Cuốn Vương Ở Thập Niên 60[ Mang Theo Một Xe Vật Tư Nuôi Gia Đình Ở Thập Niên 60] - Chương 139:------
Cập nhật lúc: 30/12/2025 14:03
Ăn sáng xong, A Cẩm không đi học ngay mà đứng dựa lưng vào tường, vươn hai tay, làm mười tổ động tác giãn cơ và mười tổ bài tập thể lực. Khởi động xong xuôi mới đến giờ học buổi sáng.
Trong lúc đó, Mạnh Phúc Sinh vào phòng gọi Hứa Minh Nguyệt dậy ăn sáng mấy lần.
A Cẩm cũng rón rén đi theo vào, thấy mẹ đang nằm trong phòng bố thật, bé kéo tay mẹ rồi thì thầm hỏi Mạnh Phúc Sinh: “Bố ơi, sao mẹ lại ở phòng bố thế ạ?”
Mạnh Phúc Sinh nghiêm túc giải thích cho con: “Bố và mẹ kết hôn rồi, nên mẹ phải ngủ chung với bố.”
A Cẩm trố mắt ngạc nhiên, vẻ không thể tin nổi: “Thế còn con thì sao?”
Mạnh Phúc Sinh kiên nhẫn đáp: “A Cẩm là trẻ lớn rồi, phải học cách ngủ một mình chứ, có được không?”
A Cẩm dứt khoát trả lời: “Không được! Con muốn ngủ với mẹ cơ!”
Về mặt tâm lý, bé vẫn rất ỷ lại vào mẹ, theo phản xạ vẫn cho rằng mẹ là của riêng mình.
Tuy nhiên, thực tế thì khi mẹ ở phòng bên cạnh, bé ngủ một mình cũng không thấy có gì không ổn. Xét về tuổi tâm lý, bé đã mười một tuổi chứ không phải trẻ con sáu tuổi, cũng đến lúc cần ngủ riêng rồi.
Hứa Minh Nguyệt ngủ một mạch đến 10 giờ mới bị Mạnh Phúc Sinh gọi dậy.
Thấy anh, cô phản xạ kéo chăn lên tận cổ, đỏ mặt đuổi: “Anh ra ngoài đi!”
Dù cả hai đều "ăn chay" đã lâu, nhưng cũng không thể chỉ biết cái lợi trước mắt mà hành sự lỗ mãng được!
Mạnh Phúc Sinh cười khẽ, không trêu cô nữa. Hứa Minh Nguyệt lúc này mới lết tấm thân rã rời như vừa leo núi về, trừng mắt lườm Mạnh Phúc Sinh một cái rồi đi đ.á.n.h răng rửa mặt ăn sáng.
Với Hứa Minh Nguyệt, cái lợi lớn nhất của việc kết hôn chắc là không phải dậy sớm nấu bữa sáng cho A Cẩm nữa, cứ ngủ dậy là có sẵn đồ ăn.
Từ đó về sau, tối nào Mạnh Phúc Sinh cũng kể chuyện cho A Cẩm nghe. Ngoài Hai vạn dặm dưới đáy biển, toàn là những câu chuyện bé chưa từng nghe bao giờ. Chờ bé ngủ say, sáng hôm sau tỉnh dậy, mẹ lại bị bố bắt cóc sang phòng bố mất tiêu rồi!
* Đầu xuân, mưa rơi không ngớt. Lượng mưa dồi dào khiến nước sông Trúc T.ử dâng lên nhanh ch.óng. Khi băng tan, tuyết chảy, cả vùng phía nam sông Đại Hà như bừng tỉnh sau giấc ngủ đông. Tân Chủ nhiệm sản xuất và tân Bí thư đại đội Lâm Hà lại bắt đầu tổ chức dân làng vác cuốc xẻng đi đắp đê.
Con đê này không chỉ đơn giản là tu sửa đoạn trước cửa nhà. Thực tế, con đê mà đại đội Lâm Hà đang xây dựng không nằm trong kế hoạch ban đầu. Đây là công trình mới được thêm vào từ ba năm trước khi Hứa Minh Nguyệt đến đây. Suốt ba năm qua, để khoanh vùng hơn một ngàn mẫu đất bãi bồi cải tạo thành ruộng tốt, người dân Lâm Hà đã không ngừng đẩy nhanh tiến độ để hoàn thành con đê dài này. Đê được đắp vừa cao vừa rộng, hai bên vát hình thang, mặt đê rộng đủ cho một chiếc xe bò chạy qua!
Người dân Lâm Hà sợ rằng những mảnh ruộng tốt khó khăn lắm mới có được này sẽ bị lũ cuốn trôi mất nếu không có đê bảo vệ.
Giờ đây, họ lại vác xẻng và sọt tre lên đường, bắt đầu đắp thêm một đoạn đê mới.
Hứa Minh Nguyệt tính toán thời gian, bác cả của cô có lẽ sẽ chào đời vào năm nay. Không biết sau khi bà nội thay đổi (ý nói người lấy ông nội không phải bà nội ruột kiếp trước), bác cả và bố cô có còn sinh ra vào thời điểm như cũ không.
Nhắc đến bà nội, cô lại nghĩ đến chuyện sang thôn Ngô Gia xem "bà nội" Ngô nhị tỷ hiện giờ thế nào. Kiếp trước, bà nội lấy ông nội vào năm hạn hán thứ ba, tức là năm ngoái. Kiếp này gia đình bà nội đều bình an qua khỏi thiên tai, chắc chuyện hôn nhân của bà cũng sắp được tính đến. Dù sao cũng là bà nội mình, cô nghĩ nếu bà lấy chồng, cô cũng không thể bên trọng bên khinh, nên tặng bà một bộ chăn ga gối đệm "phú quý cẩm tú" mà cô đã tích trữ làm của hồi môn. Có món đồ này, nhà chồng chắc chắn sẽ không dám coi thường bà.
Tuy cô cảm thấy với tính cách đanh đá, sắc sảo của bà nội thì đi đâu cũng sống tốt, không chịu thiệt thòi, nhưng ai bảo đó là bà nội cô chứ? Dù từ nhỏ quan hệ với bà không thân thiết, nhưng bà cũng chưa từng ngược đãi cô, chỉ là bà dồn hết tâm sức cho gia đình bác cả thôi. Cũng giống như ông nội chia nhà cho bố cô nuôi dưỡng tuổi già, ông nội từ nhỏ đã yêu thương cô nhất.
Một việc quan trọng nữa là Hứa Minh Nguyệt cần mua một chiếc thuyền nhỏ cho riêng mình.
Nói đến thuyền đ.á.n.h cá thì nhiều nhất phải kể đến các thôn ven sông thuộc đại đội Hòa Bình và Kiến Thiết, trong đó có thôn Ngô Gia của bà nội.
Đại đội Lâm Hà cũng có thuyền, nhưng họ còn dựa vào núi rừng, không hoàn toàn sống nhờ sông nước như thôn Ngô Gia – nơi nhà nào cũng có thuyền.
Hiện tại tiền tiết kiệm của riêng cô cộng với tiền Mạnh Phúc Sinh đưa đã hơn hai ngàn đồng. Tiền giữ trong tay không tiêu thì mãi chỉ là giấy lộn, tiêu đi mới thực sự là tiền của mình. Giờ cô đã thăng chức làm Thường vụ Đảng ủy công xã Thủy Phụ, Chủ nhiệm phụ nữ nông trường Cửa Sông Bồ, ngày nào cũng phải sang sông đi làm, cứ mượn thuyền của đại đội mãi cũng bất tiện, nên cô muốn mua một chiếc thuyền riêng.
Tuy nhiên thuyền ở đây chủ yếu dùng để đ.á.n.h cá và hái rau dưới nước, tối về người dân lên bờ ngủ nên thuyền không có mui che.
Thuyền có mui (ô bồng thuyền) thường lớn hơn thuyền nan thông thường. Hứa Minh Nguyệt đi làm hàng ngày, vùng này lại mưa nhiều, nếu thuyền không có mui che thì rất bất tiện.
Nhân lúc đầu xuân chưa bận rộn, Hứa Minh Nguyệt rủ Mạnh Phúc Sinh mượn thuyền của đại đội, từ mương thoát lũ trước cửa nhà chèo ra sông lớn. Mương nước sâu nên không dùng sào tre chống được nữa mà phải dùng mái chèo.
Chèo thuyền là công việc cực nhọc và cần kỹ thuật. Chèo liên tục nửa tiếng đến một tiếng đồng hồ, hai cánh tay mỏi nhừ còn hơn cả chạy bộ.
Mạnh Phúc Sinh thấy trán cô lấm tấm mồ hôi, định thay cô chèo.
Hứa Minh Nguyệt cười bảo: “Thuyền mà lật thì em không sao, chỉ sợ giữa sông mênh m.ô.n.g thế này, không biết nên lật thuyền lại trước hay cứu anh trước. Thôi đợi trời ấm hơn chút, mặc áo phao vào rồi anh hẵng tập chèo.”
Phần lớn thời gian, trong mắt cô luôn ánh lên nụ cười. Nhìn trời xanh cô cười, nhìn nước biếc cô cũng cười. Phong cảnh hữu tình, hoa cỏ ven đường, vạn vật thế gian đều khiến tâm trạng cô vui vẻ. Nhìn người đàn ông đẹp trai ngồi đối diện nơi mũi thuyền, cô càng cảm thấy cuộc đời đáng sống, tâm trạng càng thêm phơi phới.
Mạnh Phúc Sinh ở bên cô cũng lây lan niềm vui ấy, cùng cô ngắm núi ngắm sông, thưởng ngoạn cảnh đẹp nhân gian.
Thôn Ngô Gia nằm giữa đại đội Lâm Hà và Cửa Sông Bồ, đi bộ mất khoảng tiếng rưỡi, chèo thuyền chỉ mất nửa tiếng.
Hứa Minh Nguyệt đã quen đường, người thôn Ngô Gia cũng biết tiếng cô – Chủ nhiệm phụ nữ nông trường cải tạo Cửa Sông Bồ . Họ có nỗi sợ hãi tự nhiên đối với nông trường cải tạo và cả cán bộ của nông trường, sợ cô bắt họ đi cải tạo vì lỗi lầm nào đó.
Hai năm qua, ai mà không biết danh tiếng lẫy lừng của nông trường Cửa Sông Bồ? Trong thời gian hạn hán, vô số nạn dân từ phương Bắc tràn xuống cướp bóc, trộm cắp, g.i.ế.c người, đều bị Hứa Kim Hổ và đội dân quân bắt đưa vào đó. Nghe nói nhà lao trong nông trường chật ních người, toàn là tội phạm và nạn dân làm loạn. Vào đó thì lao động khổ sai, ăn cơm thừa canh cặn, ngày bị đ.á.n.h ba trận roi!
Ở vùng phía nam sông Đại Hà, cái tên Hứa Kim Hổ đã đạt đến trình độ "dọa trẻ con nín khóc", ai nhắc đến nông trường cải tạo cũng khiếp vía.
Hứa Minh Nguyệt từng đến dạy người đại đội Hòa Bình trồng khoai lang trên bãi bồi nên họ đều biết mặt cô.
Có người sợ cô nên tránh xa, có người kính nể thân phận cán bộ của cô nên lân la làm quen. Thấy cô đi cùng một người đàn ông trẻ tuổi, họ chào hỏi: “Chủ nhiệm Hứa, cô lấy chồng rồi à?”
Hứa Minh Nguyệt cười gật đầu: “Vâng, đây là nhà tôi, cũng là cán bộ đại đội.”
Người thôn Ngô Gia nghe chồng cô cũng là cán bộ thì càng thêm kính nể, gật gù khen: “Đúng là trai… tài gái sắc!”
Người phụ nữ nọ nhìn khuôn mặt tuấn tú của Mạnh Phúc Sinh mà khựng lại một chút rồi mới khen tiếp.
Hứa Minh Nguyệt cố ý vuốt mặt đùa: “Nói thế là ý chê tôi xấu à?”
Người phụ nữ hoảng hốt xua tay: “Đâu có! Chủ nhiệm Hứa nổi tiếng xinh đẹp thể diện nhất vùng này, tìm đâu ra người đẹp hơn cô chứ!” Rồi bà quay sang Mạnh Phúc Sinh: “Cậu trai trẻ, lấy được Chủ nhiệm Hứa là phúc phận của cậu đấy nhé!”
Lời này bà ta nói thật lòng. Khắp làng trên xóm dưới ai chẳng muốn rước Hứa Minh Nguyệt về dinh! Cán bộ to thế kia, nhỡ cô m.a.n.g t.h.a.i nghỉ đẻ thì chồng con trong nhà còn có thể thế chỗ hưởng lộc!
Cục vàng cục bạc như thế mà lại bị một gã tiểu bạch kiểm (mặt trắng) cuỗm mất. Hóa ra Chủ nhiệm Hứa cũng là người trọng nhan sắc. Con trai lớn nhà bà cũng đẹp trai, tuy mới 16 tuổi nhưng “gái hơn hai, trai hơn một”, nếu được Chủ nhiệm Hứa để mắt tới thì chẳng phải ôm được hũ vàng sao? Bà ta tiếc hùi hụi vì không sớm nhờ bà mối sang dạm ngõ.
Bà ta lại soi Mạnh Phúc Sinh từ đầu đến chân, thấy anh cao gầy, người chẳng có mấy lạng thịt, càng nhìn càng thấy không ưng. Trừ cái mặt trắng trẻo ra thì chẳng được tích sự gì. Mạnh Phúc Sinh là con lai, hốc mắt sâu, mũi cao, ngũ quan quá sắc sảo, trong khi người thời này chuộng nét đẹp đầy đặn, phúc hậu, khỏe khoắn. Thế nên trong mắt bà ta, anh còn kém xa mấy gã lực điền cục mịch trong thôn. Bà thầm tiếc cho bông hoa nhài cắm bãi cứt trâu, à nhầm, cắm vào gã tiểu bạch kiểm yếu nhớt.
Mạnh Phúc Sinh thản nhiên nắm tay Hứa Minh Nguyệt, dắt cô lên bờ.
Thôn Ngô Gia cách sông Trúc T.ử chưa đầy 200 mét. Để chống lũ, nhà nào cũng xây bằng đá trên nền đất đắp cao.
Hứa Minh Nguyệt đi thẳng đến nhà bà nội, đứng ở cửa gọi lớn: “Có ai ở nhà không?”
Tuy đã sang xuân nhưng trời vẫn rét, chưa đến mùa đ.á.n.h cá hái rau, nên mọi người vẫn ru rú trong nhà, ít ai ra ngoài.
Nghe tiếng gọi, có người ra mở cửa. Đó chính là bà nội cô – Ngô nhị tỷ.
Ngô nhị tỷ từng gặp Hứa Minh Nguyệt khi cô đến dạy trồng trọt, cô cố tình làm quen với bà. Nhưng khi đó hạn hán nghiêm trọng, cả nhà họ Ngô chật vật kiếm sống nên chẳng ai có tâm trạng trò chuyện, vì thế cũng không thân thiết lắm.
Ngô nhị tỷ cao khoảng 1m68, eo thon chân dài, dáng người mảnh khảnh, cao hơn Hứa Minh Nguyệt hiện tại một cái đầu.
Nghe tiếng động, cậu em trai út của bà chạy ra: “Chị hai! Chị hai! Ai đến thế, cho em xem với!” Một cậu bé chừng sáu bảy tuổi ục ịch chạy ra, tò mò ngước nhìn Hứa Minh Nguyệt và Mạnh Phúc Sinh.
Hứa Minh Nguyệt đưa cho cậu bé hai cái kẹo sữa Đại Bạch Thỏ. Ông trẻ thời thơ ấu đang tuổi thay răng, nhìn thấy kẹo thì cười toe toét lộ hai cái lợi sún răng cửa, nước miếng chực trào ra, vội vàng đưa tay nhận lấy.
Ngô nhị tỷ không ngăn cản em trai, và cũng nhờ hai cái kẹo mà thái độ của bà với vợ chồng Hứa Minh Nguyệt niềm nở hơn hẳn: “Hai người đến có việc gì không?”
Người nhà họ Ngô đầu tiên nghĩ: Chẳng lẽ Chủ nhiệm Hứa đến làm mai cho con Nhị Nha nhà mình? Nghe nói cô ấy có người anh em chưa vợ, không biết bao nhiêu tuổi rồi.
Hứa Minh Nguyệt nói thẳng mục đích: “Tôi muốn mua một chiếc thuyền nhỏ có mui, không biết mua ở đâu. Trước đây tôi đến thôn Ngô Gia thấy nhà cô có hai chiếc thuyền, không biết có bán không? Hoặc cô biết chỗ nào bán thuyền có mui thì chỉ giúp, tiện thể tôi muốn mua ít cá tôm.”
