Cuốn Vương Ở Thập Niên 60[ Mang Theo Một Xe Vật Tư Nuôi Gia Đình Ở Thập Niên 60] - Chương 216: ...

Cập nhật lúc: 04/01/2026 10:00

Lớn lên trong cảnh đói kém ở nông thôn, Giang Kiến Quân hiểu giá trị của hạt gạo hơn ai hết, không dám lơ là dù chỉ một chút.

Đám thanh niên trí thức này cũng không dễ dàng gì. Mùa này là lúc người dân vùng phía Nam sông lớn bắt đầu chuẩn bị cho mùa đông. Ngoại trừ một lao động chính mỗi nhà phải đi đắp đê, thì hầu như nhà nào cũng huy động toàn lực lên núi đốn củi, cắt cỏ để tích trữ chất đốt.

Đám thanh niên thành phố này làm sao quen với cảnh đó? Nhìn người người nhà nhà tấp nập lên núi kiếm củi, họ luống cuống chân tay, bàn nhau xem có nên đi theo không.

Vấn đề là họ không có d.a.o rựa. Trụ sở đại đội chỉ có con d.a.o phái mẻ, thái rau còn chật vật chứ nói gì đến c.h.ặ.t củi.

"Ai muốn đi c.h.ặ.t củi thì đi, tôi chịu thôi, không c.h.ặ.t nổi đâu." Dù đã về nông thôn hơn nửa năm, cái tính lười biếng thâm căn cố đế của Diệp Điềm vẫn không đổi. Nghĩ đến cảnh leo núi c.h.ặ.t củi, gánh củi, cô nàng lắc đầu nguầy nguậy.

Cô có tiền gia đình gửi cho, đường lớn từ đại đội Lâm Hà thông sang núi hoang và Thán Sơn đã xong, than đá ở Thán Sơn lại rẻ. Cô bàn với La Dụ Nghĩa và rủ rê những người khác không muốn lên núi c.h.ặ.t củi, chung tiền mua một đống than đá về, tự đóng bánh than để dùng qua mùa đông.

Những người không có tiền mua than đá thì đành phải rủ nhau lên núi nhặt củi.

Cũng may là đợt hạn hán kéo dài ba năm cách đây bốn năm khiến trên núi còn rất nhiều cây c.h.ế.t khô chưa kịp hồi sinh. Loại cây khô này người gác rừng cho phép c.h.ặ.t thoải mái. Đám thanh niên trí thức không có d.a.o, mượn cũng không được, bèn dùng sức bẻ những cành cây khô rủ xuống thấp. Những cây c.h.ế.t khô lâu năm giòn tan, chỉ cần đu người kéo mạnh một cái là gãy răng rắc.

Mỗi người mỗi ngày kéo về hai cành cây to bằng cổ tay, tích tiểu thành đại, dần dần cũng gom được kha khá củi.

Chỉ là số củi ít ỏi đó so với nhu cầu sưởi ấm của gần hai mươi thanh niên trí thức trong suốt mùa đông thì chẳng thấm vào đâu.

Có củi gỗ thôi chưa đủ, còn cần cỏ tranh hoặc lá thông để nhóm lửa.

Nhưng mùa này, cào tre dùng để cào lá thông nhà nào cũng dùng đến, không ai thừa ra để cho mượn. Ngoại trừ nhóm bốn người Diệp Điềm, Diêm Xuân Hương, La Dụ Nghĩa đến trước, những người còn lại đều mới đến, không thân thiết với dân làng, lại từng có "tiền án" gây rối khiến công trình trạm thủy điện bị đình trệ, nên ấn tượng của dân làng về họ không tốt lắm. Cuối cùng chỉ có Diêm Xuân Hương – người đến sớm nhất – là mượn được cào tre nhờ đi theo Hứa Phượng Phát.

Diêm Xuân Hương không có gia đình trợ giúp, không có tiền, đến cả tiền trợ cấp xuống nông thôn cũng không có. Muốn qua được mùa đông này, cô chỉ còn cách tự lực cánh sinh lên núi kiếm củi.

Không có d.a.o rựa, cô đành đi theo Hứa Phượng Phát. Anh c.h.ặ.t củi, cô đi bên cạnh dùng cái cào tre đã mòn vẹt của nhà họ Hứa, bắt chước người địa phương cào lá thông rụng trong bụi cỏ, nhặt nhạnh cành cây khô, dùng dây leo rừng mà Hứa Phượng Phát c.h.ặ.t cho để bó lại, rồi từng chút một gánh xuống núi.

Hứa Phượng Phát năm nay đã hai mươi tuổi nhưng không cao bằng anh trai Hứa Phượng Đài. Có lẽ do hồi nhỏ thiếu dinh dưỡng trầm trọng, nên dù mấy năm nay được ăn uống đầy đủ, lại được chị cả thường xuyên bồi bổ, chiều cao của cậu vẫn chỉ dừng lại ở mức 1m76.

Nhưng so với cậu, Diêm Xuân Hương trông càng gầy yếu hơn. Do suy dinh dưỡng lâu ngày, khuôn mặt và đôi môi cô nhợt nhạt, thiếu sức sống, dáng người khẳng khiu. Cô cũng ít nói giống Hứa Phượng Phát, chỉ lẳng lặng đi bên cạnh cậu.

Thấy cô gánh củi vất vả, những lúc cô đi một mình, Hứa Phượng Phát thường gánh giúp số củi cô nhặt được xuống núi. Khi mang củi lên núi hoang cho chị gái, cậu tiện thể mang luôn phần củi của cô lên đó.

Vì khi ký túc xá trường học xây xong, nhóm thanh niên trí thức sẽ chuyển sang đó ở, nên Hứa Phượng Phát không mang củi của Diêm Xuân Hương về trụ sở đại đội mà ném thẳng ở bên ngoài công trường xây dựng tiểu học. Sợ ảnh hưởng đến danh tiếng của Diêm Xuân Hương, cậu không nán lại thêm giây phút nào, nhanh ch.óng gánh phần củi của mình đi về hướng núi hoang.

Những lúc Hứa Minh Nguyệt không ở núi hoang, cậu thường ngủ lại trong căn phòng nhỏ phía sau nhà chính ở đó.

Lúc trước, để tránh người ngoài đến nhà làm khách quá lâu, Hứa Minh Nguyệt cố tình ngăn đôi gian nhà chính. Phía trước làm phòng khách, phía sau ngăn thành một kho chứa đồ nhỏ. Vì thế phòng khách trở nên chật hẹp, người nhà ăn cơm sinh hoạt thì vừa đủ, chứ khách khứa đông một chút là thấy chật chội ngay.

Phòng ngủ bên trái có giường sưởi là phòng của bé A Cẩm, bên phải là phòng của vợ chồng Hứa Minh Nguyệt và Mạnh Phúc Sinh. Tuy Hứa Phượng Phát rất thích ngủ giường sưởi phòng A Cẩm vì nó siêu rộng, nhưng chị gái không cho phép, cũng cấm cậu bén mảng vào phòng của vợ chồng anh chị.

Ở nông thôn thiếu phòng, người nhà thường ngủ chung, cũng không có quy tắc khách không được ngủ phòng chủ nhà. Ai chẳng biết giường chủ nhà là thoải mái nhất, nên khách đến chơi thường thích ngủ giường chủ nhà.

Hứa Phượng Phát cũng chẳng để ý chuyện đó. Cậu tự giác kê một chiếc giường tre, trải rơm rạ và đệm lót, ngủ trong cái kho chứa đồ nhỏ ngăn ra từ phòng khách đó.

Cậu không thấy tủi thân chút nào. Ở nhà mới dưới thôn, phòng cậu cũng là một gian nhỏ ngăn ra từ phòng khách. Đó là căn phòng riêng mà hồi nhỏ nằm mơ cậu cũng không dám nghĩ tới: có tủ, có cửa sổ, lại còn có cái giường sưởi ấm áp, đông ấm hè mát. Ở nhà trên núi hoang, căn phòng nhỏ sau phòng khách tuy không có giường sưởi, nhưng tường vách kín gió ấm áp, chăn đệm đều mới tinh, thơm tho. Chị cả bảo, sau này cậu lấy vợ, số chăn màn này đều cho cậu hết.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.