Cuộc Sống Thập Niên 60 Của Cô Nhi [xuyên Thư] - Chương 37
Cập nhật lúc: 04/05/2026 07:10
Sở Dao cũng ghé đầu nhìn một cái, nhịn cười nói:
“Nếu chị muốn học em có thể dạy chị.”
“Không đâu.”
Chị Bình lập tức lắc đầu.
Nhìn thấy dáng vẻ không chút do dự của chị Bình, Sở Dao có chút im lặng, cô đang nghĩ, có lẽ lúc mình từ chối Vương Hoan Tâm cùng học, chắc cũng giống thế này...
Khụ khụ, cô hiểu mà.
“Chị ra phía sau xem sư phụ Vương có cần chị giúp gì không.”
Chị Bình chỉ tay ra phía sau nói, nói xong liền co chân chạy tuốt ra sau.
Tuy nhiên chưa đầy một phút, cô đã nghe thấy tiếng gầm của sư phụ Vương:
“Dương Bình, cô cút ra ngoài cho tôi, ở đây không cần cô giúp.”
“Ái chà, sư phụ Vương, ông đừng có nóng tính thế, tôi cũng là sợ ông bận không xuể thôi mà.”
“Bận không xuể?
Bận không xuể thì tất cả đều đừng có ăn nữa.”
“...”
Nhìn thấy dáng vẻ chị Bình vừa cười vừa lúng túng chạy ra ngoài, Sở Dao không kìm được bật cười, ha ha ha, cô thực sự càng ngày càng thích công việc này rồi, ừm, đặc biệt là có một đám đồng nghiệp đáng yêu như thế này.
“Khụ khụ.”
Chị Bình vò vò b.í.m tóc của mình, ngượng ngùng nói:
“Sư phụ Vương tính tình không tốt, hở ra là mắng người vô cớ.”
Sở Dao là một đứa trẻ thực thà, nói thật lòng:
“Sư phụ Vương tính tình khá tốt mà ạ.”
Bắt quả tang hai người họ nói ông không nuôi nổi con gái, cuối cùng cũng chỉ trừng mắt nhìn hai người họ bắt dọn dẹp nhà hàng quốc doanh một lượt, ồ, chính ông cũng còn tham gia phụ giúp cái kiểu “giám sát" đó nữa cơ mà.
Chị Bình lườm cô một cái:
“Nhà hàng quốc doanh chỉ có hai chị em mình là nữ thôi, chúng mình mới là một phe.”
Khóe miệng Sở Dao giật giật, cô chỉ tay ra cửa nói:
“Có người tới rồi kìa, làm việc thôi ạ.”
Đừng tán gẫu nữa, rủi ro cao lắm.
Rất nhanh hai người đã bận rộn cả lên, chị Bình chạy đi chạy lại bên ngoài, thỉnh thoảng còn hét lên bảo mọi người xếp hàng, thi thoảng còn giúp cô thông báo món nào đã hết, tóm lại là bận túi bụi.
Sở Dao tính toán nhanh, hầu như người ta vừa gọi món xong, Sở Dao đã tính ra được số tiền và phiếu cần thiết rồi, cho nên phía ô cửa sổ này hầu như không có ai bị tắc lại, chỉ có lúc cô truyền đơn hàng ra phía sau, sư phụ Vương lại một lần nữa nhìn sâu chị Bình một cái.
Chị Bình từ phía sau đi ra, bước tới cạnh Sở Dao bực bội nói:
“Sư phụ Vương lúc nãy lại đang ghét bỏ chị kìa, ông ấy chê chữ chị viết xấu!”
Sở Dao quay đầu hỏi:
“Vậy em dạy chị nhé?”
Chị Bình xoay người đi ra ngoài:
“Bên ngoài còn có người đang xếp hàng kìa, chị đi xem sao.”
Sở Dao “phì" một tiếng liền vui vẻ, ngay sau đó liền nghe thấy tiếng cười tinh quái của chị Bình, cô ngẩng đầu liền thấy đối tượng của mình, đồng chí Du Minh đang đứng trước mặt mình, chính là đang nhìn chằm chằm vào danh sách món cung cấp trên cửa sổ.
Nhận thấy ánh mắt của cô, tai Du Minh hơi đỏ lên, cố giữ bình tĩnh:
“Chữ em viết đẹp thật đấy.”
Nhìn thấy bộ dạng này của anh, mắt Sở Dao lóe lên một cái, liên tưởng tới những lời Du Minh nói với Phó Thần ở đại đội Sở Sơn, cô ghé đầu ra nhỏ giọng hỏi:
“Du Minh, có phải anh từ trước đã cảm thấy chữ em viết đẹp không?”
Chẳng lẽ ông mai bà mối của họ chính là những con chữ sao?
Du Minh lần này không chỉ đỏ tai mà còn đỏ cả mặt, anh cúi mắt nhỏ giọng nói:
“Chữ em viết từ trước tới giờ vẫn luôn rất đẹp.”
Thế này thì Sở Dao hiểu rồi, tốt lắm, đây là biến tướng thừa nhận đã chú ý tới cô từ lâu rồi.
Nghĩ tới chị Bình nãy giờ vẫn không lên tiếng, cô lách qua Du Minh nhìn ra sau lưng anh một cái, sau đó liền thấy chị Bình đang chặn một đồng chí đứng cách đó không xa, chỉ tay về phía họ nói gì đó, thỉnh thoảng còn cười hi hí, khóe mắt cô giật mạnh một cái, vội vàng nói:
“Anh né sang một bên đi, đừng làm lỡ việc ăn cơm của các đồng chí khác.”
Du Minh vội vàng lôi tiền và phiếu ra:
“Anh cũng là tới ăn cơm mà.”
Sở Dao vừa thu tiền vừa hừ lạnh:
“Làm sao đây, nhà ăn của nhà máy vận tải không thỏa mãn được anh sao?”
Ngày nào cũng tới ăn ở nhà hàng quốc doanh, sao lại có thể xa xỉ như vậy chứ, trước đây chưa có đối tượng thì thôi đi, có đối tượng rồi thì số tiền này chính là của cô rồi đấy nhé.
“Anh sợ ngày đầu tiên em đi làm không thích nghi được, nên tới xem em thế nào.”
Du Minh vừa nói vừa đỏ mặt.
“Phì.”
Sở Dao:
“...”
Cô đỏ mặt lườm Du Minh một cái, cô chắc chắn và khẳng định, người vừa cười chắc chắn là chị Bình, mà cái miệng của chị Bình ấy à...
Rất tốt, những chuyện chị Bình biết, đại khái chẳng bao lâu nữa cả nhà máy vận tải đều biết hết!
“Đợi đấy.”
Cô hừ lạnh một tiếng nói.
Du Minh đặc biệt nghe lời, bảo anh ra một bên đợi, anh liền thực sự ra một bên đợi, đúng nghĩa là một bên, ngay cạnh ô cửa sổ, ngoan ngoãn đứng đó háo hức đợi Sở Dao.
Chị Bình không kìm được lại cười lớn:
“Ha ha ha, chị đi, chị ra phía sau đưa đơn hàng cho sư phụ Vương.”
Nói xong bà cầm lấy đơn hàng trong tay Sở Dao, vừa vung vẩy vừa bỏ đi, ngay sau đó trong bếp truyền đến tiếng cười đắc ý của bà cùng tiếng hỏi han của sư phụ Vương.
Sở Dao mím môi, cố gắng giữ cho mình một nụ cười mỉm, quen thôi, cô phải quen thôi, hừ, cô và Du Minh là đường đường chính chính đang tìm hiểu nhau, có gì mà phải chột dạ, không có!...
Ngày đầu tiên đi làm kết thúc trong tiếng cười của chị Bình và ánh mắt hóng hớt của sư phụ Vương, Sở Dao nở nụ cười mỉm:
“Vậy em tan làm trước đây ạ.”
Chị Bình cười lớn:
“Được thôi, chị hy vọng ngày mai vẫn có thể gặp được đối tượng của em, ha ha ha ha.”
Thực sự không ngờ tới nha, đối tượng của đồng nghiệp Sở Dao lại thật thà như vậy, đúng là thú vị quá đi mất.
Sở Dao:
“...
Em cũng hy vọng ngày mai có thể gặp được anh ấy.”
Khóe miệng thế nào cũng không kéo lên được nữa, đúng là tạo nghiệp mà....
Buổi tối, trước lúc đi ngủ Sở Dao lại nhìn qua người bạn cùng phòng đang miệt mài viết lách Vương Hoan Tâm, lại nghĩ tới những lời chị Bình nói ban ngày, cô thầm thở dài trong lòng, có lẽ Vương Hoan Tâm không chỉ đơn thuần là thích học tập, đối phương thậm chí còn coi việc học là lối thoát duy nhất, nhưng hiện tại thực sự không thích hợp mà.
“Sao thế, cậu muốn cùng học với tớ à?”
Vương Hoan Tâm hoàn toàn không cảm nhận được sự phức tạp trong ánh mắt của cô, đơn thuần ngạc nhiên hỏi.
Sở Dao nhanh ch.óng kéo chăn nằm xuống, nhắm mắt:
“Không đâu, tớ buồn ngủ rồi, phải ngủ trước đây, cậu tiếp tục đi.”
