Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Cực Phẩm Nông Gia - Chương 224

Cập nhật lúc: 12/03/2026 13:10

Nhìn thấy tiểu đồ đệ, Trần Kinh Mặc cười nói: "Lâu rồi không gặp, muốn đến xem con có lười biếng hay không."

Đường Bảo Châu không vui hừ một tiếng: "Có bao giờ con lười biếng đâu." Chạm phải ánh mắt trêu chọc của sư phụ, giọng nàng nhỏ lại đôi chút: "Cùng lắm thì thỉnh thoảng một tẹo thôi."

Để sư phụ không truy cứu chuyện mình có lười hay không, Đường Bảo Châu dẫn ông ra vườn t.h.u.ố.c của mình ở sân sau.

Khoảng sân sau vốn trống trải, nay lại xanh tốt um tùm. Trong không khí thoang thoảng mùi hương thảo d.ư.ợ.c, khiến người ta bất giác thở nhẹ đi mấy phần.

Thấy vẻ mặt chấn động của Trần Kinh Mặc, Đường Bảo Châu đắc ý nói: "Con đã bảo là con không lười biếng mà. Người xem, những thứ này đều là do con cất công trồng dạo gần đây đấy. Đây là kim ngân hoa, thiên nam tinh, bạch truật, ích mẫu thảo..."

Đường Bảo Châu chỉ từng loại thảo d.ư.ợ.c trong ruộng cho Trần Kinh Mặc xem. Cũng không biết có phải đất ở thôn Thượng Hà đặc biệt thích hợp để trồng thảo d.ư.ợ.c hay không, nhưng những cây t.h.u.ố.c Bảo Châu trồng đều sinh trưởng rất tốt. Ngoại trừ một hai loại thật sự không hợp phong thổ, còn lại đều vươn lên xanh tốt mơn mởn.

Trần Kinh Mặc nhìn mà thầm kinh ngạc. Ông chỉ biết Bảo Châu có thiên phú y thuật cao, không ngờ trong việc bồi dưỡng thảo d.ư.ợ.c còn lợi hại hơn.

Chỉ mới nhìn qua một lát, ông đã thấy có mấy loại cỏ t.h.u.ố.c trồng ở đây còn tốt hơn cả của nhà họ Trần.

Trần Kinh Mặc cũng rất hứng thú với thảo d.ư.ợ.c, lúc này chẳng cần ai dẫn đường, ông cứ men theo lối đi đã được quy hoạch sẵn mà đi dạo một vòng quanh vườn t.h.u.ố.c nhỏ.

Xem xong, Đường Bảo Châu bưng lên ly trà t.h.u.ố.c tự tay mình làm. Trần Kinh Mặc nhấp một ngụm, tinh tế cảm nhận, gật gật đầu: "Xem ra đúng là không lười biếng, dạo này con tiến bộ rất nhiều."

Lúc nói lời này, sắc mặt Trần Kinh Mặc có chút phức tạp. Tuy đã sớm biết thiên phú của Đường Bảo Châu rất cao, nhưng bây giờ xem ra ông vẫn đ.á.n.h giá thấp thiên bẩm của đồ đệ này rồi.

"Tiếc thật, nếu con là nam nhi, ta nhất định sẽ tiến cử con với gia chủ." Trần Kinh Mặc thở dài một tiếng. Cho dù ông có dốc hết sức truyền dạy, thì y thuật của bản thân ông cũng chỉ ở mức khá, so với những đại phu thật sự cao minh thì vẫn còn kém xa.

Đường Bảo Châu lắc đầu: "Đều như nhau cả thôi. Mấy hôm trước con gặp một vị thúc thúc, y thuật của ông ấy cũng rất giỏi, lại còn tinh thông cả độc thuật nữa."

Nghe đến hai chữ "độc thuật", Trần Kinh Mặc nhíu mày. Người học y rất ít ai học thêm về độc. Đương nhiên cũng sẽ có những y giả chuyên nghiên cứu dĩ độc công độc (lấy độc trị độc), nhưng những loại này đều thuộc về bàng môn tả đạo, khắp thiên hạ số người biết dùng độc đếm trên đầu ngón tay.

Nghĩ lại nơi đây chỉ là một vùng quê hẻo lánh, mấy nhân vật lợi hại đó làm sao có thể xuất hiện ở đây được.

Trần Kinh Mặc có chút lo lắng đồ đệ bị người ta lừa: "Người đó tên là gì?" Đường Bảo Châu giòn giã đáp: "Tôn Vân Hạc."

"Tôn Vân Hạc?" Trần Kinh Mặc lặp lại một lần, xác định bản thân chưa từng nghe qua cái tên này. Ông lại hỏi dò đồ đệ thêm không ít chuyện, không thấy có gì bất thường, đành tự an ủi mình rằng có lẽ đồ đệ tình cờ gặp được một lang băm quái gở nào đó chăng.

Sau một hồi trò chuyện cùng Đường Bảo Châu, nhận thấy nàng không hề chểnh mảng những bề học, Trần Kinh Mặc vô cùng vui mừng.

Thấy sư phụ tâm trạng đang tốt, Đường Bảo Châu lấy lòng: "Sư phụ, nhà họ Trần có từng nghĩ đến việc thu mua thảo d.ư.ợ.c bên ngoài không ạ?"

"Thảo d.ư.ợ.c bên ngoài?" Trần Kinh Mặc nhất thời chưa phản ứng kịp. Đường Bảo Châu chỉ tay ra sân sau: "Chính là những thứ con trồng đó. Tuy đa phần đều là loại thông thường, nhưng chất lượng không hề tệ chút nào."

Trần Kinh Mặc buồn cười: "Nhà họ Trần có vườn t.h.u.ố.c riêng, ngoài ra còn hợp tác lâu năm với các thế gia d.ư.ợ.c liệu. Trừ phi có người đích thân mang thảo d.ư.ợ.c quý đến tận tiệm, chứ bình thường chúng ta không đi thu mua quanh vùng đâu."

Thấy vẻ mặt thất vọng của Bảo Châu, Trần Kinh Mặc kiên nhẫn giải thích. Thông thường thảo d.ư.ợ.c do tư nhân hái có chất lượng không đồng đều, số lượng lại ít và phổ biến, không bõ công cất công thu mua.

Những hộ gia đình chuyên sống bằng nghề trồng t.h.u.ố.c lại khác. Họ quanh năm suốt tháng trồng vài loại thảo d.ư.ợ.c nhất định, không những số lượng lớn, chất lượng ổn định mà lại hiếm khi xảy ra sự cố.

Đường Bảo Châu lộ vẻ trầm tư: "Nếu cả thôn Thượng Hà đều chuyên trồng thảo d.ư.ợ.c thì sao ạ?"

Trần Kinh Mặc sửng sốt một chút, nghiêm túc nói: "Bảo Châu à, đây không phải là chuyện dễ dàng. Hơn nữa đối với bách tính mà nói, lương thực mới là thứ quan trọng nhất. Con có thể nói với họ trồng thảo d.ư.ợ.c sẽ kiếm được tiền, nhưng đó đều là những thứ viển vông, không thấy ngay kết quả. Hơn nữa trồng thảo d.ư.ợ.c cũng như trồng lúa, lỡ gặp phải thiên tai nhân họa thì chỉ có nước c.ắ.n răng chịu đựng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Cực Phẩm Nông Gia - Chương 224: Chương 224 | MonkeyD