Cuộc Sống Bình Phàm Những Năm 60 - Chương 90
Cập nhật lúc: 01/01/2026 06:58
Đó là một buổi trưa mùa đông, anh tìm vài người tụ tập lại chơi bài, cuộc vui chưa tàn thì đứa con gái út đã trở về.
Nó đạp một chiếc xe ba bánh, mang theo hai đứa nhỏ, nói với anh là muốn gửi con ở đây, nó muốn ly hôn với bố bọn trẻ rồi đi làm thuê ở nơi khác.
Lời ấy vừa thốt ra, anh đã sa sầm mặt mày ngay trước mặt lũ trẻ, mắng nhiếc: "Hồi trước đã bảo đừng có lấy nó, giờ còn ly hôn cái gì? Chẳng phải đây là cái ngày tháng mà chị khổ sở cầu xin mới có được đấy sao?"
Đứa con gái út rơi nước mắt, cứ một mực nói rằng nó đã sai rồi...
Anh nhìn hai đứa trẻ mới lớn cứ ngửa cổ lên nhìn mình, thở dài một tiếng rồi vào buồng lấy một cái sổ tiết kiệm đưa cho nó: "Chuyện ly hôn không được nói càn, trước mắt cứ nuôi con cho khôn lớn đã."
Con gái út nghe xong, gương mặt đầm đìa nước mắt nhìn anh, vẻ mặt đúng kiểu "quả nhiên là thế". Cái sổ tiết kiệm kia nó chẳng những không nhận, mà còn thẳng tay ném xuống đất.
Anh giận quá sức, chỉ tay vào mặt nó quát: "Chị còn muốn cái gì nữa, cái tính kiêu ngạo này không biết là giống ai không biết?"
Thế nhưng đứa con gái út không thèm đếm xỉa đến anh nữa, đứng bật dậy bế con lên xe rồi đi thẳng.
Sau đó anh nhờ con gái cả mang tiền tới, cứ ngỡ chuyện thế là xong, nào ngờ đâu chưa đầy ba ngày sau, đứa con gái cả đã gọi điện tới, nghẹn ngào bảo anh: "Minh Ninh uống t.h.u.ố.c tự t.ử rồi..."
Nghe xong câu ấy, người anh run b.ắ.n lên, nhất thời đứng không vững nữa.
Sau khi chuyện xảy ra, anh có đi gặp một lần, nhưng ánh mắt hai đứa cháu ngoại nhìn anh tràn đầy căm hận. Chúng không chỉ hận kẻ làm bố đã gây ra tất cả, mà còn hận lây sang cả anh.
Ba đứa con còn lại của anh cũng thế, thằng ba thậm chí chẳng nể nang gì mà buông lời mỉa mai cay nghiệt. Từ đó sức khỏe thằng cả ngày một sút kém, cái nhà này cũng tan đàn xẻ nghé.
Kể từ dạo đó, gia đình này tan nát thực sự.
Ngày qua ngày anh ngồi trong sân, nhìn cái sân vắng ngắt mà thỉnh thoảng mới nhớ lại được hồi trước, cái thuở trong sân lúc nào cũng có mấy đứa trẻ chạy ra chạy vào, và một người đàn bà đang quát mắng chúng.
Khi ấy trong sân không chỉ có mình anh, đây cũng không phải là cái sân của riêng anh.
Anh không kịp nghĩ ngợi xem cô rốt cuộc đã biết bao nhiêu, biết từ đâu và biết từ bao giờ. Anh chỉ chắc chắn một điều: chuyện này anh không nên biết, vĩnh viễn không nên.
"Minh Ninh!"
Nghe tiếng cô đột ngột hét lên, anh mới bừng tỉnh, nhưng lúc này cô đã tỉnh lại. Đôi mắt hạnh nhìn thẳng vào anh, nỗi căm hận trào dâng từ người cô toát ra, không mảy may chừa lại một chút dư địa nào.
Lòng anh kinh hãi, không kịp lẩn tránh thì thấy cô nhắm mắt lại. Hồi lâu sau cô mới mở mắt ra lần nữa, hỏi anh: "Tôi sao thế này?"
Trần Canh Vọng thấy đôi mắt cô lúc này đã không còn gợn sóng, anh nuốt khan nơi cổ họng nóng bỏng, đè nén sự kinh sợ trong lòng: "Sốt rồi."
Nói đoạn, anh đưa tay sờ trán cô, đã đỡ hơn nhiều rồi.
Chẳng đợi cô kịp mở miệng, Trần Canh Vọng đã đứng dậy rót một ca nước ấm mang tới, đỡ cô dậy cho uống vài hớp. Nhìn cô nằm xuống ngủ tiếp anh mới đứng dậy vội vàng đi sang nhà khác, trước khi đi còn gọi Trần Như Anh sang trông chừng cô.
Tiếng ồn ào vang động cả mái nhà, nhà nhà náo nhiệt, nhưng lòng anh đã loạn rồi.
Mà lúc này, Tống Huệ Quyên đáng lẽ phải ngủ say thì lại mở mắt ra. Cô bình tĩnh lại, nhớ lại giấc mơ mình vừa trải qua, lòng đau thắt lại.
Nói đúng ra, đó không phải là mơ, mà là những chuyện đã thực sự xảy ra. Cô đã tận mắt chứng kiến con gái mình khóc lóc van xin anh, vậy mà anh vẫn dửng dưng, có chăng chỉ là sự thiếu kiên nhẫn.
Thế nhưng Tống Huệ Quyên lại hiểu rõ rằng, dù ngày hôm đó người đến cầu xin là ai đi chăng nữa, Trần Canh Vọng cũng sẽ đồng ý giúp một tay.
Bởi vì cả đời Trần Canh Vọng là người như thế, anh hiểu trách nhiệm, anh cũng gánh vác được trách nhiệm, nhưng tất cả những điều đó không thể xóa sạch sự bạc tình bạc nghĩa của anh đối với các con.
Thậm chí cô còn hoài nghi liệu bọn trẻ có phải con của anh không, sao đối với người ngoài thì đầy tình đầy nghĩa, mà riêng với con mình lại bạc bẽo đến thế?
Cô nghĩ không thông, có lẽ cả đời này cũng chẳng nghĩ thông được.
Đầu óc cô càng nghĩ càng nặng trĩu, nhưng chưa kịp nghĩ ra ngô khoai gì thì tâm trí đã đình công vì mệt mỏi.
Đêm nay định sẵn là một đêm không ngủ.
Ngày thứ hai, mây tan sương tạnh, những người lao động suốt đêm ngẩng đầu lên nhìn thì trời vẫn cứ âm u xám xịt.
Nước đọng ngoài đồng đã thoát được phần lớn, nhưng ông trời vẫn tiếp tục đổ mưa. May mà rãnh thoát nước đã đào xong, nếu không chắc mệt c.h.ế.t người.
Đội trưởng đứng ra quyết định, hôm nay cho mọi người nghỉ một ngày. Mấy ngày tới đội sẽ cắt cử người trông nom ngoài đồng, có chuyện gì sẽ thổi còi báo tin.
Trần Canh Vọng đợi mọi người đi hết mới lội ra bờ sông nhìn mực nước đang hạ dần, yên tâm rồi mới về nhà.
Từ xa đã thấy khói bếp bốc lên trong gian bếp, bước chân anh bất giác nhanh hơn.
Khỏi nhanh thế sao?!
Cúi đầu bước vào nhìn một cái, lòng có chút thất vọng: "U ạ."
"Ầy, về rồi đấy à," bà Trương ngẩng đầu nhìn người đứng bên cửa, "đi rửa ráy đi, tí nữa là được ăn cơm rồi."
Trần Canh Vọng gật đầu: "Huệ Quyên còn sốt không u?"
"Đỡ nhiều rồi, đêm qua tỉnh lại một lần giờ lại ngủ thiếp đi," bà Trương trong lòng có chút không vui nhưng mặt vẫn bình thản, đứng dậy dập lửa, "vào mà xem đi."
"Vâng."
Trần Canh Vọng vào phòng, vỗ nhẹ vào Trần Như Anh đang gục bên mép giường ngủ thiếp đi.
"Về ngủ đi," anh hạ thấp giọng, chỉ tay ra cửa ra hiệu.
Trần Như Anh gật đầu, khẽ khàng đóng cửa lại.
Trần Canh Vọng đưa tay sờ trán cô, đỡ nhiều rồi, ít nhất là không còn nóng phỏng tay nữa.
Lật chăn ra xem, vẫn là bộ quần áo đó, cổ áo hơi rộng, thấp thoáng khuôn n.g.ự.c đầy đặn, cũng may anh đã chủ ý khoác thêm cho cô một chiếc áo.
"Ưm~" một tiếng rên khẽ đầy nũng nịu vang lên, làm anh giật mình đ.á.n.h rơi cả tấm chăn trong tay xuống.
