Cuộc Sống Làm Nông Của Tống Đàm - Chương 1294: Mỡ Hạt Lựu.

Cập nhật lúc: 25/12/2025 19:33

[Mỡ hạt lựu á? Thôi cảm ơn, tôi không thích mỡ, không phải vì tôi không giành được hoa đỏ đâu.]

[Tóp mỡ thì được! Được! Tôi gặm gặm hết sạch luôn!]

[Trứng gà với hẹ là nhà streamer trồng hả… thế trứng vịt muối có bán không?]

[Hẹ có bán không?]

[Tôi thì khác đấy nhé! Tôi đã có hai bông hoa đỏ rồi! Giờ đi chợ mua bạch ngải đây!]

[Đại ca hắc đạo nhìn em nè! Lần này còn phải quay video nộp bài nữa không?]

Trương Yến Bình thấy liền trả lời ngay: “Bài tập tất nhiên phải quay video gửi lên nhóm, không thì lỡ đâu mua đại ngoài đường giả bộ, tôi làm sao nhận ra được chứ.”

[Cười xỉu, chỗ tôi căn bản không ai ăn mấy món này.]

[Đại ca, anh đánh giá cao tôi quá rồi, với dân công sở 996 tụi tôi, sao dám ăn đặc sản kiểu này? Chỉ có xiên nướng đêm là bạn đường.]

[Dưới chung cư tôi có bán này! Nhưng… thôi được rồi, tôi tự làm.]

[Giá như hồi đi học tôi làm bài chăm như thế này…]

Mọi người vừa than vừa trêu chọc, miệng thì nói không, nhưng lượng người xem vẫn không ngừng tăng vọt. Trương Yến Bình cũng quen rồi, lúc này phối hợp với giá đỡ điện thoại, quay cận cảnh chỗ bạch ngải mà Kiều Kiều đã giã nhuyễn.

“Xong rồi.” Cậu đặt chày xuống, nghiêm túc tiếp tục giảng bài:

“Các bạn nhỏ nhìn cho kỹ nha, bạch ngải giã đến trạng thái như thế này là dùng được rồi. Tuyệt đối đừng giã nát thành bột nhão, như vậy ăn sẽ không ngon.”

“Sau khi giã xong thì phải nhặt kỹ lại lần nữa, bỏ mấy cọng già, cọng cứng…”

Vừa giảng, cậu vừa cúi xuống vốc bạch ngải đã giã xong bỏ vào thau, rồi mở vòi nước xả ào ào, miệng còn không quên tự khen mình:

“Nhìn đi! Anh chị hái rất kỹ, không có lá già cọng già nào cả, không nhặt nổi đâu!”

Nói đến đây liền đắc ý hẳn lên, mặt mày rạng rỡ, phấn khởi vô cùng.

Ngô Lan bên cạnh hừ một tiếng.

Hay nhỉ, hồi nãy chúng ta vừa nhặt vừa rửa kỹ lưỡng cả buổi, hóa ra là làm công cốc rồi hả?

Thằng nhóc ranh con này!

Một sọt to bạch ngải nhìn có vẻ nhiều, thật ra giã xong chỉ còn đầy một thau.

Đống mầm ngải cứu bên cạnh cũng thế, bây giờ đang là tháng ba, đúng lúc lá non mềm nhất, Kiều Kiều mới giã sơ sơ có mấy cái, mọi người còn chưa kịp buồn ngủ thì cậu đã bắt đầu rửa cối đá rồi.

Nghĩ tới món ngon sắp tới, mọi người không nhịn được mà háo hức rục rịch, mong đợi vô cùng. Một số “lão ăn hàng” thì lại dán mắt vào cái cối đá to tướng kia mà lẩm bẩm.

[Hồi nhỏ quê tôi cũng có cái này, giờ hơn chục năm rồi không thấy nữa.]

[Nhà tôi có bản mini, giã tỏi siêu hợp! Giã ớt cũng ngon cực!]

[Cái cối đá bự như vậy, giã ớt chắc siêu đã tay luôn!]

[Nói thật! Giã ớt khô cũng hợp lắm! Giã xong chan dầu nóng lên, thơm lắm luôn!]

Mọi người rôm rả trò chuyện, ký ức hóa thành bình luận, khiến khi ông chú Bảy vừa chuẩn bị xong, đám khán giả còn chưa bình luận câu nào đã suýt chảy nước miếng rồi.

May là ông đã có tuổi, hồi trước tự livestream chẳng ai quan tâm, giờ đối với livestream cố định của Kiều Kiều cũng chẳng buồn xem bình luận nữa, chỉ tập trung làm việc của mình:

“Nào, giờ làm bánh gạo nếp ngải cứu nhé, món này chỗ khác còn gọi là bánh ngải cứu luôn, nói chung ăn như nhau, gọi sao cũng được.”

Kiều Kiều gật đầu: “Vâng! Hồi nhỏ bà ngoại con làm bánh gạo nếp cho con ăn, cũng ngon lắm ạ.”

Thế nhưng cái bánh nếp đó thì cũng đơn giản thôi, bột gạo trộn chút muối, nhào kỹ rồi nặn thành hình, cho vào chảo dầu chiên từ từ, lúc vớt ra thì nóng hổi, lớp vỏ giòn rụm, bên trong mềm dẻo dính răng.

“Cũng thơm lắm luôn!”

Vừa nói xong, ông chú Bảy cũng thở dài: “Hồi đó ở quê còn thiếu dầu mỡ, bánh nếp chiên mỡ thế này không thơm mới lạ!”

“Nào! Hôm nay làm theo ta, chúng ta làm phiên bản còn thơm hơn!”

Ông chú Bảy chỉ đạo Kiều Kiều đổ bột vào phần mầm ngải cứu vừa giã xong, vừa cười nói: “Bột nhà mình thôi đã thừa sức dùng với ngải cứu rồi. Không bỏ gì, chiên lên cũng thơm c.h.ế.t người. Đàm Đàm à, năm nay nhớ làm nhiều một chút nhé!”

“Biết rồi, biết rồi ạ!” Tống Đàm đáp lại có phần lơ đãng.

Bởi vì ông chú Bảy hễ nghĩ ra được món gì ngon là lại dặn cô năm nay trồng nhiều một chút. Cái này cũng muốn nhiều, cái kia cũng muốn thêm, mà đất nhà chỉ có hơn ngàn mẫu, cũng phải có chỗ mà cân nhắc chứ?

May mà năm nay trồng được nhiều thứ ăn ngon thật, nghĩ chắc ông cũng không quá cố chấp đâu.

Lúc này, bình luận cũng rộn ràng hẳn lên:

[Gạo có bán không?]

[Tôi thích ăn bánh nếp, bột gạo có bán không?]

[Bán gạo đi bán gạo đi! Người mê cơm như tôi không thể sống thiếu nó.]

[Tôi nghĩ xong hết rồi, mua 5 cân gạo, mỗi ngày chỉ nấu cháo thôi, nên 5 cân gạo bao giờ mới mở bán vậy?]

[Bột mì! Năm nay có bán không? Hồi trước bảo trồng lúa mì nhiều lắm mà!]

[Đúng rồi! Hồi livestream thấy cánh đồng lúa mì xanh mướt! Mùa hè thu hoạch, giờ đặt trước còn kịp đó!]

[Mở pre-order đi, mở đi, mở đi!]

Nói đến đồ ăn, là ai cũng sục sôi.

Còn Trương Yến Bình thì tính nhẩm, phát hiện dân số trong nhà năm nay thật ra đã ít hơn năm ngoái rất nhiều.

Dù sao cũng có không ít người đã lên núi ăn cơm ở nhà ăn rồi, số miệng cần nuôi cũng bớt đi.

Mà năm nay lại trồng nhiều lúa gạo, lúa mì, chắc chắn sẽ dư sản lượng.

Nhưng nếu đem lên mạng bán thì… đúng là muối bỏ biển. Thời gian mang hàng lặt vặt đi bán còn không bằng trực tiếp bán sỉ cho ông chủ Thường. Dù sao ông ấy vừa hào phóng vừa thanh toán nhanh gọn, không bán còn thấy ngại.

Nhưng mà giờ dân tình đang sục sôi thế này, anh ta đành hắng giọng một cái, rồi nhanh chóng chuyển chủ đề:

“À, mấy hôm nữa bọn mình sẽ lên một đợt trà ngải cứu và trà diếp cá nhé. Loại này công dụng đơn giản, hương vị hơi đặc trưng, ai uống không quen thì đừng mua kẻo phí nha.”

[Cười c.h.ế.t, tôi đây là người dân trồng hoa, chỉ cần không c.h.ế.t người, cái gì cũng dám thử.]

[Tôi không quen uống là do uống chưa đủ, anh cứ để tôi mua nhiều, tôi uống quen ngay ấy mà.]

[Trà diếp cá là loại hồi hè năm ngoái đúng không? Ngon lắm, mát và giải nhiệt cực kỳ! Sắp vào mùa mưa rồi, cần lắm luôn.]

[Trà ngải cứu mùa mưa uống càng hợp chứ? Chưa từng uống, nhưng mua thì chắc chắn không sai đâu.]

[Thế thì… lúc lên hàng tôi có giành được không?]

Đây là một câu hỏi hay.

Vừa xuất hiện trên bình luận, cả phòng lập tức im lặng.

Theo kinh nghiệm mua hàng của họ, nếu Trương Yến Bình không nhấn mạnh rằng số lượng nhiều, không cần tranh giành, thì nghĩa là...

Có lẽ không nhiều, thậm chí là rất ít.

[Khốn thật, rốt c.uộc là ngày nào bán vậy? Tôi phải trèo lên cột thu phát sóng trước đã.]

[Hiểu rồi, đi nâng cấp router ngay đây.]

[Tôi thì khác, vừa mở tablet vừa mở điện thoại, cắm dây mạng + WiFi + 4G cùng lúc, để xem cái nào nhanh hơn!]

Trương Yến Bình:…

Đúng là dân mạng hiện đại, chỉ cần không phải làm việc thì cái gì cũng thông minh, cũng nhiệt huyết.

Nhưng nghĩ tới đám ngải cứu và diếp cá giờ còn chưa bắt đầu hái, anh ta đành luống c.uống kéo đề tài về lại:

“Nào, bột nhào xong rồi, giờ bắt đầu xào mỡ hạt lựu!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.