Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Cực Phẩm Nông Gia - Chương 226
Cập nhật lúc: 12/03/2026 13:10
Vương Xuân Hoa gật đầu. Ấn tượng của nàng về Ngụy Khiêm vẫn rất tốt: "Ừ, lúc đó tình thế cấp bách, Bảo Châu cũng làm liều thôi. Con bé mới học y thuật được bao lâu đâu, nhỡ xảy ra chuyện gì thì sao. May mà cuối cùng không sao cả."
Nhắc đến chuyện này, Vương Xuân Hoa vẫn còn cảm thấy sợ hãi. Đó là núm ruột duy nhất của Ngụy mẫu, ngộ nhỡ không cứu được, chẳng phải Bảo Châu nhà nàng sẽ phải mang tiếng xấu sao. Vì chuyện này mà nàng và chồng đã lôi thằng con trai ra tẩn cho một trận ra trò.
Thấy Vương Xuân Hoa nhắc đến thư sinh kia mà nét mặt không mảy may biến sắc, Dư Tiểu Nha đoán chắc nàng vẫn chưa biết những lời đồn đại bên ngoài.
Nàng đành bất đắc dĩ nói: "Dạo này tỷ không ra khỏi cửa đúng không? Ngoài kia không ít kẻ đang đồn ầm lên là nhà tỷ nhắm trúng tên thư sinh đó rồi đấy."
Chắc là không sao đâu
"Cái gì, muội nói cái gì cơ?" Vương Xuân Hoa suýt chút nữa thì nhảy cẫng lên. Thằng nhóc Ngụy Khiêm đó dẫu có tốt đến mấy, nhưng thân thể ốm yếu bệnh tật như vậy, nàng tuyệt đối sẽ không gả con gái mình cho hắn đâu.
Khuê nữ nhà nàng sau này phải được hưởng phúc, gả cho một gã đàn ông ốm yếu, rồi bao nhiêu việc nhà, việc đồng áng chẳng nhẽ bắt con gái nàng phải gánh vác hết sao? Tuyệt đối không được.
Dư Tiểu Nha không ngờ phản ứng của Vương Xuân Hoa lại dữ dội đến thế, lập tức đem mọi chuyện kể lại một lượt.
Hồi đó lúc Bảo Châu cứu Ngụy Khiêm, vốn dĩ không hề cố tình che giấu. Hơn nữa bên ngoài phòng Ngụy Khiêm còn có mấy gã thư sinh đang bị phạt đứng đó, số người nhìn thấy không hề ít.
Một nam một nữ chưa thành thân ở chung trong phòng một thời gian không ngắn, tự nhiên sẽ có kẻ rỗi hơi rảnh rỗi sinh nông nổi mà buôn lời xàm bậy. Bọn chúng nào có quan tâm đến chuyện chữa bệnh cứu người. Trong đầu những kẻ này, hai nam nữ đã đến tuổi cập kê ở chung một phòng, lại còn là chữa bệnh, chắc chắn đã đụng chạm da thịt rồi.
Nói dễ nghe một chút thì chê bai con gái con đứa không nên học y, nói khó nghe thì vô cùng thô bỉ. Kiểu như tiểu nha đầu nhà họ Đường không biết tự trọng, thất tiết các kiểu, lời đồn thổi không đếm xuể.
Dư Tiểu Nha chính vì nghe được chuyện này mới vội vàng chạy đến nhà họ Đường. Nếu hai nhà thật sự có ý thì còn đỡ, mau ch.óng đính hôn cho hai đứa trẻ là xong. Còn nếu không có ý đó, nhà họ Đường phải tìm cách bịt miệng thiên hạ, bằng không chẳng phải làm hỏng cả danh tiết của Bảo Châu sao.
Nghe xong, Vương Xuân Hoa tức đến nổ phổi. Nếu không có Dư Tiểu Nha cản lại, nàng đã xông ra ngoài sống mái với người ta một phen rồi.
Con gái nàng còn có lòng tốt muốn giúp người trong thôn kiếm tiền, cất công vẽ ra những thứ có giá trị trên núi để mọi người khỏi bỏ lỡ. Kết quả thì sao? Cái lũ vong ân bội nghĩa, miệng ngậm đầy phân này, đáng lẽ phải đày xuống địa ngục cắt lưỡi, xem chúng còn dám tung tin đồn nhảm nữa không.
Dư Tiểu Nha cũng tức giận, nhưng lúc này không thể đổ thêm dầu vào lửa: "Tỷ đừng vội, bây giờ có cuống lên cũng vô ích. Tỷ biết tại sao nhà tỷ vẫn không nghe thấy gì không? Chính là vì bọn chúng chỉ dám nói xấu sau lưng, đâu dám chường mặt ra nói trước mặt."
Bọn chúng cũng thừa biết vợ chồng Đường Thạch Đầu không dễ dây dưa, nên lời đồn bay tứ tung mà chỉ có nhà họ Đường là mù tịt.
Về phần nhà họ Ngụy có biết hay không thì thật khó nói. Dư Tiểu Nha đoán chừng là chưa biết, nếu không đã sớm sang báo cho Vương Xuân Hoa rồi.
Vương Xuân Hoa cũng không phải người thiếu đầu óc. Lúc này bình tĩnh lại, nàng nhìn Dư Tiểu Nha: "Đều là những kẻ nào đang đồn đại?"
Dư Tiểu Nha có chút khó xử. Người khác cố tình kể cho nàng nghe là vì biết nàng thân với Vương Xuân Hoa, muốn nhờ nàng báo cho nhà họ Đường một tiếng. Còn về việc những ai tham gia đồn thổi, ai cũng sợ đắc tội với người khác nên tự nhiên chẳng ai muốn nói ra tên.
Vì thế, Dư Tiểu Nha đành lắc đầu: "Muội cũng không rõ. Thúy Thúy nghe được nên bảo muội báo cho tỷ một tiếng."
Vương Xuân Hoa cười khẩy. Lần này nếu không nhờ mấy chị em thân thiết như Dư Tiểu Nha, có khi tin đồn bay khắp hang cùng ngõ hẻm rồi mà nàng vẫn bị bịt mắt. Cái nhà họ Ngụy kia cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì. Nàng không biết thì thôi, chẳng lẽ nhà họ Ngụy cũng không biết sao, đến một lời giải thích cũng không có.
Về điểm này thì Vương Xuân Hoa quả thực đã giận lây sang nhà họ Ngụy rồi. Nhà họ Ngụy chỉ có Ngụy Khiêm và người mẹ góa, Ngụy mẫu tránh hiềm nghi còn không kịp, ai rảnh rỗi đi nói chuyện này với bà. Mà dẫu có nói thì bà cũng chẳng biết làm thế nào.
Những chuyện thế này ở chốn thôn quê lan truyền rất nhanh. Kẻ muốn xem náo nhiệt thì nhiều, chưa chắc bọn họ đã có ác ý, nhưng những chuyện bát quái có màu sắc trăng hoa thế này, ai cũng muốn góp vui dăm ba câu.
