Cuốn Vương Ở Thập Niên 60[ Mang Theo Một Xe Vật Tư Nuôi Gia Đình Ở Thập Niên 60] - Chương 153:-----

Cập nhật lúc: 31/12/2025 14:05

Các công xã, đại đội xung quanh, thậm chí cả huyện, cả thành phố, cả tỉnh đều có vô số người c.h.ế.t đói. Duy chỉ có đại đội Lâm Hà không những không có ai c.h.ế.t đói mà còn nộp lên hàng mấy trăm vạn cân lương thực mỗi năm, giúp tỉnh ta nổi bật giữa các tỉnh bị thiên tai.

Nếu không thì làm sao tôi và lão Chu từ Bí thư và Chủ nhiệm sản xuất công xã lại nhảy vọt lên làm Phó chủ tịch huyện được?

Ngay cả Bí thư Huyện ủy và Chủ tịch huyện hiện tại chẳng phải cũng nhờ thành tích sản xuất lương thực của đại đội Lâm Hà và nông trường Cửa Sông Bồ mà được thăng chức sao?

Phó chủ tịch Tôn luôn coi Hứa Kim Hổ và Hứa Minh Nguyệt là "phúc tướng". Ông nói: “Thành tích của đại đội Lâm Hà trong ba năm qua mọi người đều thấy rõ. Kế hoạch quây bãi sông làm ruộng nổi tiếng đó chính là do đồng chí Tiểu Hứa đề xuất. Hiện tại mỗi năm hai vụ, Lâm Hà sản xuất thêm hơn một trăm vạn cân lương thực. Nông trường Cửa Sông Bồ với hơn 7000 mẫu ruộng mỗi năm hai vụ càng sản xuất được hàng trăm, hàng ngàn vạn cân khoai lang, góp công lớn giải quyết vấn đề nạn đói của tỉnh ta!”

Ông dừng lại một chút, đưa mắt nhìn những người khác: “Giờ đồng chí Tiểu Hứa lại đề xuất giải quyết vấn đề tưới tiêu cho vùng đất dưới chân núi Ngũ Công Sơn. Một khi vấn đề này được giải quyết, Ngô Thành chúng ta sẽ có thêm một vùng sản xuất lương thực lớn nữa sau nông trường Cửa Sông Bồ. Tôi nghĩ lợi ích mà nó mang lại cho Ngô Thành là điều ai cũng thấy rõ.”

“Tôi nghĩ, điểm tranh luận duy nhất hiện nay là đề nghị của đồng chí Tiểu Hứa về việc mở rộng con đê của đại đội Lâm Hà, con đê dưới chân núi Thán Sơn bên kia sông và con đê phía bắc sông Đại Hà lên 6-7 mét. Có phải mọi người đang có ý kiến về việc này không?”

Ông tóm tắt vấn đề rất rõ ràng, những người có mặt đều gật đầu đồng ý.

“Điều mọi người lo lắng không ngoài hai điểm: Một là việc mở rộng con đê từ 2 mét lên 6 mét có quá tốn kém không? Hai là khi khối lượng công trình tăng lên, vấn đề nhân lực sẽ giải quyết thế nào?” Phó chủ tịch Tôn đi lên từ cơ sở nên nắm rất rõ những vấn đề thực tế, lời nói đều đ.á.n.h trúng trọng tâm.

Thấy mọi người gật đầu, Phó chủ tịch Tôn tiếp tục: “Về hai vấn đề này, tôi vừa suy nghĩ thế này. Hiện tại vị trí xây dựng đê của các công xã, đại đội cơ bản đều nằm trong phạm vi quản lý của mình. Điểm khác biệt duy nhất là các đại đội thuộc vùng núi như công xã Ngũ Công Sơn và các đại đội phía bắc Ngô Thành. Những đại đội này ở xa sông Trúc Tử, không tiếp giáp sông, nhưng vẫn phải tham gia nhiệm vụ đắp đê.”

Ông gõ gõ mặt bàn: “Tôi thấy thế này được không. Việc khai thông dòng sông ở Ngũ Công Sơn là để giải quyết vấn đề tưới tiêu cho các đại đội thuộc công xã Ngũ Công Sơn.” Ông nhìn về phía Bí thư và Chủ nhiệm sản xuất công xã Ngũ Công Sơn: “Việc khai thông thế nào, làm thành sông lớn hay kênh rạch thì các anh tự bàn bạc. Tôi chỉ nhắc nhở các anh, dù làm sông hay kênh thì độ cao đê hai bên bờ là cố định. Một khi dẫn nước sông vào Ngũ Công Sơn, các anh bắt buộc phải tính đến vấn đề lũ lụt sau này.” Ông nghiêm mặt: “Điểm này không thể bỏ qua!”

“Chúng ta quay lại vấn đề mở rộng đê mà đồng chí Tiểu Hứa đề xuất.” Ông quay lại, dùng b.út máy chỉ vào bản đồ Hứa Minh Nguyệt vẽ trên bảng đen: “Phương án kết nối hai bờ sông của đồng chí Tiểu Hứa không phải là xây cầu nối thẳng từ phía nam sang phía bắc sông Đại Hà ở đoạn công xã Thủy Phụ. Làm thế thì chia cắt sông Trúc Tử, không thực tế. Cái mà đồng chí Tiểu Hứa đề xuất là kết nối từ đại đội Lâm Hà sang Thán Sơn!”

“Tình hình Thán Sơn thế nào, có thể một số đồng chí ở đây chưa rõ. Đó là một mỏ than khổng lồ cách công xã Thủy Phụ 10km. Sau khi đại đội Lâm Hà đắp đê quây bãi sông làm ruộng, khoảng cách đường chim bay từ Lâm Hà đến Thán Sơn chưa đầy 1km.”

Ông dùng b.út máy chỉ vào con đê đang xây dưới chân núi Thán Sơn: “Con đê này vốn nằm trong kế hoạch xây dựng ban đầu, bao quanh vùng đất dưới chân núi Thán Sơn.” Ngòi b.út của ông men theo con đê dưới chân núi Thán Sơn, rẽ trái vẽ một đường dài: “...Nó bao quanh vùng đất này, đồng thời kết hợp với đê của đại đội Lâm Hà bên kia sông...” Ông vẽ một đường thẳng nối hai con đê: “Tạo thành một dòng sông rộng hơn hai trăm mét. Đây chính là dòng sông mà chúng ta đang bàn để dẫn nước vào công xã Ngũ Công Sơn.”

(Cũng chính là đoạn sông Hứa Minh Nguyệt đề xuất giữ lại làm ngư trường cho đại đội Lâm Hà).

“Như vậy hiện tại có hai vấn đề. Một là, như đồng chí Tiểu Hứa nói, sau khi đắp đê chặn dòng ở đây thì việc tưới tiêu cho vùng đất rộng lớn phía sau sẽ giải quyết thế nào? Hai là đoạn đê dài khoảng 1km dưới chân núi Thán Sơn vốn thiết kế là đê hẹp, nếu mở rộng ra thì vấn đề nhân lực giải quyết sao?”

Khi vấn đề được chia nhỏ ra như thế, từ chuyện đắp đê toàn huyện Ngô Thành quanh sông Trúc Tử, nó trở thành chuyện riêng giữa đại đội Lâm Hà và Thán Sơn. Phạm vi vấn đề thu nhỏ lại rất nhiều, thậm chí không liên quan đến các công xã và đại đội khác.

Liên quan đến kinh tế và giao thông tương lai của đại đội nhà mình, Giang Thiên Vượng và Hứa Kim Hổ hiếm khi nhìn nhau ăn ý, nhanh ch.óng kết thành đồng minh.

Giang Thiên Vượng nói trước: “Vấn đề dòng chảy dễ giải quyết thôi. Chúng tôi vốn định sau khi đắp đê xong sẽ để lại một cửa cống rộng 30-40 mét ở giữa, đủ cho tàu chạy dầu diesel qua lại thuận lợi, bên trên xây một cây cầu.”

Lãnh đạo các công xã khác bật cười: “Xây cây cầu dài và rộng thế tốn kém lắm đấy!”

Sau ba năm thiên tai, công xã nào cũng nghèo rớt mồng tơi, lấy đâu ra tiền xây cầu?

Hứa Kim Hổ trừng mắt nhìn người vừa nói, tiếp lời: “Còn chuyện mở rộng đê, đê chúng ta đắp vốn có dạng hình thang, chân đê rộng ít nhất 30-40 mét, chỉ là mặt đê hẹp thôi. Đê bên phía Lâm Hà chúng tôi mở rộng thì dễ, chủ yếu là đoạn đê dưới chân núi Thán Sơn. Nếu bên Thán Sơn thiếu nhân lực, đại đội Lâm Hà chúng tôi sẽ tự cử người sang mở rộng!”

Đây là đại sự liên quan đến phúc lợi cho con cháu đời sau của vùng phía nam sông Đại Hà. Trước đây họ không nghĩ tới thì thôi, giờ Hứa Minh Nguyệt đã nghĩ thay họ, lại còn đưa ra phương án cụ thể để giải quyết thế bế tắc "độc đạo" của vùng này. Nếu họ không biết tranh thủ thì đúng là tội nhân thiên cổ của quê hương!

Hứa Kim Hổ là người khôn ngoan nhất, đời nào ông chịu bỏ qua món lợi lớn này cho đại đội nhà mình?

Dù thế nào đi nữa, cứ phải chốt việc này trước đã!

Thực ra Hứa Kim Hổ chẳng hiểu gì về tầm nhìn xa hay kinh tế hai bờ sông. Ông chỉ biết một điều: Dân vùng phía nam sông Đại Hà đã khổ sở vì giao thông bất tiện quá lâu rồi!

Con đê dài hàng trăm km không phải chuyện một sớm một chiều, mà là công trình vĩ đại hao tổn tâm huyết của hai thế hệ.

Trước đây Hứa Kim Hổ chưa từng nghĩ việc thông đường sang bờ bên kia có thể hoàn thành trong tay mình. Giờ cơ hội đến, cả ông và Giang Thiên Vượng đều dốc sức thúc đẩy.

Có người vẫn lấy cớ tốn kém, cho rằng nên giữ chân dân vùng phía nam sông Đại Hà ở yên một chỗ để tránh hỗn loạn. Hứa Kim Hổ đập bàn cái rầm, mắt trợn trừng như chuông đồng quát lớn: “Bắt các ông bỏ tiền bỏ người ra làm à? Hay các ông muốn đổi chỗ với dân chúng tôi? Tôi sang Tháp Loan Hà các ông ở, các ông sang phía nam sông Đại Hà? Đường bên phía bắc các ông thông rồi đấy, có thấy ai chạy lung tung gây loạn đâu? Sao đến lượt chúng tôi thì lại sợ loạn? Hay dân Tháp Loan Hà các ông đi đâu không cần giấy giới thiệu?”

Ông vốn cao to, lại được bồi bổ đầy đủ trong ba năm thiên tai nhờ Cửa Sông Bồ nên rắn chắc hơn hẳn đám người gầy gò xung quanh. Khí thế hung hãn của ông khi nổi giận khiến mọi người khiếp vía, vội vàng can ngăn: “Lão Hứa, lão Hứa, bình tĩnh nào! Mọi người đang bàn bạc thôi mà, có gì đâu!”

“Bàn bạc cái khỉ gì? Rõ ràng là không muốn thấy chúng tôi được nhờ. Đã bảo chúng tôi tự bỏ người bỏ tiền ra làm rồi mà còn lải nhải, đúng là muốn tìm...” Ông định nói "tìm đ.á.n.h", nhưng thấy Bí thư và Chủ tịch huyện ở đó nên sửa lại: “...tìm c.h.ử.i!”

Ông đóng vai mặt đen, Giang Thiên Vượng đóng vai mặt trắng.

Giang Thiên Vượng khóc lóc kể khổ với Bí thư và Chủ tịch huyện: “Bí thư Trương, Chủ tịch Lưu, hai vị đều là lãnh đạo lâu năm ở Ngô Thành, cũng biết tình hình vùng phía nam sông Đại Hà chúng tôi rồi đấy. Nghèo lắm các vị ạ! Người ta bảo vùng chúng tôi 'khỉ ho cò gáy sinh điêu dân', nhưng không nghèo thì lấy đâu ra điêu dân? Chưa nói cái khác, chỉ riêng ba năm qua chúng tôi đã điều lên trên bao nhiêu vạn cân lương thực? Hàng ngàn vạn cân chứ ít gì! Nhưng vùng phía nam sông Đại Hà đâu chỉ có mỗi Lâm Hà? Còn đại đội Hòa Bình, Kiến Thiết, rồi biết bao bà con trong núi sâu nữa. Trước đây tôi chỉ là Bí thư đại đội Lâm Hà, nơi khác tôi không quản được. Giờ tôi là Bí thư cả công xã Thủy Phụ, tôi có trách nhiệm và nghĩa vụ dẫn dắt bà con, không dám nói làm giàu, nhưng ít nhất đừng để xảy ra t.h.ả.m kịch c.h.ế.t đói như ba năm qua nữa. Các vị không biết đâu, ba năm nay bà con trong núi khổ sở thế nào, c.h.ế.t đói nhiều vô kể!”

Nói đến đoạn sau, Giang Thiên Vượng nước mắt ngắn nước mắt dài.

Thực tế ông chưa từng vào núi sâu bao giờ. Trong đó nghe đồn người ăn thịt người, cho ông thêm mười lá gan ông cũng chẳng dám vào!

Hồi đại đội Lâm Hà tổ chức dân quân tuần tra cũng chủ yếu đề phòng người từ trong núi ra. Nghe những người có họ hàng trong núi kể lại t.h.ả.m trạng trong đó mà rùng mình.

Nếu có đường ra, họ đâu đến nỗi bị nhốt c.h.ế.t trong núi như nuôi độc trùng, phải sống cảnh người ăn thịt người.

Tuy Giang Thiên Vượng chưa từng chứng kiến tận mắt, nhưng không ảnh hưởng gì đến việc ông lấy chuyện đó da để kể khổ, khóc lóc t.h.ả.m thiết như thật.

Bí thư Trương và Chủ tịch Lưu tuy là lãnh đạo lâu năm ở Ngô Thành, nhưng chủ yếu hoạt động ở các công xã quanh huyện lỵ, làm sao biết được tình hình vùng sâu vùng xa phía nam sông Đại Hà? Đừng nói họ, ngay cả nguyên Bí thư Chu của công xã Thủy Phụ cũng chưa đến đó quá hai lần. Chỉ có Phó chủ tịch Tôn phụ trách sản xuất là từng xuống vài lần.

Người không sinh ra ở vùng núi non cách trở, vĩnh viễn không hiểu được nỗi khổ bị giam cầm, không lối thoát.

Vẫn có người không cho là đúng, nói: “Sao lại không ra được? Chẳng phải còn có thuyền à?”

Hứa Kim Hổ ném cuốn sổ tay vào mặt người đó, trèo lên bàn định nhảy bổ vào đ.á.n.h: “Cái đồ súc sinh, chưa đi núi bao giờ thì cũng phải nghe nói mùa đông sông cạn nước chứ? Nước rút cạn trơ đáy thì đi thuyền kiểu gì? Ba năm hạn hán vừa rồi, dân chúng tôi bị nhốt trong núi suốt ba năm! Nếu không phải Cửa Sông Bồ có lương thực, cấp trên cho người dùng sức kéo thuyền trên bãi cát, thì đến hạt thóc cũng chẳng chuyển đi được! Mày còn dám nói thế hả thằng ch.ó!”

Ông vung nắm đ.ấ.m lao tới, bị một đám người xúm lại kéo chân lôi xuống: “Lão Hứa! Lão Hứa bình tĩnh! Có gì từ từ nói, đừng đ.á.n.h người!”

Mọi người quay sang trách cứ người kia: “Lão Vương, ông cũng thật là, tự dưng chọc vào lão Hứa làm gì? Nếu không có lão Hứa trồng khoai lang ở Cửa Sông Bồ, công xã Ngũ Dương nhà ông c.h.ế.t đói bao nhiêu người rồi!”

Ở đây công xã nào mà chẳng nhận lương thực cứu trợ từ Cửa Sông Bồ? Ai cũng nhớ ơn Hứa Kim Hổ.

Bí thư Trương và Chủ tịch Lưu nhíu mày trước sự thô lỗ của Hứa Kim Hổ, nhưng họ làm việc ở đây lâu năm, cũng biết tiếng "điêu dân" vùng này. Hứa Kim Hổ là "thủ lĩnh điêu dân", tính tình nóng nảy là chuyện thường. Họ quay sang trách cứ người kia: “Chủ nhiệm Hứa và lão Giang đã bảo tự bỏ người bỏ tiền ra làm rồi, các ông đừng nói nhiều nữa. Đằng nào cũng phải đắp đê, rộng thêm một chút cũng chẳng tốn kém hơn là bao.”

Bí thư Trương quay sang hỏi ý kiến các chuyên gia thủy lợi đang bình tĩnh xem kịch: “Các đồng chí thấy đề nghị của Chủ nhiệm Hứa và lão Giang thế nào? Có khả thi không?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.