Cún Con Tự Kỷ Siêu Ngoan - 3
Cập nhật lúc: 07/07/2026 15:02
4
Đôi đồng t.ử của Tần Du khẽ run lên, cậu ta kinh ngạc nhìn cái tài bịa chuyện không chớp mắt của tôi.
Cô giáo dạy nhạc xua xua tay, bảo tôi đưa cậu ta xuống phòng y tế của trường.
Tôi vốn là đứa mù nhạc, hát hò thì như đ.ấ.m vào tai, nên tiết âm nhạc này trốn ra được hoàn toàn là nhờ vào cái mác "học sinh ngoan hiền" của Tần Du trong mắt các thầy cô giáo.
Cậu ta lầm lũi như một tảng đá, cứ thế để mặc tôi kéo đi. Lúc đi ngang qua cửa sổ lớp học, tôi vô tình bắt gặp ánh mắt âm u, hằn học của Dương Sâm.
“Tần Du này, cậu chưa từng trốn học bao giờ đúng không?”
Tôi gỡ từng ngón tay cậu ta ra. Lòng bàn tay của chàng thiếu niên ấm áp lạ thường, khiến tim tôi bỗng thoáng qua một cảm giác ngưa ngứa. Thế là tôi mặt dày, chủ động luồn năm ngón tay của mình vào, nắm c.h.ặ.t lấy tay cậu ta.
Cậu ta không hề gạt ra.
Tôi dắt cậu ta băng qua con hẻm nhỏ ngoài cổng trường, tìm đến quán ăn ruột của mình. Bác chủ quán vui vẻ bưng lên một bát mì lớn:
“Dẫn bạn theo à cháu? Mà giờ này chẳng phải đang trong giờ học sao?”
Tôi cười tủm tỉm đáp:
“Vâng ạ, bọn cháu trốn học ra đây ăn đấy.”
Tần Du lập tức nghẹt thở. Cậu ta vội vàng giơ tay định bịt miệng tôi lại, hoảng hốt đến mức hận không thể bắt tôi nuốt chửng những lời vừa nói ngược vào trong bụng.
Tôi thích thú vô cùng. Cái cậu chàng Tần Du này rốt cuộc là cực phẩm từ đâu ra thế không biết, sao mà đáng yêu đến mức này cơ chứ?
Đúng chuẩn gu tôi thích luôn rồi!
Tôi bưng lại hai chiếc bát nhỏ:
“Cậu một nửa, tôi một nửa, ăn chung thế này tình bạn mới lâu bền.”
Tần Du cau mày nhìn bát mì, không nói lời nào.
Tôi cứ ngỡ cậu ta chê tôi ăn chung mất vệ sinh, ai ngờ cậu ta lại rút điện thoại ra, đưa đến trước mặt tôi.
Nhìn màn hình là tôi hiểu ngay ý cậu ta rồi.
Cậu ta muốn nói là cậu ta có tiền, có thể mua hẳn hai bát riêng biệt.
Thực ra là vì tôi mới ăn sáng xong, làm sao mà nuốt trôi cả một bát mì lớn được, nên mới phải chia đôi như vậy.
Tôi nhân cơ hội này giật phắt lấy điện thoại của cậu ta, nhanh tay tự quét mã kết bạn WeChat với mình luôn.
Bàn tay Tần Du khựng lại một nhịp, nhưng cũng không hề có ý định ngăn cản.
Tần Du ăn uống rất từ tốn và yên lặng. Dù chỉ là một bát mì bình dân, nhưng cái phong thái ăn của cậu ta trông vẫn toát lên vẻ thanh lịch, quý phái của một thiếu gia nhà giàu.
Sau khi xử gọn bát mì, tôi lau miệng một cái rồi bất ngờ nắm lấy tay cậu ta, quay người chạy thục mạng.
Tần Du ngơ ngác, bước chân lảo đảo, loạng choạng chạy theo tôi. Mãi cho đến khi chạy ra khỏi con hẻm nhỏ, tôi mới dừng lại quay đầu nhìn cậu ta.
Đôi mắt của chàng thiếu niên lúc này sáng bừng lên một cách đáng kinh ngạc. Có vẻ như trong đời cậu ta, chưa bao giờ làm một việc gì mang tính "nổi loạn, đi ngược lại quy chuẩn" đến mức này.
Nhịp tim của cậu ta đập nhanh đến nỗi dù hai đứa đang đứng đối diện nhau, tôi vẫn có thể nghe thấy rõ mồn một.
Cậu ta ra sức kéo tay tôi, ánh mắt đầy kiên định, ra hiệu muốn đi ngược trở lại.
Tôi gạt tay cậu ta ra:
“Đã mất công trốn đi rồi còn quay lại làm gì, mất mặt c.h.ế.t đi được.”
Tần Du mím c.h.ặ.t môi, lặng lẽ nhìn tôi. Cậu ta cũng không hề tức giận, trong ánh mắt chỉ có sự dung túng đầy bất lực, xen lẫn với sự kiên định bảo vệ nguyên tắc sống của mình.
Tôi cười hì hì nhìn cậu ta thách thức:
“Muốn quay lại cũng được thôi. Nhưng cậu phải tự mình nói với bác chủ quán là: 'Cháu xin lỗi, bọn cháu quay lại trả tiền mì'. Cậu nói được thì tôi đi về cùng cậu ngay.”
Tần Du đứng chôn chân ở đầu ngõ, đấu tranh tư tưởng dữ dội suốt năm phút đồng hồ. Cuối cùng, cậu ta cũng đành cam chịu số phận, nắm lấy tay tôi kéo ngược trở lại quán mì.
Bác chủ quán đang lau bàn, thấy hai đứa tôi đứng đực ra ở cửa như hai bức tượng thì không khỏi ngẩn người. Tôi huých nhẹ vào người Tần Du một cái:
“Nói đi chứ.”
Lòng bàn tay Tần Du bắt đầu rơm rớm những giọt mồ hôi mịn, cậu ta nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi đến mức đỏ ửng cả lên, vành tai cũng đỏ bừng như sắp nhỏ ra m.á.u.
Tôi cứ ngỡ là cậu ta sắp bỏ cuộc đến nơi rồi.
Nhưng ngay giây tiếp theo, bên tai tôi bỗng vang lên chất giọng thanh lãnh độc nhất vô nhị của Tần Du, tuy có chút lắp bắp nhưng vô cùng rõ ràng:
“Cháu… cháu xin lỗi bác… Bọn cháu quay lại gửi tiền mì ạ.”
5
Chủ quán ngẩn người.
Bác ấy tiện tay vớ lấy cái giẻ lau lau lau hai bàn tay, vẻ mặt hoang mang hồ đồ nhìn tôi: “Cái gì cơ?”
Tôi rốt cuộc không nhịn nổi nữa, cười đến mức gập cả người, suýt thì hụt hơi.
Tôi có kết bạn WeChat với chủ quán, lần nào ăn xong cũng đều trực tiếp chuyển khoản cả. Thậm chí cả bên thầy chủ nhiệm, tôi cũng đã xin phép nghỉ học cho Tần Du từ trước rồi.
Thế mà cái người ngốc nghếch này, tôi nói cái gì cậu ta cũng tin sái cổ.
Tần Du có chút hờn dỗi. Đôi môi cậu ta mấp máy, chẳng thèm nói nửa lời, quay người đi thẳng về phía trước.
Tôi lạch bạch chạy đuổi theo sau lưng cậu ta, không ngừng lải nhải: “Thôi mà, tôi sai rồi, tôi chỉ muốn cậu nói thêm vài câu thôi mà!”
“Tần Du ơi, giọng cậu hay thế này, sau này nói nhiều lên một chút đi.”
“Tần Du, cậu đọc theo tôi nhé: Chu Nhược thật là xinh đẹp, tôi thích Chu Nhược.”
Vành tai Tần Du càng lúc càng đỏ, cậu ta đột ngột đứng khựng lại.
Tôi không kịp hãm phanh, lao thẳng mặt tông sầm vào lưng cậu ta.
Cậu ta quay đầu lại, nhìn chằm chằm tôi khoảng hai giây, rồi nhàn nhạt thốt ra ba chữ: “Đồ dày mặt.”
Tôi “Phụt” một tiếng cười lớn thành tiếng.
“Tần Du ơi, cậu nói chuyện nghe đáng yêu thật đấy.”
Cậu ta rõ ràng là cũng muốn mắng tôi một câu "không biết xấu hổ" giống như Dương Sâm, nhưng ngặt nỗi tính cách lại quá nề nếp, thành ra mắng người mà nghe cứ văn văn vẻ vẻ, nhẹ nhàng thế nào ấy.
Bị mắng như vậy mà tôi vẫn cười toe toét hớn hở, chắc là cuộc đời cậu ta chưa từng gặp qua đứa con gái nào mặt dày như tôi bao giờ.
Tần Du dứt khoát ngó lơ tôi luôn, hậm hực đi tiếp.
Đến tối, cô nàng hoa khôi bất ngờ chuyển khoản thẳng cho tôi mười ngàn tệ.
“Cậu em cuae tôi hôm nay ở nhà chịu mở miệng nói chuyện rồi! Nó hỏi tôi: 'Sao giày của bố thối thế nhỉ?'”
“Đại sư ơi, cậu đúng là phúc tinh của cả nhà tôi!”
Tôi cười lăn lộn trên giường, trong đầu tự tưởng tượng ra cái dáng vẻ cau mày chê bai của Tần Du, đúng là đáng yêu quá mức quy định rồi.
Tôi liền lôi điện thoại ra định nhắn tin trêu cậu ta vài câu.
Nhưng đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại chợt reo lên vang dội. Tôi bực bội dập máy —— lại là Dương Sâm.
Sau khi bị tôi cho vào danh sách đen cả số điện thoại lẫn WeChat, cậu ta bắt đầu dùng máy của mẹ cậu ta để gọi cho tôi.
Nhà tôi và nhà Dương Sâm ở đối diện nhau, bác gái đối xử với tôi rất tốt, lại là bạn thân của mẹ tôi nữa. Dù tôi có nổi loạn, tùy hứng đến đâu thì cũng không thể làm ra cái trò chặn số của người lớn tuổi được.
Tôi vò đầu bứt tai đầy phiền não, ném điện thoại sang một bên.
Cái tên Dương Sâm này rốt cuộc là bị chập mạch chỗ nào vậy nhỉ?
Từ nhỏ đến lớn tôi toàn chạy lăng xăng bám đuôi sau m.ô.n.g cậu ta, cậu ta chưa từng chủ động gọi cho tôi lấy một cuộc điện thoại, lúc nào cũng là tôi đi làm phiền cậu ta trước.
Tôi lướt xem lại lịch sử trò chuyện giữa hai đứa. Hầu như toàn là tôi đơn phương nhắn đi thao thao bất tuyệt, còn cậu ta thì phải đợi tôi gửi đi cả trăm tin nhắn mới chịu rep lại một hai câu cụ thể kiểu “Ừ”, “Ờ” cho có lệ.
Vừa quay trở lại giao diện tin nhắn, tôi đã thấy Tần Du gửi tin tới.
Tôi cứ ngỡ cậu ta ở trên mạng cũng sẽ lạnh lùng y như ngoài đời, nhưng từ sau khi kết bạn WeChat, mỗi tin nhắn tôi gửi đi Tần Du đều sẽ phản hồi lại. Dù chỉ là những chữ ngắn ngủi, đơn giản nhưng lại mang đến cho tôi một giá trị cảm xúc chưa từng có.
Cậu ta thậm chí còn biết "ăn trộm" mấy cái meme hài hước của tôi để gửi lại cơ. Nhưng dạo gần đây tôi gửi mấy cái meme bựa bựa lầy lội một chút là cậu ta không dám trộm nữa.
Xem ra cậu chàng tự kỷ Tần Du này chỉ là không thích nói chuyện ngoài đời thôi, chứ trên mạng thì cũng "nhiệt huyết" ra phết đấy.
