Crush Nhặt Được Nhật Ký Của Tôi - Chương 30: Nỗi Buồn Của Học Thần
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:14
Editor: Yang Hy
Tết Dương lịch ập đến nhanh như chớp mắt, vèo cái đã nhảy từ 2023 sang 2024, khiến người ta chưa kịp load. Mai là ngày đội tranh biện quốc tế thi đấu, hôm nay Mạch Đông bị lôi đến phòng sinh hoạt để duyệt lại tài liệu lần cuối.
Mọi người đang cắm cúi học thuộc lòng, Mạch Đông rảnh rỗi lôi nhật ký ra viết. Cuốn sổ gấu bông sờ sướng tay cực, dù là mùa đông nhưng mở ra cũng không thấy lạnh ngắt như bìa sổ thường.
Ngày 1 tháng 1 năm 2024, trời nắng.
Mấy hôm trước trời lạnh căm căm, tuyết rơi mấy ngày liền, hiếm khi miền Nam có tuyết rơi dày thế. Nhưng từ hôm qua trời ấm lên rồi, mùa đông miền Nam đúng là thất thường và khó đoán.
Viết ngày tháng mà ngẩn người một lúc, quen tay viết 2023 cả năm trời, giờ đổi sang 2024 thấy cứ sai sai. Dù biết hôm nay là Tết Dương lịch, hôm qua còn chúc nhau năm mới vui vẻ, nhưng vẫn cần thời gian để quen với con số 2024 này.
Có linh cảm năm nay sẽ suôn sẻ lắm, mình ít khi cảm thán về cuộc đời mình lắm, nhưng năm nay thì khác.
Thôi, viết linh tinh nhiều rồi, điều muốn biết nhất là anh ấy đang làm gì. Mấy hôm nay anh bận tối mắt, mình chẳng dám nhắn tin nhiều. Anh bận hơn mình nhiều, vừa lo hội sinh viên, vừa lo học, lại còn bao việc không tên nữa.
Mình chưa yêu bao giờ, không biết người yêu nên chiếm bao nhiêu phần trăm trong cuộc sống của nhau là vừa? Mình muốn hỏi anh đang làm gì, muốn biết tối nay anh ăn gì, nhưng hỏi mãi mấy câu này có nhạt nhẽo quá không? Lại thấy mình nghĩ nhiều quá, mấy hôm trước còn vui vì được gần anh hơn, giờ đã thấy không đủ rồi.
Không biết đủ là kẻ thù lớn nhất của hạnh phúc.
Nhật ký hôm nay viết lủng củng, câu nọ xọ câu kia, nhưng tóm lại là: Nhớ Nghiêm Tự Minh.
Tết Dương lịch đến nghĩa là sắp nghỉ đông. Qua Tết, Nghiêm Tự Minh sang kỳ hai năm ba, sắp đi thực tập rồi. Anh đang chuẩn bị hồ sơ cho một chỗ thực tập ngon nghẻ.
Đang viết dở thì trưởng đội tranh biện đưa cho Mạch Đông một tấm vé mời.
Thật ra Mạch Đông không thi đấu, chỉ là phiên dịch viên bất đắc dĩ thôi, nhưng vé mời thì đương nhiên có. Cậu xin thêm hai tấm, định rủ Nghiêm Tự Minh đi cùng.
Cuối cùng cũng có cớ nhắn tin cho anh, vé đã cầm tay rồi, ai dè Nghiêm Tự Minh từ chối.
Thế là Mạch Đông lủi thủi đi xem một mình. Cuộc thi diễn ra suôn sẻ.
Chỉ có Mạch Đông là tâm hồn treo ngược cành cây, chốc chốc lại ngó điện thoại. Thi xong thì đi ăn mừng, Lý Thắng Nam thân với Mạch Đông nhất nên rủ cậu gọi bạn trai đi cùng.
Ban đầu Mạch Đông không định rủ đâu, biết thừa anh bận bù đầu. Nhưng cầm điện thoại mân mê mãi, cuối cùng không kìm được vẫn nhắn tin hỏi anh có muốn đi ăn mừng cùng đội tranh biện không. Mười mấy phút trôi qua vẫn không thấy hồi âm.
Mạch Đông ỉu xìu bảo Lý Thắng Nam thôi, mình cậu đi là được rồi.
Lần này Mạch Đông là người có đóng góp lớn, tuy nói thế có hơi nịnh nọt nhưng đúng là người ngoài cuộc như cậu giúp đỡ nhiệt tình thế là đáng quý lắm rồi. Mọi người nịnh nọt cậu vài câu cũng là lẽ thường tình.
Trên bàn ăn, tên Nghiêm Tự Minh được nhắc đến liên tục. Dễ hiểu thôi, Mạch Đông nhạt nhẽo bỏ xừ, chủ đề duy nhất liên quan đến cậu mà thú vị chỉ có Nghiêm Tự Minh. Mạch Đông không ghét chuyện này, ngược lại còn thấy vui vui.
Nhưng giờ cậu chẳng vui nổi, thậm chí còn ngạc nhiên vì mình lại giận dỗi trẻ con thế này. Lúc sáu giờ Nghiêm Tự Minh nhắn là đang đi ăn với thầy giáo, đột xuất thôi, điện thoại hết pin mới mượn được sạc dự phòng.
Chuyện bình thường như cân đường hộp sữa, thế mà Mạch Đông lại thấy khó chịu.
Lý Thắng Nam đưa cho cậu chai bia, nháy mắt nói tiếng Đức: "Mạch, trong thế giới của bia không có phiền não đâu."
Cô nàng chắc cũng ngà ngà say rồi, mặt đỏ gay, nói liến thoắng: "Cậu biết không? Tôi ghét bố mẹ tôi lắm, họ chẳng bao giờ nói yêu nhau cả. Chắc người Đức toàn thế, thỉnh thoảng tôi còn nghi ngờ dòng m.á.u của mình, đáng lẽ tôi phải sinh ra ở Pháp mới đúng!" Cô cười tít mắt, "Nếu im lặng mà hạnh phúc thì tôi cũng chẳng nói làm gì, nhưng tôi nghĩ ai cũng cần được khẳng định và bày tỏ tình yêu, đúng không?"
Mạch Đông thấy cô ấy nói đúng quá, ai cũng cần được bày tỏ, bất kể tính cách thế nào.
Cậu tu một hơi hết nửa chai bia. Uống nhanh quá, mặt đỏ bừng lên ngay lập tức, đầu óc như bị ai bóp c.h.ặ.t, Mạch Đông đờ người ra một lúc. Sau cú sốc ban đầu là cảm giác lâng lâng dễ chịu, cậu cứ thế uống tì tì từng ngụm nhỏ, chẳng mấy chốc đã say bí tỉ.
Nhưng Mạch Đông thấy mình tỉnh táo lắm.
Cậu vẫn nhìn thấy Lý Thắng Nam tóc nâu mắt xanh, ngũ quan người nước ngoài khác hẳn người Trung Quốc, nhìn lâu hoa cả mắt. Cậu xua tay bảo Lý Thắng Nam tránh ra, rồi gục xuống bàn nhớ về Nghiêm Tự Minh.
Ừm, vẫn là Nghiêm Tự Minh đẹp trai hơn, mũi cao, môi mỏng, lông mi dài. Học bá say rượu quên sạch văn vẻ, trong đầu toàn mấy câu so sánh nhạt toẹt của học sinh tiểu học, rồi tự dưng sụt sịt mũi.
Nước mắt sắp trào ra rồi mà Mạch Đông cũng chẳng biết mình khóc cái gì.
Nghiêm Tự Minh là bạn trai cậu rồi mà, Mạch Đông biết chứ. Hai người đi cùng nhau ai cũng trêu chọc. Cả trường biết hai người yêu nhau, nhưng Mạch Đông vẫn thấy mình xa cách với cuộc sống của anh quá.
Rõ ràng mấy hôm trước cậu còn thấy mình gần anh hơn bao nhiêu.
Mạch Đông thấy tủi thân ghê gớm.
Cậu hối hận vì hồi đó nhát gan không dám vào hội sinh viên, hối hận vì lo xa quá không dám làm quen với anh từ hồi đại hội thể thao cấp ba. Nếu không thì đâu đến nỗi như bây giờ, nói sao nhỉ?
Trong lòng Mạch Đông, hai người phải làm bạn trước rồi mới yêu.
Đằng này cậu với Nghiêm Tự Minh đốt cháy giai đoạn, từ người lạ nhảy cóc thành người yêu. Ngọt ngào thì có đấy, nhưng xa lạ còn nhiều hơn. Đã thế nhật ký của cậu bị anh đọc sạch sành sanh, bất công quá thể! Anh biết tỏng cậu nghĩ gì, quá khứ hiện tại tương lai đều nắm trong lòng bàn tay, còn cậu thì mù tịt về anh.
Cậu... cậu đương nhiên tin anh thích cậu.
Nhưng Mạch Đông không hiểu về tình yêu, cậu không biết hạn sử dụng của tình yêu là bao lâu.
Mạch Đông vẫn nghĩ mình tỉnh táo lắm, nghe thấy trưởng đội tranh biện gọi điện cho Nghiêm Tự Minh, cậu lập tức bật dậy, chống nạnh quát: "Này! Không được gọi cho anh ấy! Anh ấy bận lắm, tin nhắn của tôi còn chưa rep kìa, đừng có làm phiền anh ấy!"
Mạch Đông bị xóc nảy đến mức tỉnh cả người. Cậu buồn nôn quá, cảm giác như đang ngồi trên con thuyền nát lênh đênh giữa biển, cứ chòng chành chòng chành. Cố nén cơn buồn nôn, mở mắt ra thì thấy mình đang nằm trên lưng ai đó.
Miệng toàn mùi rượu, lưỡi cứng đờ, cậu gọi: "Nghiêm Tự Minh."
"Con thuyền" trả lời: "Ừ, anh đây."
Mạch Đông tủi thân: "Anh đi ăn cơ mà?"
"Con thuyền" đáp: "Người ta gọi bảo Mạch Đông nhà anh say rồi, bảo anh đến đón về."
Mạch Đông không tin: "Thế là anh đến luôn à?"
Mạch Đông thấy mắt mình hoa lên, nhìn đèn đường mà thấy một bóng đèn biến thành mấy cái chồng lên nhau, lung linh huyền ảo. Nhưng nhìn lâu lại buồn nôn. Vừa khó chịu trong người vừa tủi thân trong lòng, cậu vùi mặt vào hõm cổ người đang cõng mình, nghe anh nói.
"Chứ sao? Ngoài anh ra còn ai đón em nữa?"
"Em tự về được."
"Em giỏi thế cơ à?"
"Đương nhiên, em là Mạch Đông không gì không làm được mà."
"Ừ, em là Mạch Đông siêu nhân."
"Em không vui đâu, Nghiêm Tự Minh."
"Ừ, kể anh nghe xem nào?"
"Em muốn quen anh sớm hơn, muốn làm bạn thân của anh, kiểu bạn bè mà gặp nhau ở căng tin có thể trêu đùa thoải mái ấy. Em thấy anh với họ thân thiết lắm."
"...Ghen với cả bạn bè anh à?"
"Không phải, em... ợ... em không ghen."
"Mạch Đông, em đừng có ói lên người anh đấy nhé."
"Ưm... hay anh thả em xuống đi, em... mắc ói."
"Thôi, thả xuống em đứng vững được không? Ói thì tránh cái cổ anh ra, nghiêng sang bên cạnh mà ói."
"Không, ói vào người anh đấy."
"Em là con nhà giàu mà? Mua đền anh bộ khác khó thế à?"
"Anh yêu em vì tiền phải không?"
"...Ừ, thế nào, muốn đá anh không?"
"Không, không sao, nhà em nhiều tiền mà."
Nghiêm Tự Minh nghe mà đau đầu, không biết cậu nói thật hay nói nhảm vì say. Vất vả lắm mới cõng về đến cửa ký túc xá, nghĩ đến cảnh không có thang máy, cõng lên tầng chắc cậu ói ra thật, nên anh tha cậu vào nhà vệ sinh tầng một luôn.
Mạch Đông nhịn cả quãng đường, giờ mới được xả, gục đầu vào bồn rửa mặt nôn thốc nôn tháo hơn mười phút.
Nghiêm Tự Minh chạy ra máy bán hàng tự động mua nước với giấy về mà cậu vẫn chưa ói xong.
Vừa ói vừa khóc, nước mắt to như hạt đậu thi nhau rơi lã chã, nhìn mà xót xa. Nghiêm Tự Minh vỗ lưng cậu, dỗ dành như dỗ trẻ con: "Thôi nào, từ từ thôi, có chuyện gì buồn mà uống say thế này? Ngoan nào, không khó chịu nữa nhé."
