Cùng Cố Đồng Hành, Duy Chỉ Thiếu Tôi - Chương 2
Cập nhật lúc: 14/09/2026 17:02
“Sao thế? Muỗi đốt à?”
“Dị ứng, tối qua nước xoài dính vào cánh tay.”
Anh “à” một tiếng, khựng lại một giây.
“Vậy em bôi chút t.h.u.ố.c đi. Đúng rồi, ngày kia Ôn Cố đi khám sức khỏe, cô ấy sợ lấy m.á.u, anh đã hứa đi cùng cô ấy một chuyến.”
“Anh đã xem tin nhắn của cô ấy rồi à?”
“Tin nhắn gì?”
“Trên đồng hồ của anh.”
Anh bước tới cầm đồng hồ lên, lướt lướt màn hình.
“À, cái này hả, năm nào đi khám sức khỏe cô ấy cũng vậy, sợ kim tiêm đến phát khiếp.”
“Anh lập hồ sơ sức khỏe cho cô ấy.”
Anh ngẩng đầu nhìn tôi, có một khoảnh khắc mất tự nhiên.
“Phần mềm đó có sẵn chức năng này, thêm một người rất tiện, anh tiện tay làm thôi.”
“Anh tiện tay ghi chép chu kỳ kinh nguyệt của cô ấy hơn một năm, nhưng anh không biết em bị dị ứng xoài.”
Phòng khách im lặng mất ba giây.
Anh đặt đồng hồ xuống, ngồi xuống cạnh tôi.
“Có phải em vẫn đang giận chuyện hôm qua không?”
“Không phải giận.”
“Vậy em lục đồng hồ của anh làm gì?”
Tôi nhìn anh, bỗng cảm thấy thật nực cười.
Anh không cảm thấy hồ sơ đó có vấn đề, anh cảm thấy việc tôi xem đồng hồ là có vấn đề.
“Nguyễn Thanh, em cứ nhìn chằm chằm vào một ứng dụng sức khỏe rồi xé ra to như vậy, thật sự chẳng có ý nghĩa gì đâu.”
Anh nói xong liền đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Tôi cúi đầu nhìn vết ban đỏ trên cánh tay, những chỗ nổi mụn nước đang ngứa ngáy.
Buổi trưa, Thẩm Họa gửi đến một bức ảnh Ôn Cố làm móng tay mới.
[Đẹp không? Tôi chọn màu giúp cậu ấy đấy.]
Tôi trả lời một câu đẹp.
Thẩm Họa lại nói: [Đúng rồi, hôm qua có phải cậu thấy không khỏe không? Ôn Cố nói sắc mặt cậu không tốt lắm.]
Ôn Cố đã chú ý tới. Nhưng không phải vì dị ứng. Mà là vì biểu cảm của tôi lúc đẩy bát xoài ra khiến cô ta cảm thấy bầu không khí không ổn.
Thuốc mỡ trên cánh tay đã khô, để lại một lớp vệt t.h.u.ố.c màu trắng.
Giống như một ký hiệu không ai nhìn thấy.
03
Thứ sáu tan làm, tôi đến quầy trang sức ở tầng một trung tâm thương mại.
Nhẫn cưới dính dầu mỡ trong bếp, tôi muốn làm vệ sinh bảo dưỡng.
Người thợ ở quầy nhận lấy, dùng kính lúp soi một vòng.
“Chiếc này là mẫu thiết kế riêng của chúng tôi, tôi có ấn tượng.”
“Chồng tôi đặt làm hơn hai năm trước.”
Người thợ gật đầu, đặt vào máy rửa sóng siêu âm.
“Mặt trong có khắc chữ, có muốn xử lý cùng luôn không?”
Tôi sững người, “Khắc chữ gì cơ?”
Đeo hai năm, tôi chưa từng tháo ra xem kỹ.
Người thợ dùng nhíp gắp lên đưa cho tôi, chỉ vào vòng trong.
Một dòng chữ cực kỳ mảnh, đã bị mài mòn hơi mờ, nhưng vẫn có thể nhận ra.
“Cùng Cố đồng hành.”
Tôi nhìn chằm chằm vào bốn chữ đó, cho đến khi người thợ gọi một tiếng “Thưa cô?”
“Chữ này là khắc từ lúc đặt làm sao?”
Người thợ kiểm tra hồ sơ trên hệ thống, lắc đầu.
“Ban đầu khắc không phải bốn chữ này, sau đó khách hàng có đến sửa lại một lần.”
“Ban đầu là gì?”
Ông ấy xoay màn hình lại cho tôi xem. Cột ghi chú đơn hàng viết: Chữ khắc ban đầu “Ôn cố tri tân”, sau đổi thành “Cùng Cố đồng hành”.
Từ phiên bản đầu tiên đến phiên bản cuối cùng, trên mặt trong của toàn bộ chiếc nhẫn, chưa từng xuất hiện hai chữ “Nguyễn Thanh”.
“Có cần khắc lại không? Có thể đ.á.n.h bóng lại từ đầu.”
“Không cần đâu.”
Tôi nắm c.h.ặ.t chiếc nhẫn trong lòng bàn tay, không đeo lại nữa.
Trên đường về nhà, Cố Hành Chu gửi tin nhắn đến.
[Ngày mai em có lịch trình gì không? Ôn Cố chuyển đến chung cư mới, anh đã hứa giúp cô ấy rồi.]
Ngày mai là kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi.
Tôi đứng bên đường rất lâu, nói: “Ngày mai là kỷ niệm ngày cưới của chúng ta.”
Hai phút sau anh trả lời: [À đúng rồi, anh nhớ nhầm, cứ tưởng là tuần sau. Thế này đi, sáng giúp Ôn Cố chuyển nhà xong, chiều anh đưa em ra ngoài ăn một bữa thật ngon.]
Tôi không trả lời, chiếc nhẫn trong túi áo siết c.h.ặ.t lấy lòng bàn tay nóng rực.
Lúc về đến nhà, Ôn Cố đang ở phòng khách.
“Nguyễn Thanh cậu về rồi à, Hành Chu bảo tôi qua đây sắp xếp thùng carton dùng để chuyển nhà trước, nhà hai người nhiều thùng carton.”
Cô ta lục tìm quần áo trong tủ của tôi rồi thay.
“Mượn mặc một chút nhé, chuyển nhà làm bẩn cũng không xót.”
Cố Hành Chu từ phòng ngủ chính bước ra, trên tay ôm một xấp thùng carton đã gấp gọn.
“Về rồi à? Giúp anh xem mấy cái thùng này có đủ không.”
Anh liếc nhìn tôi một cái. Không chú ý tới việc trên tay tôi không đeo nhẫn.
Hai năm rồi. Chắc hẳn cũng chưa từng để ý xem tôi có đeo hay không.
Ôn Cố ngồi xổm trên mặt đất buộc dây thừng cho thùng carton, ngẩng đầu cười với tôi.
“Nguyễn Thanh, ngày mai chuyển nhà cậu cũng đi cùng đi, đông người làm cho nhanh.”
Cố Hành Chu thuận miệng hùa theo: “Được, ngày mai ba người cùng làm, buổi trưa anh mời đi ăn.”
Ba người, kỷ niệm ngày cưới, anh muốn dẫn Ôn Cố đi cùng.
Chiếc nhẫn trong túi áo cấn vào khớp ngón tay, Cùng Cố đồng hành.
Lời hứa anh khắc trên nhẫn, không phải dành cho tôi.
04
Việc chuyển nhà bắt đầu từ tám giờ sáng.
Thùng carton, móc áo, những món đồ lặt vặt, tôi vác lên vác xuống lầu chạy sáu bảy chuyến.
Ôn Cố phụ trách đứng trong nhà chỉ đạo vị trí sắp xếp, Cố Hành Chu khuân vác đồ nội thất lớn.
Mười một rưỡi, tôi đặt chuyến thùng cuối cùng xuống.
Ôn Cố đưa tới một chai nước.
“Nguyễn Thanh vất vả rồi, cậu nghỉ một lát đi.”
Tôi nhận lấy chai nước, ngồi trên bậc thềm trước cửa uống.
Trong phòng khách truyền đến tiếng của cô ta và Cố Hành Chu. Màu rèm cửa, hướng giá sách, hai người bàn bạc rất kỹ lưỡng.
“Tôi thấy màu xanh khói đẹp.” Ôn Cố nói.
“Được, để tôi đo kích thước, ngày mai đặt hàng giúp cậu.”
“Cậu giúp tôi làm cả rèm cửa, vợ cậu không nói cậu sao?”
Cố Hành Chu bật cười một tiếng.
“Không đâu, Nguyễn Thanh người thế nào cậu còn không biết sao, chưa bao giờ tính toán.”
“Thật sự không tính toán sao? Hôm qua cậu ấy hình như không vui lắm.”
“Phàn nàn vài câu thôi, cậu đừng bận tâm. Lát nữa tôi dỗ vài câu là xong, rất dễ dỗ dành.”
Chai nhựa trong tay bị tôi bóp phát ra một tiếng rắc giòn giã.
Rất dễ dỗ dành.
Kết hôn hai năm, anh dùng bốn chữ để tổng kết về tôi.
Ôn Cố không tiếp lời. Cách một lát sau liền chuyển chủ đề.
“Đúng rồi Hành Chu, quà mừng tân gia của tôi cậu đã chuẩn bị chưa?”
“Mua từ sớm rồi. Bộ ấm trà đó cậu ngắm nghía bao lâu nay, tuần trước tôi đã đặt rồi, ngày mai hàng về.”
Tuần trước đã đặt rồi, quà mừng tân gia anh tặng Ôn Cố đã được sắp xếp từ tuần trước.
Còn ngày kỷ niệm của chúng tôi, sáng nay trước khi ra khỏi cửa tôi mới nhớ ra.
Tôi đứng dậy bước vào phòng khách, “Cũng hòm hòm rồi, tôi về trước đây.”
Cố Hành Chu quay đầu lại: “Nhanh vậy sao? Cùng ăn trưa đi, đặt đồ ăn ngoài rồi.”
“Không cần đâu.”
“Sắc mặt cậu không tốt lắm, có phải mệt quá rồi không?” Ôn Cố bước tới nhìn tôi.
“Hơi mệt.”
Cố Hành Chu lại nói thêm một câu.
“Vậy em về nghỉ ngơi trước đi, tối anh đưa em ra ngoài ăn, coi như bù lại ngày kỷ niệm.”
Bù lại, từ này thốt ra từ miệng anh còn nhẹ bẫng hơn cả bản thân ngày kỷ niệm.
Tôi không nói thêm lời nào, xoay người đi xuống lầu.
Về đến nhà mở cửa ra, trên bàn trà đặt nửa cốc cà phê đã nguội lạnh, bên cạnh là dây buộc tóc Ôn Cố để quên tối qua.
Tủ quần áo trong phòng ngủ mở toang. Bên trái là áo sơ mi của anh, bên phải là quần áo của tôi.
