Crush Nhặt Được Nhật Ký Của Tôi - Chương 7: Bác Sĩ Mạch Phát Điên Vì Cơn Mưa

Cập nhật lúc: 07/04/2026 15:07

Editor: Yang Hy

Mạch Đông vẫn viết nhật ký đều đặn mỗi ngày.

Nội dung thì lặp đi lặp lại đến mức khô khan, quanh đi quẩn lại cũng chỉ là mấy dòng tâm sự về việc thích Nghiêm Tự Minh. Nhật ký của cậu ít khi nhắc đến cuộc sống riêng, cũng đúng thôi, ngày nào cũng chỉ có đi học, ăn cơm, làm bài tập thì có gì đáng kể đâu. Chỉ những chuyện dính dáng đến Nghiêm Tự Minh mới làm cảm xúc cậu d.a.o động, mới đáng để ghi lại.

Ở trường thỉnh thoảng cũng chạm mặt Nghiêm Tự Minh, nhưng cậu chẳng bao giờ dám chủ động chào hỏi.

Nếu Nghiêm Tự Minh không thấy, hai người sẽ cứ thế lướt qua nhau. Còn nếu Nghiêm Tự Minh nhìn thấy, anh luôn vẫy tay chào cậu từ đằng xa.

Mỗi lần anh chào, Mạch Đông đều phải ngoái lại sau lưng xem có người quen nào của anh đứng đó không. Nhiều lần như thế, có hôm Nghiêm Tự Minh đi tới vò rối bù tóc cậu, giọng điệu chất vấn pha chút trêu đùa nghiêm khắc: "Không muốn gặp anh đến thế cơ à? Chào em mà em cứ né như né tà ấy."

Mạch Đông suýt thì đứng nghiêm chào cờ, hoảng hốt chối đây đẩy: "Đâu có, em không biết anh vẫy tay với em thôi."

Suốt cả tuần trước khi đến cái ngày thứ sáu định mệnh ấy, hai người cứ giữ cái kiểu tương tác như vậy.

Tim Mạch Đông cứ phập phồng lên xuống, thi thoảng cậu cũng nghi ngờ hay là Nghiêm Tự Minh đang dung túng mình thật, cũng có chút thích mình thật. Nhưng phần lớn thời gian cậu không dám để mình nghĩ thế, sợ hiểu lầm, sợ thất vọng, sợ đau lòng. Nên cứ gặp Nghiêm Tự Minh là lại căng thẳng muốn trốn, tay chân cứng đờ.

Nhưng trong mắt mấy đứa bạn cùng phòng của Mạch Đông thì lại khác.

Hai người này rõ ràng là kiểu bạn bè thân thiết lắm mới cư xử như thế chứ.

Ủa mà Mạch Đông quen Nghiêm Tự Minh từ bao giờ thế nhỉ?

Đỗ Xuyên đúng là không hiểu nổi, mấy hôm trước còn chưa quen cơ mà? Nghiêm Tự Minh nhặt được nhật ký của Mạch Đông, chính Đỗ Xuyên còn là người bắc cầu cho hai người add WeChat nhau. Mới có mấy ngày, sao đã thân thiết đến mức này rồi?

Nghiêm Tự Minh là ai chứ?

Phó chủ tịch hội sinh viên trường Đại học Nam Kinh, đẹp trai, tính tình lại tốt, trai gái theo đuổi xếp hàng dài, người như thế đâu phải dễ làm quen? Nói thật lòng, Đỗ Xuyên cũng muốn bắt quàng làm họ với Nghiêm Tự Minh lắm, nói thực dụng một chút thì quen biết người như anh chính là tích lũy quan hệ xã hội cho sau này, ai mà chẳng muốn.

Lại nói đến Mạch Đông.

Mạch Đông vốn chẳng có mấy bạn bè, không phải do tính cậu xấu, mà là cái "thiết lập nhân vật" học giỏi lạnh lùng ít nói nó vận vào người rồi. Ngoài lúc mượn bài tập hay nhờ cậu lên thuyết trình hộ thì chẳng mấy ai chủ động bắt chuyện. Mặc dù bạn cùng phòng đều biết Mạch Đông khá dễ tính, người ngoài cứ tưởng cậu ngày nào cũng chong đèn dùi mài kinh sử, thật ra cậu chỉ đang lén lút viết nhật ký thôi.

Mạch Đông với Nghiêm Tự Minh đang nói gì đó, mấy đứa bạn cùng phòng đứng cách đó không xa bắt đầu xì xào.

"Hpj quen nhau à?"

"Biết đâu đấy, mấy hôm trước còn chưa quen mà."

"Thì Nghiêm Tự Minh nhặt được nhật ký của cậu ấy, chắc là mở ra xem rồi, thế là quen nhau chứ gì."

"Thế cũng được á? Trong bọn mình có ai đọc nhật ký của Mạch Đông chưa?"

"Chưa, cậu ấy giữ như giữ mả tổ ấy."

"Viết nhật ký á, có cái quái gì mà viết lắm thế, tao hồi tiểu học viết được mấy ngày là bỏ. Đời làm gì có nhiều chuyện để viết, hồi tiểu học tao viết nhật ký buồn cười vãi. Hôm nay, mẹ đưa đi siêu thị, con muốn mua bộ thẻ Ultraman mới, mẹ không mua, con bảo con làm việc nhà để đổi, mẹ bảo cút xéo."

Mấy đứa khoác vai nhau cười hô hố.

Nghiêm Tự Minh nhìn lướt qua phía sau, hất hàm: "Bạn cùng phòng em hả, họ đợi em kìa, đi đi."

Mạch Đông gật đầu rất dè dặt: "Dạ, thế em đi nhé."

Nghiêm Tự Minh vẫn đứng yên, không quay người đi cũng chẳng rời bước, ánh mắt vẫn dán c.h.ặ.t lên mặt Mạch Đông.

Thế là Mạch Đông cũng chẳng nỡ quay đi. Cậu đúng là mâu thuẫn, không phải cố tình làm bộ làm tịch đâu, mà là thật lòng không muốn gặp Nghiêm Tự Minh. Gặp nhiều thì càng lún sâu vào ảo tưởng, nhưng hễ gặp rồi lại chẳng nỡ rời xa, cứ sợ đây là lần cuối cùng.

Nghiêm Tự Minh cười cười: "Còn chuyện gì à?"

Mạch Đông l.i.ế.m môi: "Hết rồi ạ, anh đi trước đi?"

Nghiêm Tự Minh nhướng mày, cũng không dây dưa nữa, quay người bỏ đi.

Mạch Đông đứng chôn chân tại chỗ nhìn theo bóng lưng anh một lúc lâu. Cậu đã quá quen với việc nhìn theo bóng lưng Nghiêm Tự Minh rồi, bốn năm trời trước khi anh nhặt được cuốn nhật ký, cậu toàn nhìn anh từ phía sau như thế. Cuối cùng, cậu luyến tiếc quay người, trở về bên đám bạn cùng phòng.

Ngô T.ử Mặc làm bộ mặt "biết tỏng": "Mạch này, mai là đi ăn với ổng đấy hả?"

Tim Mạch Đông thót lên một cái, rõ ràng Ngô T.ử Mặc hỏi rất bình thường, đi ăn thôi mà, nhưng lọt vào tai Mạch Đông lại nghe như "Mạch này, người cậu thích là ổng đấy hả".

Cậu gật đầu, không biết là xác nhận chuyện đi ăn hay chuyện thích người ta nữa.

Đỗ Xuyên quàng vai Mạch Đông, giọng điệu hăm dọa: "Hai người làm thân nhanh gớm nhỉ, trước còn chưa có WeChat, ổng xem nhật ký của cậu rồi hả?"

Mạch Đông lại gật đầu: "Tôi cũng không biết, nhưng chắc là xem rồi, nhặt được thì ai chả mở ra xem."

Đỗ Xuyên cười gian, chìa tay ra: "Cho anh em xem tí nào? Gì chứ tôi tò mò thật đấy, ngày nào cậu cũng viết cái gì trong đấy, tiện không? Có bí mật động trời hay chuyện tình cảm sướt mướt nào không?"

Mạch Đông liếc cậu ta một cái lạnh lùng: "Không tiện!"

Đỗ Xuyên xuýt xoa: "Vãi, có bí mật thật à, thế sao tôi không được xem mà ổng được xem! Hay cậu nói xấu tôi trong đấy? Á à cái thằng này!"

Mạch Đông im lặng, Ngô T.ử Mặc đứng sau cười nhạo Đỗ Xuyên tự rước lấy nhục, hai đứa bắt đầu đấu võ mồm kịch liệt.

Mạch Đông đi trước, thầm nghĩ trong bụng: Thấy chưa, trai thẳng là thế đấy.

Họ sẽ chẳng biết ý tứ gì mà đòi xem nhật ký của người khác, hoàn toàn không có ác ý gì đâu. Họ không nghĩ được rằng đây là chuyện phải thân thiết lắm mới làm được, thậm chí thân thiết cũng chưa chắc đã được làm, nhưng trai thẳng thì cứ vô tư làm thôi.

Mai là thứ sáu rồi, ngòi b.út của Mạch Đông như muốn bay lên.

Ngày 12 tháng 10 năm 2023, trời nắng.

Dự báo thời tiết bảo mai có mưa nhỏ, lại còn có gió. Tín đồ Mạch Đông xin nguyện ăn chay ba ngày cầu cho gió thổi bay đám mây đen đi, mai là ngày lành tháng tốt mà! Đừng có mưa nhé trời ơi!

Hôm nay gặp anh ấy ngoài sân vận động, anh ấy chủ động chào mình, nói mấy câu linh tinh kiểu đi học à, tiết sau môn gì, nghe bảo thầy đó dạy cũng được các thứ. Càng ngày mình càng thấy anh ấy coi mình là bạn thật rồi. Này, mấy ông trai thẳng bộ thiếu bạn lắm à? Sao lại đi kết bạn với một người đồng giới đang thích mình chứ! Nhưng mình lại chẳng thể chủ động cắt đứt quan hệ, thích một người đúng là cái thứ làm người ta tự tìm phiền não mà.

Bài tập còn chưa làm, mà chẳng có tâm trạng nào nữa. Cảm giác tim mình như được ngâm trong hũ rượu nếp, sắp say bí tỉ đến nơi rồi.

Mai anh ấy sẽ nói gì với mình nhỉ? Chắc cũng chẳng có gì đặc biệt đâu, bạn bè đi ăn với nhau, nói chuyện phiếm, kể mấy chuyện vui vẻ trong cuộc sống. Trời ơi, chuyện vui trong cuộc sống của mình toàn liên quan đến anh ấy, thế thì mình kể cái gì bây giờ!

Phải đi xem mấy cái vlog bạn bè nói chuyện với nhau mới được, chôm chỉa vài chủ đề trên bàn ăn của người ta, để mình trông giống một người bạn trong sáng và thuần khiết.

Làm ơn làm ơn, cầu trời khấn phật ngày mai mọi chuyện suôn sẻ!

Viết xong nhật ký rồi làm bài tập, lúc Mạch Đông leo lên giường đã là mười giờ đêm.

Cậu xem mấy cái vlog thật, nhưng bất ngờ phát hiện ra trên đời này hiếm có con trai nào quay vlog ngồi tám chuyện với bạn bè, toàn là con gái thôi. Tổng kết lại thì nội dung chủ yếu là: "Nói xấu người khác, kể về người yêu cũ, báo cáo tiến độ với đối tượng đang thả thính".

Mạch Đông cạn lời. Cậu không có ai để nói xấu, không có người yêu cũ nào đã mất hay còn sống, cũng chẳng có đối tượng mập mờ, chỉ có mỗi một đối tượng yêu thầm thì ngồi lù lù ngay đối diện kia kìa.

Mấy hôm nay trước khi đi ngủ, bác sĩ Mạch cứ hay phát điên lên được!

Cậu lại trùm chăn kín đầu, rên rỉ rồi chìm vào giấc ngủ.

Cứ tưởng là một ngày đáng mong chờ suốt cả tuần, ai ngờ mở đầu đã tệ hại.

Mạch Đông vừa mở mắt đã vạch rèm nhìn trời, mây đen kịt, mưa như trút nước. Còn tệ hơn cả dự báo, tối qua bảo mưa nhỏ thôi mà, giờ thì mưa to gió lớn ầm ầm, nhìn kiểu gì cũng không thấy giống thời tiết thích hợp để đi ăn.

Mạch Đông ỉu xìu, tự mặc định trong đầu là buổi hẹn hôm nay tiêu tùng rồi.

Chắc do sáng sớm đã bi quan nên vận xui đeo bám cả ngày. Hết tiết một buổi sáng, Mạch Đông vừa bước ra khỏi cửa lớp thì phát hiện ô của mình không cánh mà bay. Mưa to, ô ướt sũng, ai cũng để ô ngoài cửa lớp cho ráo nước, Mạch Đông đương nhiên cũng làm thế.

Xui xẻo hơn là cậu ra khỏi lớp cuối cùng. Hôm trước Ngô T.ử Mặc bị mất ô vẫn chưa mua cái mới, ba đứa bạn cùng phòng che chung hai cái ô đi trước rồi. Mạch Đông nán lại sửa nốt chỗ ghi chép chưa xong, lúc ra thì ô đã biến mất.

Tiết sau học ở tòa nhà khác.

Tâm trạng Mạch Đông bỗng chốc tụt dốc không phanh.

Cả tuần này cậu đã sống quá vui vẻ, việc duy nhất làm mỗi ngày là mong chờ đến thứ sáu. Cậu đã tưởng tượng ra đủ loại thứ sáu: màu xanh, màu hồng, màu cam, màu tím, nhưng tuyệt đối không hề nghĩ đến một màu trắng xóa vô vọng thế này.

Cậu nhắn tin xin phép giáo viên chủ nhiệm nghỉ học, dỗi hờn nói thẳng là không muốn học tiết sau. Mạch Đông vốn học giỏi lại chưa bao giờ nghỉ học, dù ở đại học điểm số không phải là tất cả, nhưng giáo viên vẫn luôn có xu hướng dễ dãi hơn với những sinh viên "ngoan" theo kiểu truyền thống.

Giáo viên đồng ý cho Mạch Đông nghỉ, còn quan tâm hỏi han: "Có sao không Mạch Đông? Gặp chuyện gì à, có khó khăn gì cứ nói với cô nhé."

Mạch Đông trả lời mấy chữ lạnh lùng: "Không ạ, em cảm ơn cô."

Cậu cũng chẳng muốn nhờ bạn cùng phòng mang ô quay lại đón, cứ vô cớ giận dỗi bản thân, hận mình sao mà đen đủi thế, cả tuần nắng ráo không mưa, cứ nhè đúng thứ sáu mà mưa! Hận mình cả tuần qua đã quá mong chờ, đắc ý đến mức vênh váo, nên giờ mới thất vọng não nề thế này.

Chẳng biết dây thần kinh nào bị chập, cậu cứ thế đội mưa chạy về ký túc xá, vừa chạy vừa tự c.h.ử.i mình trong bụng: Ha ha, cứ như đóng phim thần tượng ấy, làm cái trò gì thế này hả bác sĩ Mạch! Yêu đương vào là lú lẫn hết cả người!

Người ta bảo đừng có tự c.h.ử.i mình, đến chiều là Mạch Đông lú lẫn thật.

Cậu ngủ li bì đến hơn bốn giờ chiều, sờ trán thấy nóng hầm hập, sốt rồi.

Mạch Đông tức tối đ.ấ.m đá lung tung trên giường. Thấy chưa! Ai bảo bày đặt làm phim thần tượng thanh xuân bi thương, chạy điên cuồng trong mưa làm gì, đáng đời sốt chưa!

Làm khùng làm điên một trận xong lại thấy nản lòng, hận trận mưa to hôm nay, buổi hẹn tối nay với Nghiêm Tự Minh coi như đi tong 100% rồi. Lúc này cậu mới nhớ ra lấy điện thoại, xem Nghiêm Tự Minh có nhắn tin hủy kèo từ sớm không.

Ngạc nhiên là chẳng có tin nhắn nào của Nghiêm Tự Minh cả. Chỉ có trong nhóm chat ký túc xá, chắc mấy cậu bạn thấy tiết hai Mạch Đông nghỉ, trưa về lại thấy cậu ngủ mê mệt nên hỏi thăm mấy câu.

Mạch Đông nhắn lại một câu "Không sao, hơi cảm tí thôi".

Chuyện đời là thế đấy, càng hy vọng lắm thì càng thất vọng nhiều. Chuyện đi ăn với Nghiêm Tự Minh là vậy, chuyện thích Nghiêm Tự Minh chắc cũng thế thôi. Mạch Đông thấy mình không nên nuôi thêm bất kỳ hy vọng hay ảo tưởng nào nữa.

Cậu mở khung chat với Nghiêm Tự Minh ra.

Nghĩ bụng hơi ác một tí: Lần này để ông đây bùng kèo trước cho bõ ghét!

Thế là cậu nhắn: Đàn anh, em hơi sốt rồi, tối nay không đi ăn được nữa ạ.

Nhắn xong cậu vứt điện thoại sang một bên, ngủ tiếp, khuất mắt cho rảnh nợ!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.