Cuộc Sống Thập Niên 60 Của Cô Nhi [xuyên Thư] - Chương 36
Cập nhật lúc: 04/05/2026 07:10
“Em hiểu rồi.”
Sở Dao vẻ mặt trầm trọng gật đầu, tổng kết lại:
“Sư phụ Vương phải nuôi quá nhiều người, nên không nuôi nổi con gái nữa.”
Chị Bình:
“...”
Lời này tổng kết thật súc tích và chuẩn xác!
Sư phụ Vương định từ bếp đi ra nhưng vô tình nghe thấy những lời này:
“...”
Nói bậy bạ hết sức!
Đợi cho tới khi Quản lý Khúc tới, ông phát hiện nhà hàng quốc doanh sạch sẽ chưa từng thấy, thậm chí ngay cả những góc ngách cũng đều được dọn dẹp sạch sẽ.
Ông nhìn Sở Dao tán dương:
“Vẫn là người trẻ tuổi làm việc kỹ càng, cái quán này đã bao lâu rồi chưa được sạch sẽ thế này đâu.”
Sở Dao:
“...
Em, chị Bình, còn có sư phụ Vương nữa, chúng em cùng làm ạ.”
Cô và chị Bình nói thầm bị sư phụ Vương bắt quả tang, sau đó sư phụ Vương chả nói gì cả, cứ đứng đó lẳng lặng nhìn hai người họ, mà hai người họ đương nhiên là không chịu nổi cái áp lực này rồi...
Thế là, quán ăn liền trở thành bộ dạng mà Quản lý Khúc thấy hiện tại, cửa kính sáng loáng!
Quản lý Khúc càng ngạc nhiên hơn, trực tiếp đi vào bếp hỏi:
“Lão Vương, hôm nay tâm trạng ông không tệ nhỉ, lại còn chịu khó dọn dẹp vệ sinh nữa.”
Chuyện này mà để trước đây, chỉ cần bếp sạch là sư phụ Vương không có ý kiến gì, dù cho phía trước đồ đạc có lấp đầy cả lối đi đi nữa, thì đa phần ông cũng chỉ đá đi một cái cho rảnh chân.
Sư phụ Vương vểnh cổ lên:
“Tôi thích, tôi muốn dọn thì dọn, ông quản được chắc?”
Sắp tức ch-ết ông rồi, đặc biệt là nghĩ tới những lời vừa nghe được, tức nghẹn cả tim, trời xanh chứng giám, ông thực sự không hề thiên vị con trai, cũng chưa từng nghĩ tới việc để con gái đi làm phụ giúp gia đình.
Quản lý Khúc bị nghẹn lời, ông nhìn sư phụ Vương đang đỏ mặt tía tai, tỏ vẻ đã hiểu mà gật đầu, ông hiểu, đây chắc là ở nhà lại bị mắng rồi, ông thở dài một tiếng, vỗ vai sư phụ Vương nói:
“Lão Vương à, ông thế này là không được đâu, ở nhà phải cứng rắn lên, nếu không ông cứ mãi không có địa vị trong gia đình đâu.”
Sư phụ Vương vẻ mặt mờ mịt:
“Ông bảo ai không có địa vị trong gia đình cơ?”
Ở nhà ông chính là người nói một là một hai là hai đấy.
Quản lý Khúc không nói gì, chỉ nhìn sư phụ Vương bằng ánh mắt thương hại một lúc, sau đó thở dài một hơi thật nặng, chắp tay sau lưng bỏ đi.
Sư phụ Vương:
“...”
Sao ông đột nhiên cảm thấy đám đồng nghiệp này của mình đều có vẻ không bình thường thế nhỉ, hừ, so với những người này, con gái ông bình thường chán.
Chị Bình nhích lại gần Sở Dao nhỏ giọng nói:
“Em xem, không phải chỉ có mình chị nghĩ vậy đâu, ngay cả Quản lý Khúc cũng nghĩ thế kìa.”
Khóe miệng Sở Dao giật giật, tuy cô cảm thấy ý của Quản lý Khúc và chị Bình không giống nhau, nhưng cô thực sự không muốn tùy tiện nói gì nữa, để người ta nghe thấy, khụ khụ, đặc biệt là sư phụ Vương, thì ngại lắm....
Cũng may chẳng bao lâu sau sư phụ Vương đã đi vào bên trong chuẩn bị đồ rồi, Sở Dao và chị Bình đều thở phào nhẹ nhõm, sau đó...
Chị Bình lại một lần nữa ghé vào tai Sở Dao nói:
“Chị nghe nói nhé, nhà hàng quốc doanh của chúng ta có lẽ sắp tuyển thêm một người nữa đấy.”
Sở Dao vừa định bịt tai lại vội vàng bỏ tay xuống, quay đầu hỏi:
“Ba người bận không xuể sao ạ?”
Đây mới là ngày đầu tiên đi làm, cô hơi hoảng nha.
Chị Bình nguồn tin rộng rãi, bà bĩu môi nói:
“Cái gì mà bận không xuể, là cháu gái của Quản lý Khúc, lấy chồng rồi lại ly hôn, em cũng biết đấy, ở dưới quê cái loại nơi đó, toàn một lũ nói lời ra tiếng vào, đứa cháu gái đó của ông ấy không sống nổi nữa, nên người nhà Quản lý Khúc tới tìm ông ấy, muốn ông ấy tìm cho đứa cháu gái này một công việc ở nhà hàng quốc doanh, để đứa cháu gái đó có một cái chỗ dựa.”
Sở Dao chớp chớp mắt, rồi lại chớp chớp mắt, cô chỉ vào bản thân mình:
“Ý của chị là, nếu không có em, cháu gái của Quản lý Khúc đã tới rồi ạ?”
Là ý này phải không, chắc chắn là vậy rồi!
Chị Bình vội vàng lắc đầu:
“Dĩ nhiên không phải rồi, nếu Quản lý Khúc thực sự muốn để cháu gái mình làm công việc này của em, thì trước khi dì Triệu nghỉ hưu đã nên tìm dì Triệu thương lượng rồi, nhưng ông ấy không có, khụ khụ khụ, chị nghe nói nhé, là do mối quan hệ giữa Quản lý Khúc và người nhà không tốt, nên không muốn tìm việc cho cháu gái, cứ kéo dài mãi đấy.”
“...
Vậy bây giờ là không kéo dài được nữa ạ?”
Sở Dao không nhịn được tò mò hỏi.
Trong lòng lại thầm cảm thán, quả nhiên là vậy, sự tò mò là thứ ăn vào trong xương tủy của con người rồi, không cách nào che giấu hay kìm nén được.
Chị Bình vội vàng gật đầu:
“Đúng đúng đúng, nghe nói đứa cháu gái kia của ông ấy bị ép tới mức tự sát ở nhà, thực sự không thể ở nhà được nữa, nên muốn tới đây ở một thời gian.”
Xì, nghe tới tự sát, Sở Dao không kìm được hít một hơi khí lạnh, nghiến răng nói:
“Kết hôn là hai bên tình nguyện, mà ly hôn cũng là hai bên tình nguyện, sao lại có thể ép người ta tới mức tự sát cơ chứ.”
Cô thực sự không hiểu nổi, sống không hợp nữa thì ly hôn là chuyện bình thường biết bao, hà cớ gì phải dồn người ta vào đường cùng.
“Chao ôi, cái chốn nông thôn ấy mà, vẫn còn lạc hậu lắm, mấy ông già bà lão đó, tư tưởng bảo thủ lắm.”
Chị Bình nói xong cũng không kìm được rùng mình một cái, người nông thôn thực sự rất đáng sợ, may mà đối tượng của bà và người nhà anh ấy không phải như vậy.
Nghĩ tới mấy ông già bà lão cổ hủ nhà họ Sở, Sở Dao gật đầu thật mạnh, lời này không sai chút nào, có những người chính là nghĩ không thông, đầu óc cứ như bị bùn lấp kín vậy.
Thấy cô tán thành lời mình nói, chị Bình không kìm được cười vui vẻ:
“Dao Dao chị nói em nghe, chuyện gì chị cũng biết hết, ở trong thành này chả có chuyện gì là chị không biết đâu, có chuyện gì em cứ hỏi chị nhé.”
Sở Dao nhịn cười gật đầu, cô cảm thấy công việc ở nhà hàng quốc doanh này khá tốt, chí ít thì đồng nghiệp đều đặc biệt dễ chung sống.
Hai người lại tán gẫu đủ thứ chuyện trên đời một hồi, thì sắp tới giờ nhà hàng quốc doanh mở cửa kinh doanh, chị Bình đưa tấm gỗ cho Sở Dao, giục giã:
“Đây là danh sách món cung cấp hôm nay của chúng ta, em viết đi.”
Sở Dao định bảo sao chị không viết, nhưng nghĩ tới những nét chữ mình thấy hai lần trước, liền lặng lẽ cầm b-út, viết từng món cung cấp hôm nay lên, sau đó treo lên cái ô cửa sổ nhỏ phía trước.
“Chữ em viết đẹp thật đấy.”
Chị Bình ghé đầu nhìn một cái, ngưỡng mộ không thôi, chữ bà viết rất xấu, treo ở đây đã không ít lần bị người ta bàn tán rồi, cho nên thứ bà sợ nhất chính là bảo bà viết chữ, nhưng giờ thì tốt rồi, việc này cuối cùng cũng có người tiếp quản rồi.
