Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Cực Phẩm Nông Gia - Chương 225

Cập nhật lúc: 12/03/2026 13:10

Bọn họ trồng lương thực, ít ra trong nhà còn có cái ăn. Nếu trồng thảo d.ư.ợ.c, ngộ nhỡ gặp mưa lớn hay hạn hán, thảo d.ư.ợ.c sinh bệnh, chất lượng kém, lúc đó coi như mất trắng. Tới lúc ấy, có tiền cũng chưa chắc đã mua được lương thực."

Nói cho cùng, nếu trong nhà không có sẵn một khoản bạc tích cóp thì chẳng ai dám liều mạng sống bằng nghề trồng thảo d.ư.ợ.c.

Đường Thạch Đầu đứng cạnh cũng gật gù liên tục: "Bảo Châu à, con thấy trồng thảo d.ư.ợ.c dễ, nhưng với những kẻ dân đen cả đời bám mặt vào đất như chúng ta thì khó lắm. Hơn nữa thôn dân ăn còn chưa đủ no, trước khi nhìn thấy món lợi thật sự, bọn họ sẽ không chịu làm đâu."

Mặc dù hơi thất vọng, nhưng Đường Bảo Châu vẫn rất nhanh gật đầu.

Trần Kinh Mặc cười xòa: "Người khác thì không nói làm gì, nhưng nếu là thảo d.ư.ợ.c do nhà họ Đường trồng, ta có thể thay mặt nhà họ Trần hứa sẽ thu mua."

Ông nói vậy không chỉ vì thương đồ đệ. Vừa rồi lúc xem vườn sau, ông đã định nhắc đến chuyện này. Thảo d.ư.ợ.c do Bảo Châu trồng, ngay cả ông cũng phải công nhận là đạt hàng Giáp (loại một) so với thảo d.ư.ợ.c của nhà họ Trần.

Mắt Đường Thạch Đầu sáng rực lên, không hẳn vì bạc, mà chủ yếu là vì như vậy con gái nhỏ sau này sẽ có một con đường kiếm tiền ổn định. Dù sau này có gả đến nhà chồng thì cũng chẳng ai dám xem thường nó.

Đường Bảo Châu lại không mấy hào hứng: "Sư phụ không cần phải vì con mà làm vậy đâu. Con hỏi chuyện này chủ yếu là vì mấy ngày trước thấy mọi người lùng sục khắp núi để tìm nhân sâm. Có mấy vị thúc bá, ca ca buổi tối muộn còn chạy lên núi. Con nghĩ nếu có thể, trồng thảo d.ư.ợ.c cũng là một lối thoát."

Cả Trần Kinh Mặc và Đường Thạch Đầu đều không ngờ Bảo Châu lại nghĩ như vậy, nhất thời trong lòng dâng lên cảm giác phức tạp.

Đường Thạch Đầu xoa đầu con gái, nhẹ nhàng nói: "Đây không phải chuyện con nên bận tâm, lý chính tự khắc sẽ lo liệu. Con hãy nhớ một câu: trên đời này người dệt hoa trên gấm thì nhiều, người đưa than sưởi ấm trong tuyết thì ít, mà kẻ dậu đổ bìm leo lại càng nhiều hơn. Con tốt bụng quá, đôi khi người ta lại nghĩ con dễ bắt nạt."

Nét mặt Đường Thạch Đầu vô cùng nghiêm túc. Tâm địa lương thiện là chuyện tốt, nhưng trước khi làm việc tốt, cũng phải suy tính đến hậu quả.

Bảo Châu gật đầu, tỏ ý đã hiểu.

Đã biết việc để thôn dân trồng thảo d.ư.ợ.c là bất khả thi, nàng cũng không nghĩ ngợi nhiều thêm nữa. Nàng nở nụ cười rạng rỡ: "Cha, hai trăm lượng bạc con mang về lần trước ấy, nếu quanh làng có ai bán đất, cha mua cho con vài mẫu nhé. Không cần phải chọn đất ruộng tốt nhất đâu ạ."

Đường Thạch Đầu sảng khoái nhận lời. Nếu không yêu cầu đất phải trồng được lúa thì việc chọn lựa sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Trần Kinh Mặc nhìn mà vừa buồn cười vừa cảm thán. Có được một người cha như Đường Thạch Đầu cũng là phúc phần của Bảo Châu. Nếu đổi lại là người khác, chắc chắn sẽ không để con gái tự ý tiêu xài tiền bạc trong nhà, bất kể số tiền đó có phải do con gái tự kiếm ra hay không.

Trước khi Trần Kinh Mặc rời đi, hai thầy trò đã bàn bạc xong xuôi chuyện mua bán thảo d.ư.ợ.c. Vì là năm đầu tiên nên giá cả sẽ không quá cao, tuy nhiên khế ước đôi bên lập ra cũng không quá hà khắc. Nếu thảo d.ư.ợ.c có xảy ra vấn đề gì, số bạc Đường Bảo Châu phải bồi thường cho nhà họ Trần cũng không nhiều.

Đường Bảo Châu dồn hết tâm trí vào vườn t.h.u.ố.c của mình, cộng thêm việc đồng áng cũng đang lúc bận rộn, nên người nhà họ Đường nhất thời không để ý đến những lời đồn đại bên ngoài.

Cho đến một ngày, Dư Tiểu Nha tìm đến nhà họ Đường.

Dư Tiểu Nha và Vương Xuân Hoa có quan hệ rất tốt, ngày thường cũng hay tụ tập buôn chuyện phiếm. Nhưng dạo này ai cũng bận rộn nên hai người đã một thời gian không gặp nhau.

Vừa bước vào cửa, Dư Tiểu Nha đã thấy Vương Xuân Hoa đang tất bật trộn cám heo: "Hiếm khi thấy tỷ chăm chỉ thế này đấy." Vương Xuân Hoa trợn trắng mắt, nghiến răng nói: "Đợi ăn Tết xong g.i.ế.c thịt con heo này, từ nay về sau ta không nuôi nữa đâu."

Hai người nói cười vài câu, Dư Tiểu Nha không thấy hai đứa con gái nhà họ Đường đâu, bèn tò mò hỏi: "Hai cô khuê nữ nhà tỷ đâu rồi?"

Những gia đình khác trong thôn, dù có xót con gái đến mấy thì đến lúc nông nhàn cũng phải bắt xuống đồng làm việc. Hai đứa con gái nhà họ Đường lại gần như chẳng bao giờ phải đụng tay xuống ruộng. Ngay cả hai vợ chồng Vương Xuân Hoa, lúc bận quá cũng trực tiếp bỏ tiền thuê người làm. Vì chuyện này mà ngấm ngầm có không ít kẻ đỏ mắt ghen tị, nhưng cũng đành chịu, ai bảo bọn họ tiếc tiền cơ chứ.

Vương Xuân Hoa bĩu môi: "Đang xới tung mấy cọng cỏ t.h.u.ố.c ngoài sân sau kìa."

Dư Tiểu Nha hâm mộ không thôi: "Vẫn là nhà tỷ biết nuôi con. Nhỏ tuổi thế mà đã biết khám bệnh cứu người rồi. À đúng rồi, nghe nói dạo trước Bảo Châu cứu một học trò ở học đường hả?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.