Crush Nhặt Được Nhật Ký Của Tôi - Chương 6: Mùi Hương Của Anh
Cập nhật lúc: 07/04/2026 15:07
Editor: Yang Hy
Còn sáu ngày nữa là đến bữa hẹn với Nghiêm Tự Minh.
Mạch Đông đang rối bời lắm. Tuy con trai đi ăn với nhau là chuyện cơm bữa, nhưng Mạch Đông đâu phải trai thẳng bình thường, cậu là gay, lại còn đang thích Nghiêm Tự Minh nữa chứ.
Thế nên việc cậu đi ăn với Nghiêm Tự Minh bỗng chốc trở nên mờ ám vô cùng.
Nỗi lòng đau khổ và rối rắm của cậu được trút hết vào cuốn nhật ký.
Ngày 8 tháng 10 năm 2023, trời nắng.
Hình như mình nên từ chối bữa cơm này thì hơn. Tư duy của trai thẳng đơn giản lắm, thậm chí còn hơi bị bựa nữa! Hoặc là vừa đơn giản vừa bựa. Dù mình có thích Nghiêm Tự Minh đến mấy thì cũng không bênh anh ấy được. Có bạn gái rồi mà vẫn đi ăn riêng với người đang theo đuổi mình chỉ để từ chối thôi sao? Trong đầu họ chắc nghĩ chuyện này chẳng có gì quá đáng cả.
Nhưng mình không muốn làm "bé ba" đâu!
Cơ mà nói đi cũng phải nói lại, chuyện anh ấy có đang yêu ai hay không vẫn chưa rõ mà, chắc đây không phải do mình tự lừa mình đâu nhỉ? Họ có đi đâu dính lấy nhau như sam đâu, chuyện yêu đương chỉ là mọi người đồn đoán thôi.
Muốn hỏi anh ấy quá. Mình không muốn tin anh ấy là người xấu, càng không muốn tin anh ấy là tên trai tồi lăng nhăng. Ừ, coi như để chứng minh mình không phải đứa mù quáng chọn nhầm người, kiểu gì cũng phải hỏi cho ra nhẽ chứ?
Nếu anh ấy đang yêu thật, thì mình sẽ không đi ăn với anh ấy nữa!
Viết đến đây, Mạch Đông lại lôi điện thoại ra.
Lúc viết nhật ký thì quyết tâm hừng hực là phải hỏi cho ra ngô ra khoai chuyện Nghiêm Tự Minh có yêu Liễu Tường Vy không, nhưng cầm điện thoại lên rồi thì lại chùn bước, nhát cáy. Cậu phải thừa nhận cái sự ích kỷ và xấu xa của mình, trong thâm tâm cậu vẫn nghĩ dù Nghiêm Tự Minh có bạn gái rồi thì cậu cũng không nỡ bỏ lỡ cơ hội đi ăn cùng anh. Nhưng nghĩ thế một lúc lại thấy sai sai.
Khoan đã Mạch Đông, mày muốn làm trà xanh thật đấy à!
Tuyệt đối không được!
Nếu Nghiêm Tự Minh đúng là trai tồi, thì Mạch Đông dũng cảm không được thích anh ta nữa!
Thế là Mạch Đông gõ gõ vào bàn phím điện thoại.
Mạch: Đàn anh, em muốn hỏi anh một chuyện.
Nghiêm Tự Minh: Hửm?
Mạch: Em nghĩ là, nếu anh có bạn gái rồi thì em đi ăn với anh có vẻ không hợp lý lắm.
Nghiêm Tự Minh: Bạn gái?
Mạch: Lần trước anh đến xem tranh biện là vì Liễu Tường Vy phải không ạ?
Nghiêm Tự Minh: Nghe ai nói thế.
Mạch: ... Tóm lại là em biết.
Nghiêm Tự Minh: Kể cả anh có bạn gái, tại sao lại không đi ăn với nhau được?
Mạch Đông chọc mạnh vào màn hình điện thoại, thấy chưa, đúng là đồ tồi mà!
Đạo lý rõ ràng rành rành ra đấy còn hỏi tại sao!
Nhưng Mạch Đông lại ngại không dám nói thẳng, chẳng lẽ bảo "tại em thích anh" à? Cậu do dự mãi, xóa xóa sửa sửa, lúc thì gõ "vì em thích anh", xong lại xóa, lúc lại gõ "vì cuốn nhật ký kia, anh thấy hết rồi còn gì", rồi lại xóa.
Sửa tới sửa lui, Mạch Đông bắt đầu cáu.
Mạch: Tóm lại là mình đừng đi ăn nữa!
Nghiêm Tự Minh: Bạn gái mà em nói là chỉ Liễu Tường Vy hả?
Mạch: Đúng thế!
Nghiêm Tự Minh: Bạn học Mạch Đông này, em khéo gán ghép thật đấy.
Nghiêm Tự Minh: Liễu Tường Vy có bạn gái rồi.
Mạch Đông bật dậy, mắt trố lồi ra nhìn tin nhắn của Nghiêm Tự Minh.
Liễu Liễu Liễu Tường Vy có bạn gái!
Cậu còn chưa kịp tiêu hóa cái tin chấn động này thì điện thoại của Nghiêm Tự Minh đã gọi tới.
Mạch Đông chột dạ ngay tắp lự. Ch.ết dở! Lỡ mồm nghi ngờ Nghiêm Tự Minh yêu đương với một cô nàng đồng tính! Ai mà biết Liễu Tường Vy không thích con trai chứ! Cậu không dám nghe máy, sợ bị mắng, mắt đảo như rang lạc, giả vờ không thấy ai gọi.
Đợi đến khi điện thoại tự ngắt, cậu còn đợi thêm ba phút nữa mới nhắn tin giải thích kiểu "giấu đầu hở đuôi".
Mạch: Ui, nãy em đi vệ sinh, không thấy điện thoại.
Kết quả Nghiêm Tự Minh lại gọi thêm cuộc nữa.
Cái ông anh này sao thế nhỉ, có chuyện gì không nhắn tin được à, cùng lắm thì gửi voice chat, sao cứ thích gọi điện thế không biết! Mạch Đông hơi bị sợ nói chuyện điện thoại với Nghiêm Tự Minh, cũng sợ gặp mặt luôn. Vì cậu biết rõ đứng trước mặt anh ấy, nói câu nào chữ nào cậu cũng phải uốn lưỡi bảy lần để giữ phép lịch sự và kiềm chế, còn gọi điện thoại thì làm gì có thời gian cho cậu uốn lưỡi.
Chạy trời không khỏi nắng, Mạch Đông đành phải nghe máy.
Vừa bắt máy đã nghe thấy hai từ ngắn gọn.
"Xuống lầu."
...
Mạch Đông muốn khóc nhưng không ra nước mắt.
Cậu âm thầm xin lỗi Nghiêm Tự Minh, người vừa bị cậu rủa xả là trai tồi suốt hai ngày nay, xin lỗi cả Liễu Tường Vy, người bị cậu gán ghép lung tung trong mơ, thậm chí xin lỗi luôn cô bạn gái chưa từng gặp mặt của Liễu Tường Vy nữa. Xin lỗi xin lỗi, tại tôi gán ghép bậy bạ, chúc hai bạn hạnh phúc nhé!
Cậu không dám không xuống, có tật giật mình mà.
Mới nãy nghi ngờ Nghiêm Tự Minh có bạn gái, trong lòng Mạch Đông còn dấy lên chút khí thế anh hùng, quyết tâm dứt áo ra đi không thèm thích tên tồi tệ này nữa. Giờ hiểu lầm được làm sáng tỏ cái rụp, chút khí thế đó bay biến sạch trơn, cậu lại cam tâm tình nguyện nhảy ùm vào hũ mật mang tên Nghiêm Tự Minh.
Vừa vui, vừa sướng rơn cả người.
Hóa ra Nghiêm Tự Minh không phải vì Liễu Tường Vy mà đi xem tranh biện, anh ấy đi xem mình thật. Hóa ra Nghiêm Tự Minh không có bạn gái, anh ấy còn chịu khó giải thích với mình nữa chứ. Điều này chứng tỏ cái gì? Mạch Đông chẳng biết chứng tỏ cái gì, nhưng ít nhất thì Nghiêm Tự Minh cũng không ghét cậu.
Vừa xuống lầu đã thấy Nghiêm Tự Minh xách theo một cốc trà sữa đứng dưới gốc cây.
Anh ấy mặc chiếc áo sơ mi dài tay màu xanh đậm xắn lên đến khuỷu tay. Mạch Đông biết hôm nay anh đi đâu rồi. Hôm nay trường có tiệc chào đón tân sinh viên, Nghiêm Tự Minh là Phó chủ tịch hội sinh viên chắc chắn phải có mặt. Hiếm khi thấy anh mặc đồ trang trọng thế này, nghe bảo lúc tranh cử vào hội sinh viên bắt buộc phải mặc vest, tiếc là Mạch Đông chưa được ngắm bao giờ.
Hôm nay đúng là được rửa mắt.
Nghiêm Tự Minh trông chẳng giống sinh viên năm ba chút nào, toát lên vẻ chững chạc của người đã đi làm. Trên tay anh xách túi trà sữa hình thù dễ thương, trông hơi lệch tông nhưng lại ngọt ngào đến lạ.
Mạch Đông đi đứng như học sinh tiểu học đang hành quân theo đội hình, suýt nữa thì đi cùng tay cùng chân, cứ lâng lâng bay bổng đến trước mặt Nghiêm Tự Minh, lí nhí mở miệng: "Đàn... đàn anh."
Chưa đợi Nghiêm Tự Minh lên tiếng, cậu đã vội vàng biện hộ cho bản thân.
"Xin lỗi anh, em không cố ý nói linh tinh nghĩ bậy bạ đâu, anh đừng giận nhé. Tại người ta bảo hôm đó anh đến xem tranh biện là vì Liễu Tường Vy, bảo anh đang yêu cậu ấy. Em... em nghe người ta nói thôi chứ không phải em tự bịa ra đâu. Đương nhiên là nghe người ta nói rồi tin sái cổ cũng là em sai, em biết lỗi rồi, anh đừng..."
Mạch Đông cảm thấy mình giải thích rất cặn kẽ, thái độ nhận lỗi cũng vô cùng thành khẩn.
Nhưng Nghiêm Tự Minh cắt ngang lời cậu.
"Được rồi, sao em thích xin lỗi thế nhỉ." Nói xong anh đưa cốc trà sữa ra: "Uống không?"
Mạch Đông nhận lấy như một con robot: "Mua cho em ạ?"
Nghiêm Tự Minh nhướng mày: "Chứ sao nữa? Mua cho bạn gái mà lỡ mua một tặng một không biết vứt đâu nên đưa em à?"
Mạch Đông ngạc nhiên nhìn Nghiêm Tự Minh, anh ấy giỏi thật đấy, đoán trúng phóc cậu đang nghĩ gì luôn!
Hai người đứng ở cửa ký túc xá, sinh viên năm nhất có giờ tự học buổi tối, giờ này vừa hay tan học.
Một đám con trai kéo nhau về ký túc, đứa thì nô đùa, đứa thì đuổi bắt, lúc chạy qua vô tình va vào người Mạch Đông một cái. Mạch Đông vì đang đứng đối diện Nghiêm Tự Minh nên căng thẳng đến mức tay chân cứng đờ.
Lại có mấy đứa nữa chạy qua, Nghiêm Tự Minh nhanh tay lẹ mắt kéo Mạch Đông về phía mình.
Đèn đường chiếu sáng trên đầu, muỗi mùa hè nhiều vô kể, từng đàn bay vo ve dưới ánh đèn.
Dưới ánh đèn đường ấy, Mạch Đông nép sát vào lòng Nghiêm Tự Minh.
Cậu nín thở, há miệng hớp lấy không khí một cách máy móc, khoang mũi ngập tràn mùi hương của Nghiêm Tự Minh. Cậu chắc chắn chiều nay anh ấy mới tắm, vì mùi sữa tắm bạc hà thơm nức mũi.
Tiếp đó, tay Nghiêm Tự Minh đặt lên eo Mạch Đông, giọng nói dịu dàng mà bất lực: "Sao em không tránh?"
Mạch Đông "dạ" một tiếng mơ hồ, thật ra cậu có nghe rõ anh hỏi cái gì đâu.
Cậu không dám nhúc nhích dù chỉ một li, sợ cử động cái là hơi ấm bên eo biến mất. Cậu như đang sốt cao, chỗ nào bị Nghiêm Tự Minh chạm vào là chỗ đó dị ứng, vừa đỏ vừa nóng vừa ngứa, tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c đập loạn xạ, hơi thở và nhịp tim thi nhau tấu lên bản giao hưởng hỗn loạn.
"Dạ cái gì mà dạ, hỏi em sao không tránh."
Tai Mạch Đông nghe thấy câu hỏi, nhưng não bộ đình công, cứ nghệt mặt ra như khúc gỗ đáng yêu đến mức khiến người ta muốn đ.ấ.m cho một cái. Cậu nghi ngờ mình đang rơi vào một cái bẫy ngọt ngào trong mơ, tham lam hít hà mùi hương trên người Nghiêm Tự Minh một lúc lâu, rồi thốt ra một câu xanh rờn.
"Nghiêm Tự Minh, anh dùng sữa tắm hiệu gì thế?"
Hôm sau, Mạch Đông đẩy xe đi siêu thị, trong giỏ xe chễm chệ mấy chai sữa tắm cùng thương hiệu mà tối qua Nghiêm Tự Minh vừa cười vừa hào phóng chia sẻ.
Cậu cũng không muốn mất mặt thế đâu!
Cũng đâu muốn lén lút đi mua đồ đôi kiểu này đâu!
Nhưng mà không kiềm chế được bản thân ấy chứ!
Mặt Mạch Đông nhăn nhúm lại, vừa giận mình tối qua sao lại hỏi câu ngu ngốc thế, vừa giận mình sao lại chạy đi mua cả đống sữa tắm giống hệt người ta, cứ như kẻ bám đuôi biến thái vậy.
Siêu thị Mạch Đông đi là cái to nhất trong trường, quy mô chẳng kém gì siêu thị ngoài trung tâm thương mại. Đang đẩy xe rẽ vào quầy bánh kẹo thì thấy một bóng lưng quen quen. Là Liễu Tường Vy đi cùng một cô gái khác. Liễu Tường Vy cao ráo, chắc phải mét bảy lăm, còn cô bạn đi cùng nhỏ nhắn hơn nhiều, ôm gói bim bim Lay’s to đùng, cười tít mắt với Liễu Tường Vy.
Đối tượng xin lỗi của Mạch Đông giờ đã hiện hình bằng xương bằng thịt, thế là trong lòng cậu lại rối rít xin lỗi Liễu Tường Vy và bạn gái cô ấy lần nữa. Xin lỗi nhé, hai người trông hạnh phúc quá, thế mà tôi lại dám mơ bậy bạ như thế!
Việc tình cờ gặp Liễu Tường Vy và bạn gái như một lời nhắc nhở đanh thép với Mạch Đông.
Rằng Nghiêm Tự Minh đúng là không có bạn gái, anh ấy vẫn độc thân, mà độc thân nghĩa là Mạch Đông còn cơ hội.
Đứng trước người mình thích thì ai chẳng tự ti, Mạch Đông chưa bao giờ nghĩ mình đủ tầm để yêu đương với Nghiêm Tự Minh, nhưng cậu cũng biết suy nghĩ chứ. Nghiêm Tự Minh cứ năm lần bảy lượt dung túng cho tình cảm của cậu, rốt cuộc là có mục đích gì? Một chàng trai thẳng bình thường biết có người đồng giới thích mình, chẳng những không từ chối, lại còn hẹn gặp mặt nhiều lần, thậm chí mua trà sữa cho, có vô lý không?
Câu trả lời rõ ràng là không bao giờ có chuyện đó.
Mạch Đông chưa bao giờ dám mơ tưởng một ngày nào đó sẽ yêu Nghiêm Tự Minh, cậu đương nhiên có ảo tưởng anh ấy cũng thích mình, nhưng ảo tưởng đó chỉ để tự sướng tinh thần thôi, chứ không bao gồm việc tưởng tượng cảnh hai người thành đôi thật.
Nếu như trước tối qua cậu còn nghĩ Nghiêm Tự Minh hẹn ăn cơm để từ chối, thì sau khi uống cốc trà sữa ngọt đến tận tim gan, lăn lộn cả đêm không ngủ được, hôm nay cậu lờ mờ nhận ra rằng, hình như Nghiêm Tự Minh không có ý định từ chối cậu.
Tất nhiên, cũng chưa có ý định đồng ý cậu.
