Cún Con Tự Kỷ Siêu Ngoan - 2

Cập nhật lúc: 07/07/2026 15:01

2

Đến tiết học thứ hai, tôi ghé sát vào tai cậu ta, nhỏ giọng thì thầm:

“Này Tần Du, cậu có biết cổ của cậu trắng lắm không? Trông cứ như cổ vịt ấy, nhìn chỉ muốn c.ắ.n cho một miếng…”

Chắc do tôi ghé sát quá nên Tần Du giật b.ắ.n mình, đột ngột ngẩng đầu lên, hoảng hốt nhìn tôi.

Tôi lập tức giơ điện thoại lên trước mặt cậu ta, nhanh tay bấm chụp "tạch" một cái rồi gửi ngay cho chị gái cậu ta.

Nào có giống người bị tự kỷ đâu chứ? Rõ ràng là biểu cảm phong phú sinh động vô cùng, nhìn còn đáng yêu hơn cả tôi nữa kìa.

Thế nhưng mấy tiết học tiếp theo, tôi mới thấm thía Tần Du khó nhằn đến mức nào. Dù tôi có lải nhải đủ điều, cậu ta vẫn cứ trơ ra như một khúc gỗ, bất động thanh sắc.

Mãi cho đến khi tiếng chuông tan học vang lên, tôi nói đến khô cả cổ bỏng cả họng nhưng trong lòng lại phấn khích vô cùng.

Bởi vì từ trước tới nay, chưa từng có ai kiên nhẫn ngồi nghe tôi nói nhiều như vậy mà không mắng tôi là đồ dở hơi cả.

Nghĩ bụng, chuyến này dù có không kiếm được tiền thì tôi cũng đã tìm được một tri kỷ đích thực rồi.

Thấy những ngón tay thon dài như b.úp măng của Tần Du chậm rãi khép sách giáo khoa lại, tôi bật cười khúc khích:

“Vừa rồi là tiết Tiếng Anh mà, cậu giả vờ giả vịt cái gì thế hả?”

Ngón tay Tần Du bỗng khựng lại. Cậu ta liếc nhìn tôi một cái rồi quay người đi thẳng ra ngoài cửa lớp.

Tôi vội vàng ôm lấy cặp sách đuổi theo. Lúc tan học, chị gái cậu ta có dặn là hôm nay tài xế nhà họ sẽ đưa tôi về nhà.

Thế nhưng, chiếc ba lô sau lưng đột ngột bị ai đó kéo giật lại mạnh bạo. Tôi bị siết đến mức suýt thì trợn ngược cả mắt. Quay đầu lại, tôi thấy Dương Sâm đang đứng phía sau với khuôn mặt âm trầm, biến sắc.

“Cậu ta vốn chẳng muốn thèm tiếp chuyện cậu, cậu không có mắt à? Chu Nếu, cậu là con gái thì tự trọng một chút đi được không?”

Lần thứ hai.

Hôm nay là lần thứ hai trong ngày cậu ta thốt ra những lời này rồi.

Cho dù đây có là người con trai tôi từng thầm thương trộm nhớ suốt một thời gian dài, tôi cũng không thể nào chịu đựng nổi việc cậu ta hết lần này đến lần khác sỉ nhục mình như vậy.

Tôi dồn lực nhấc chiếc ba lô lên, thẳng tay quật mạnh một phát vào mặt cậu ta.

Dương Sâm bàng hoàng nhìn tôi, còn l.ồ.ng n.g.ự.c tôi thì phập phồng dữ dội vì tức giận:

“Cậu bị chập mạch à? Tôi bám lấy cậu thì cậu bảo tôi mặt dày không biết xấu hổ, tôi bám lấy người khác cậu cũng nhảy vào bảo tôi không biết xấu hổ!”

“Sáng nay cậu vừa nói cái gì cơ? Bảo một đứa con gái như tôi sao suốt ngày cứ thích nói mấy lời cợt nhả, nhố nhăng vô duyên.”

Tôi cười cay đắng. Vốn dĩ tôi đã chẳng buồn tính toán món nợ này với cậu ta rồi.

Rõ ràng trước đây, ngày nào trên đường đi học về cậu ta cũng chủ động kể mấy chuyện đùa cợt nhả với tôi, cười đến mức ngả nghiêng ngả ngửa, làm tôi cứ tưởng cậu ta thích kiểu như thế.

Tôi đã phải thức trắng bao nhiêu đêm để cày nát các câu thả thính, học cách nói chuyện sao cho hài hước, chỉ vì muốn cậu ta chú ý và nói chuyện với mình nhiều hơn vài câu.

Để rồi cuối cùng, tôi biến thành một đứa mang danh "bậc thầy thả thính", một con l.i.ế.m cẩu nực cười trong mắt cả trường.

Loại người khó chiều như cậu, tốt nhất là lặn đi cho nước nó trong!

Tôi hất mạnh tay Dương Sâm ra, nhìn bóng dáng Tần Du sắp sửa biến mất khỏi tầm mắt, liền rảo bước nhanh đuổi theo.

“Tần Du, sao cậu không đợi tôi thế hả?”

Tôi nghiêng đầu hỏi, Tần Du dĩ nhiên là không thèm đáp lại. Tôi đưa mắt nhìn sang cửa hàng tạp hóa bên cạnh, liền ra lệnh cho cậu ta:

“Đứng im đấy, cấm động đậy!”

Tôi ngạc nhiên phát hiện ra cậu ta vậy mà lại thật sự đứng im tại chỗ.

Tôi nhấc chân, tinh nghịch đi vòng quanh cậu ta một vòng:

“Đợi tôi một chút, tôi đi mua đồ. Nếu không tôi sẽ mách chị cậu chuyện cậu dám lén hôn tôi đấy nhé!”

Tần Du ngước mắt lên nhìn tôi. Lần này cậu ta rõ ràng không còn vẻ sửng sốt như lúc sáng nữa, nhưng đôi mắt đen láy kia vẫn nhìn tôi đầy vẻ hoang mang, ngơ ngác.

Khi tôi cầm chiếc kem từ trong cửa hàng bước ra, đập vào mắt tôi ngay lập tức là hình ảnh Tần Du đang ngoan ngoãn đứng im bên cạnh thùng rác.

Chậc.

Tôi nheo nheo mắt nghĩ ngợi. Trước đây tôi cứ tưởng gu của mình phải là kiểu thiếu niên tràn ngập ánh nắng, năng động như Dương Sâm chứ nhỉ?

Sao bây giờ nhìn cái kiểu lầm lì nhưng ngoan ngoãn như một chú cún con của Tần Du, tôi lại thấy đáng yêu đến mức này cơ chứ?

Tôi vừa l.i.ế.m kem vừa suy ngẫm, cuối cùng cũng rút ra được một kết luận xương m.á.u:

Hóa ra chẳng phải tôi chung thủy với gu nào cả, mà đơn giản là vì tôi mê trai đẹp mà thôi!

3

Tôi nhét cây kem vào tay Tần Du, nhưng cậu ta không thèm cầm, thế là cây kem rơi xuống đất rồi kêu cái 'bẹp'.

Cậu ta cứ thế lầm lũi đi tiếp. Tôi nhặt cây kem lên, rảo bước đuổi theo rồi lại nhét vào tay cậu ta lần nữa.

Lại rơi xuống đất.

Tôi bắt đầu thấy bực rồi đấy nhé, cái người này bướng bỉnh thật sự!

Tôi bước nhanh lên hai bước, túm lấy cổ áo cậu ta kéo nhẹ một cái. Tần Du rốt cuộc không giữ nổi vẻ bình tĩnh nữa, cậu ta vội ôm lấy cổ áo lùi lại hai bước, kinh hãi nhìn tôi.

Tôi cười hắc hắc, lại đưa cây kem qua.

Lần này thì cậu ta chịu cầm rồi.

Hai đứa tôi sóng vai đi về phía trước, nhưng Tần Du cứ nắm c.h.ặ.t cây kem trong tay mãi mà chẳng chịu ăn.

Thế là tôi lại nhỏ giọng, ghé sát tai cậu ta bảo:

“Đừng có ngại mà, tôi hứa không nói cho ai biết quần lót của cậu màu hồng đâu…”

Tần Du lập tức c.ắ.n phăng một miếng kem, nhét vào miệng rồi rảo bước đi thật nhanh.

Bạn thấy chưa, con người ta những lúc ngượng ngùng thì luôn giả vờ bận rộn. Có nước thì uống nước, có kem thì mút kem thôi.

Nhìn dáng vẻ Tần Du lóng ngóng l.i.ế.m kem, tôi lại tủm tỉm cười:

“Tần Du này, cậu có biết kem có tác dụng giải nhiệt tốt lắm không? Kiểu như trời nóng mà thọc vào túi da trâu chim én ấy…”

Tần Du dừng ăn. Cậu ta buông cây kem xuống, đôi môi bị cái lạnh làm cho đỏ mọng lên, lặng lẽ nhìn tôi chằm chằm.

Xem ra cậu ta thật sự bó tay với tôi rồi.

Tôi có chút ngượng ngùng, tự nhận thấy cái chủ đề này đúng là hơi kỳ cục thật.

Đang tính đổi chủ đề khác thì Tần Du bỗng thốt lên câu thứ hai trong ngày:

“Heo.”

Tôi ngẩn người ra một chục giây, rồi sau đó mừng rỡ như điên:

“Đúng rồi! Là túi da heo chim én*, tôi nhớ nhầm! Tần Du ơi, chúng mình hợp gu nhau quá đi mất, cậu mà cũng xem mấy cái video ngắn xàm xí này trên mạng nữa hả?”

Tôi cứ tưởng một thiếu niên tự kỷ như Tần Du thì sẽ không bao giờ lên mạng, ai ngờ cậu ta cũng giống như bao người, cũng biết lướt mạng xã hội.

Tôi nhảy cẩng lên vì sung sướng, quả thực là tôi đã tìm được tri kỷ của đời mình rồi!

Bước xuống từ chiếc xe sang trọng, tôi nhiệt tình vẫy tay chào tạm biệt cô bạn hoa khôi. Nhưng vừa quay đầu lại, tôi suýt chút nữa thì rớt tim ra ngoài.

Dương Sâm đang đứng lù lù ở ngay lối vào cầu thang, ánh mắt lạnh như tiền:

“Mẹ cậu có biết cậu đang giao du thân thiết với một đứa có vấn đề về thần kinh không?”

Tôi đưa cây kem mút mua thêm lúc nãy ra trước mặt cậu ta. Sắc mặt Dương Sâm dịu lại đôi chút, định giơ tay ra đón lấy, nhưng cái miệng thì vẫn không ngừng giáo huấn tôi:

“Cái loại người như Tần Du rõ ràng là bị bệnh tâm thần rồi. Cậu tưởng ai cũng tốt tính như tôi chắc? Từ nhỏ đến lớn bị cậu làm cho đau hết cả đầu mà vẫn…”

Tôi dùng hết sức bóp nát cây kem đã tan chảy trong tay, rồi thẳng tay ném bộp một phát vào mặt cậu ta.

Cậu ta hét lên một tiếng thất thanh, lùi lại hai bước. Đèn cảm ứng ở cầu thang lập tức bật sáng trưng.

Nước kem ngọt dính, chảy tòng tọc trên mặt Dương Sâm. Cậu ta trừng mắt nhìn tôi trân trân:

“Cậu điên rồi à?!”

Tôi rút khăn giấy ra lau ngón tay, thản nhiên lướt qua người cậu ta:

“Cứ mở mồm ra là bảo người khác có bệnh, tôi thấy cậu mới là đứa có bệnh nặng nhất đấy.”

Dương Sâm quay đầu lại nhìn theo, nhưng tôi đã thoăn thoắt bước lên được mấy bậc cầu thang rồi.

Ngày hôm sau, tranh thủ lúc tan học, tôi đề nghị muốn kết bạn WeChat với Tần Du. Cậu ta hiếm hoi lắm mới thèm phản hồi tôi một câu:

“Không.”

Tôi cầm điện thoại lên định chụp hình cậu ta, cậu ta cau mày lấy tay gạt ra.

Tôi lại thò tay định giật lấy chiếc điện thoại đang để trong túi quần của cậu ta. Tần Du hoảng hốt như thể tôi đang tính sờ vào "chỗ hiểm" của cậu ta vậy, lập tức nhảy dựng lên lùi lại hai bước.

Trong lúc hai đứa đang chí ch.óe không ngừng, Dương Sâm bỗng đi tới gõ gõ xuống mặt bàn của tôi:

“Chu Nhược, chuyện tối qua tôi không chấp nhặt với cậu nữa. Tối nay mẹ tôi làm món sườn xào chua ngọt đấy, tan học chúng mình cùng về nhé.”

Tôi buông tha cho việc hành hạ Tần Du, liếc mắt nhìn Dương Sâm một cái rõ dài.

Cậu ta bị chập mạch thật rồi đúng không?

Lời tôi nói ngày hôm qua bộ cậu ta nghe không hiểu tiếng người à?

Tôi lười chẳng buồn tiếp chuyện cậu ta. Vừa quay đầu lại thì đã thấy Tần Du đứng dậy bước ra khỏi cửa lớp từ bao giờ.

Tôi hít một hơi thật sâu rồi vội vã đuổi theo.

Tần Du đang đứng đực ra ở ngay cửa lớp như một bức tượng. Tôi đoán là cậu ta vừa muốn trốn tôi, lại vừa chẳng biết phải đi đâu, thế là bộ xử lý CPU trong đầu bị quá tải, cháy khét lẹt luôn rồi.

Thấy buồn cười quá, tôi thò ngón tay ra chọc chọc vào người cậu ta:

“Này, thật sự không thèm kết bạn à?”

Cậu ta im lặng, đứng im phăng phắc cho đến khi tiếng chuông vào lớp vang lên.

“Này, thầy cô vào lớp kìa.”

Tôi níu dắt tay áo cậu ta, nhưng Tần Du vẫn bất động như một khúc gỗ.

“Hai em kia, đứng đực ra đấy làm gì thế hả?”

Cô giáo dạy Nhạc nhíu mày hỏi. Tôi nhìn "người gỗ" Tần Du, rồi lại nhìn cô giáo Nhạc, nhanh trí đáp:

“Thưa cô, bạn Tần Du bị… đau bụng ạ!”

*Chú thích: "Túi da heo chim én" (猪皮燕子) là một cụm từ đọc chệch âm hài hước từ một meme/video ngắn thịnh hành trên mạng Trung Quốc.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cún Con Tự Kỷ Siêu Ngoan - Chương 2: 2 | MonkeyD