự Minh có người yêu lan nhanh như điện xẹt, tốc độ phải nói là không tưởng.
Tối hôm đó Nghiêm Tự Minh về ký túc xá, vừa bước vào cửa đã thấy không khí là lạ. Chưa kịp phản ứng thì tiếng nhạc quen thuộc vang lên, phá tan sự yên tĩnh. Nghiêm Tự Minh khựng lại, cười mắng một câu c.h.ử.i, cái nhạc dạo này anh vừa hát ở sân vận động nửa tiếng trước chứ đâu.
Hai đứa bạn cùng phòng cầm điện thoại, gào lên bằng giọng ca t.h.ả.m thiết bài hát tiếng Anh sai be bét, hát được nửa bài thì như lên cơn động kinh lao ra ban công, nhìn tuyết rơi lả tả ngoài trời mà hét lớn: "Bạn học Dương Dương ơi, chúc mừng ngày tuyết đầu mùa!"
Cậu bạn tên Dương Dương yểu điệu đập nhẹ vào vai thằng kia: "Ghét ghê cơ!"
Nghiêm Tự Minh buồn nôn muốn ch.ết, ném áo khoác lên ghế, mỉa mai: "Mạch Đông còn chẳng sến súa như cậu."
Vừa dứt lời, Liễu Dương và Trì Văn Phú lập tức ôm nhau khóc rống lên: "Trì ơi, cậu xem nó kìa! Vừa cưa đổ được học thần cái là bênh chằm chặp, anh em mình giờ trong mắt nó còn cái vẹo gì đâu!"
Trì Văn Phú gật đầu lia lịa: "Đúng đấy, sau này sống sao nổi đây hả trời!"
Diễn chán chê xong, cả lũ quay sang hóng hớt. Liễu Dương kéo ghế ngồi sát Nghiêm Tự Minh: "Anh trai, kể đi xem nào? Sao học thần lại chấm cậu được thế?"
Nghiêm Tự Minh còn cái slide chưa làm xong, mở máy tính lên bơ đẹp lũ bạn.
Liễu Dương quay sang mách lẻo với Trì Văn Phú: "Trì! Cậu xem nó kìa, đến nói chuyện với anh em nó cũng lười!"
Trì Văn Phú thân với Nghiêm Tự Minh hơn, bình thường hay đi cùng nhau, dạo trước thấy Nghiêm Tự Minh hay chào hỏi Mạch Đông ngoài đường, cậu ta đã nghi nghi rồi.
Trì Văn Phú cười khẩy: "Tôi nghi nó tăm tia người ta cả tháng nay rồi, trước cứ thấy nó tình cờ gặp người ta suốt, chả biết tình cờ thật hay cố ý nữa."
Liễu Dương sực nhớ ra: "Vãi, thằng này! Bảo sao dạo trước rủ đi ăn cứ hay lề mề, hóa ra là canh giờ học thần đi ăn để đóng vai si tình lãng mạn chứ gì!"
Nghiêm Tự Minh mặc kệ lũ bạn xỉa xói, cắm đầu vào làm slide.
Nhưng tin anh có người yêu đâu chỉ gói gọn trong phòng, một lúc sau điện thoại anh cứ "ting ting" liên hồi, không cần mở cũng biết là tin nhắn hóng hớt của bàn dân thiên hạ.
Có đứa còn nóng ruột gọi điện thoại đến, Nghiêm Tự Minh vừa bắt máy đã nghe thấy giọng điệu cà khịa: "Chủ tịch Nghiêm, tuyết đầu mùa vui vẻ~ Vui không anh? Chắc là vui lắm nhỉ, cả trường biết anh vui rồi còn gì~"
Nghiêm Tự Minh tắt máy cái rụp.
Trái ngược với không khí vui vẻ bên Nghiêm Tự Minh, bên Mạch Đông thì... hơi khác.
Mạch Đông vốn chậm tiêu trong chuyện tình cảm, lại thiếu tế bào lãng mạn, màn tỏ tình ở sân vận động cậu cứ tưởng chỉ hai người hiểu với nhau thôi, ai ngờ đâu...
Về ký túc xá viết nhật ký xong, hạnh phúc ngập tràn muốn tìm chỗ xả mà không dám, đang ấm ức nín nhịn thì tin nhắn WeChat nhảy lên.
Trần Tư Niên: Á đù! Mạch ơi! Mấy ngày không gặp mà cậu thoát ế rồi à!
Mạch Đông suýt đ.á.n.h rơi điện thoại. Hả? Chuyện cậu với Nghiêm Tự Minh tưởng là bí mật quốc gia chứ? Ngoài mấy cái nắm tay lén lút thì có ai để ý đâu?
Mạch Đông trấn tĩnh lại, rep: Hả?
Trần Tư Niên: Vãi chưởng! Tỏ tình ngày tuyết đầu mùa, hai người chơi lớn quá đấy, lãng mạn vãi!
Mạch Đông hoảng hốt: ... Sao cậu biết!
Trần Tư Niên: Không phải mỗi tôi biết đâu, giờ cả trường biết rồi bố ạ.
Mạch Đông nhìn tin nhắn mà ch.ết lặng, thông tin quá tải khiến não bộ đình trệ. Cậu lại giở chiêu cũ, nhấn giữ tin nhắn của Trần Tư Niên, chọn xóa. Coi như mình không biết gì hết... Khoan đã, tại sao cả trường lại biết?
Đỗ Xuyên đang buôn điện thoại với người yêu, không biết nói chuyện gì mà đang ngọt ngào bỗng nhiên cậu ta bật dậy như lò xo: "Em nói cái gì??!"
Mạch Đông có dự cảm chẳng lành.
Cậu vội vàng mặc áo khoác, định chuồn êm. Áo đã mặc xong, đang xỏ giày thì bị tiếng gầm của Đỗ Xuyên chặn đứng: "Đứng lại!"
Mạch Đông đứng im như tượng.
Hội nghị bàn tròn quen thuộc lại bắt đầu.
Đỗ Xuyên và Ngô T.ử Mặc cười như mếu, khoanh tay tra khảo Mạch Đông: "Cậu bảo cái người đó từ đầu đến cuối là Nghiêm Tự Minh??!"
Mạch Đông gật đầu lí nhí.
Đỗ Xuyên nghiến răng ken két: "Sao cậu không nói sớm! Tôi... vãi chưởng, tôi còn c.h.ử.i xối xả trước mặt Chủ tịch là cậu thích một con bé gái tồi, hóa ra ổng biết thừa người đó là mình! Cậu... cậu hại tôi rồi!"
Mạch Đông cúi gằm mặt: "Tôi xin lỗi, tại lúc đầu tôi yêu thầm anh ấy thật, không muốn nói ra sợ phiền anh ấy nên để mọi người hiểu lầm. Sau mọi người hiểu lầm sâu quá, tôi chả biết giải thích kiểu gì."
Lưu Hà Vĩ vỗ vai Đỗ Xuyên: "Thôi thôi, bớt giận."
Đỗ Xuyên thở dài thườn thượt: "Tôi giận gì đâu, chuyện tốt mà. Cậu mà nói sớm là Nghiêm Tự Minh thì bọn tôi đã xúm vào bày mưu tính kế giúp cậu cưa đổ ổng rồi, chứ bọn tôi lại chả yên tâm về ổng quá."
Mạch Đông ngồi ngay ngắn như học sinh tiểu học bị cô giáo phạt, ngoan ngoãn nghe mắng.
"Thế tóm lại hai người là thế nào? Nghe bảo hôm nay ổng tỏ tình với cậu rồi, coi như qua cái kỳ thực tập quái quỷ kia rồi chứ gì?" Ngô T.ử Mặc hỏi.
"Ừm." Nhắc đến chuyện này Mạch Đông lại thấy vui vui.
"Nhìn cái mặt hớn hở không giấu được kìa." Đỗ Xuyên lắc đầu.
Chỉ đến khi chính thức yêu Nghiêm Tự Minh, Mạch Đông mới biết mình là người thế nào trong trường. Cậu cứ nghĩ mình không xứng với anh, nếu ai biết chuyện chắc chắn sẽ hỏi: "Hả? Mạch Đông là thằng nào?"
Nhưng thực tế lại khác hẳn.
Mạch Đông đi ăn với Nghiêm Tự Minh ở căng tin, hai người ngồi đối diện nhau rất quy củ, thế mà bạn bè của Nghiêm Tự Minh đi qua cứ chào: "Ái chà, ăn cơm với học thần cơ đấy!"
Mạch Đông không biết đối đáp sao, suýt sặc cơm mấy lần.
Nghiêm Tự Minh chu đáo đẩy cốc nước ấm sang: "Ăn từ từ thôi, kệ họ, một thời gian nữa là quen ấy mà."
Mạch Đông lí nhí: "Dạ."
Nghiêm Tự Minh hỏi: "Có thấy không quen không? Nếu không quen thì sau này mình không ăn ở căng tin nữa."
Mạch Đông nghe thành "sau này anh không ăn với em nữa", vội vàng giải thích: "Không sao đâu ạ, tuy chưa quen lắm nhưng... cũng ổn mà, rồi sẽ quen thôi."
Nghiêm Tự Minh cười: "Tại anh cả, anh cũng không ngờ lại thế này. Trong mắt bạn bè anh, hình tượng học thần của em vững chắc quá, cái từ gì ấy nhỉ? À, 'đóa hoa lạnh lùng cao ngạo'."
Mạch Đông suýt sặc lần hai: "Anh trêu em đấy à?"
Nghiêm Tự Minh gật đầu: "Ừ."
Mạch Đông: "..."
Qua kỳ thực tập cảm giác thế nào nhỉ?
Mạch Đông thấy kỳ diệu lắm. Hồi trước Nghiêm Tự Minh bảo bao giờ cậu dám hôn anh dưới ký túc xá thì mới hết thực tập, lúc đó cậu tưởng chắc cả đời này không qua nổi kỳ thực tập mất.
Nhưng giờ quan hệ thay đổi, mọi thứ lại trở nên tự nhiên đến lạ.
Tuy cậu chưa quen ngay được với những lời trêu chọc từ bốn phương tám hướng, nhưng lại mê mẩn cảm giác được trốn sau lưng Nghiêm Tự Minh mỗi khi gặp tình huống đó. Mạch Đông cảm nhận được khí chất cuốn hút ở anh, như một chỗ dựa vững chắc, luôn dịu dàng che chở cho cậu trước những điều cậu không muốn đối mặt.
Mạch Đông dần cảm thấy hai cái tên "Mạch Đông" và "Nghiêm Tự Minh" đang ngày càng gắn bó c.h.ặ.t chẽ với nhau, nghĩ đến thôi là thấy mãn nguyện rồi.
Thôi được rồi, tuy bây giờ Mạch Đông vẫn chưa dám hôn Nghiêm Tự Minh dưới ký túc xá đâu.
Nhưng may mắn là, vị giám khảo của cậu cũng không khó tính lắm.
