Cường Quyền Chỉ Hôn - Chương 3

Cập nhật lúc: 19/06/2026 16:05

“Hoàng huynh," Ta mỉm cười, “Chuyện hôn sự của nữ nhi, không phiền huynh phải bận lòng đâu.

Huynh nên lo lắng cho chính sự ở Đông Cung thì hơn, nghe nói gần đây Hộ bộ thâm hụt những ba triệu lượng bạc, phụ hoàng đang rất không vui đấy."

Sắc mặt Triệu Cảnh lập tức đại biến.

Chuyện Hộ bộ thâm hụt là cơ mật trong các cơ mật, chỉ có vài vị đại thần cốt cán biết được.

Huynh ấy không hiểu nổi vì sao ta lại hay biết.

Ta đương nhiên sẽ không nói cho huynh ấy rằng, kiếp trước ta đã đọc được trong mật lục của Thiên Cơ Các.

Mẫu hậu nhanh như cắt liếc nhìn Triệu Cảnh một cái, rồi quay sang nhìn ta, ánh mắt đã hoàn toàn thay đổi.

Ánh mắt ấy giống như đang nhìn một thứ gì đó vô cùng lạ lẫm.

“Nhu Nhi," Bà dịu giọng lại, “Mẫu hậu là muốn tốt cho con.

Vương Hạc không hợp với con đâu, nếu con muốn chọn phò mã, mẫu hậu sẽ giúp con tìm kiếm vài vị công t.ử thế gia tài mạo song toàn."

“Không cần đâu."

Ta đứng bật dậy, “Nhi thần ý đã quyết.

Sáng mai thiết triều, nhi thần sẽ đích thân xin phụ hoàng ban hôn."

Ngón tay mẫu hậu siết c.h.ặ.t lấy thành ghế phượng tọa.

Bà nhìn chằm chằm vào ta hồi lâu, lâu đến mức bầu không khí trong điện như đông cứng lại.

Thế rồi bà bật cười, nụ cười ung dung quý phái:

“Được, nếu con đã khăng khăng như thế, mẫu hậu cũng không cản con."

Ta nhún người hành lễ:

“Đa tạ mẫu hậu."

Khi quay người đi, ta bắt gặp Triệu Cảnh và mẫu hậu đang trao nhau một ánh mắt.

Trong ánh mắt ấy có sự tính toán, có sự cảnh giác, và cả một tia sát ý thoảng qua.

Kiếp trước ta đã không nhìn thấy.

Kiếp này, ta thu vào tầm mắt không sót một chi tiết nào.

Bước ra khỏi điện T.ử Thần, ta đứng lặng trên lối đi dài đằng đẵng trong cung một chặp.

Gió thu cuốn theo lá rụng, đập vào vạt váy.

Phía sau vang lên tiếng bước chân vội vã.

“Công chúa."

Là Thúy Vi, tỳ nữ thân cận của ta.

Kiếp trước, vào cái ngày ta sảy thai, Thúy Vi đã “trượt chân" ngã xuống giếng mà ch/ết đuối.

Về sau Thiên Cơ Các tra ra được, nàng ta chính là tai mắt do mẫu hậu cài cắm bên cạnh ta.

“Có chuyện gì?"

Ta không hề quay đầu lại.

Thúy Vi hạ thấp giọng:

“Công chúa, nô tỳ vừa nghe nói, thế t.ử Trấn Nam Vương đang giấu một nữ t.ử trong biệt viện ngoại thành."

“Ồ?"

Ta quay người lại.

Ánh mắt Thúy Vi đảo liên tục:

“Nghe nói là đích nữ Thẩm gia, hai người bọn họ đang lén lút hẹn hò trong biệt viện."

Nàng ta đang dò xét phản ứng của ta.

Kiếp trước, vừa nghe thấy tin này, ta đã tức giận đến mức đập nát cả một bộ bình gốm quý, ngay đêm đó liền sai người đến biệt viện đuổi Thẩm Thanh Y đi.

Hành động nông nổi ấy đã hoàn toàn đẩy Vương Hạc về phía đối địch với ta.

Kiếp này, ta sẽ không phạm phải sai lầm ngu ngốc đó nữa.

“Vậy sao?"

Ta thản nhiên mỉm cười, “Thế thì tốt quá, chứng tỏ thế t.ử là người trọng tình trọng nghĩa.

Người như vậy mới xứng đáng làm phò mã của ta."

Thúy Vi đứng hình.

Nàng ta không kịp giấu đi biểu cảm của mình, nơi đáy mắt thoáng qua một sự ngơ ngác tột cùng.

Rõ ràng, phản ứng này nằm ngoài dự tính của nàng ta.

Ta vỗ vỗ vai nàng ta:

“Đi thôi, hồi phủ.

Ngày mai còn phải dự buổi chầu sớm nữa."

Thúy Vi cúi đầu bước theo, bước chân có chút hoảng loạn.

Ta đi phía trước, khóe môi khẽ nhếch lên.

Đây mới chỉ là sự khởi đầu.

Buổi chầu sớm.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi trọng sinh, ta đứng trên điện Kim Loan.

Chín cây cột vàng chạm rồng đỡ lấy vòm điện cao v/út, văn võ bá quan đứng xếp thành hai hàng, áo mão như vân mây, hốt ngọc như rừng rậm.

Phụ hoàng ngồi trên long ngai, long bào màu vàng minh hoàng rực rỡ, long nhan uy nghiêm.

So với thời điểm này ở kiếp trước, trông người có phần tiều tụy hơn, quầng thâm dưới mắt đã được phấn son che đậy, nhưng không tài nào qua mắt được ta.

Kiếp trước, hai năm sau phụ hoàng băng hà, nguyên nhân c/ái ch/ết được công bố là do bệnh cũ tái phát.

Thế nhưng mật lục của Thiên Cơ Các lại ghi rõ, người bị trúng độc mà ch/ết.

Một thứ độc tính ngấm ngầm, được dùng ròng rã suốt năm năm trời.

Kẻ hạ độc lại chính là người chung gối với người.

Mẫu hậu của ta.

“Thế t.ử Trấn Nam Vương Vương Hạc, tiếp chỉ."

Giọng nói thanh mảnh cao v/út của thái giám vang vọng khắp đại điện.

Vương Hạc quỳ dưới thềm rồng, một bộ triều phục màu tím sẫm, tóc đen bới gọn trong vương miện, bóng lưng thẳng tắp như cây tùng trong sương tuyết.

Hắn quỳ ở đó, sống lưng căng cứng, tựa như một cánh cung đã kéo đầy.

Ta không nhìn rõ biểu cảm của hắn, nhưng ta biết, lúc này trên mặt hắn nhất định chẳng có lấy một chút gợn sóng cảm xúc nào.

Kiếp trước, hắn cũng dập đầu tiếp chỉ với gương mặt không chút cảm xúc như thế, rồi lầm lũi bước vào phủ công chúa của ta, rồi cũng với vẻ lạnh lùng ấy mà hủy hoại cả cuộc đời ta.

“Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết:

Thế t.ử Trấn Nam Vương Vương Hạc, tài đức vẹn toàn, xứng đáng sánh đôi cùng hoàng gia.

Nay đặc biệt ban hôn cùng Vĩnh An Công chúa Triệu Nhu, chọn ngày lành tháng tốt thành thân.

Khâm thử."

Thái giám đọc xong thánh chỉ, cất giọng lanh lảnh:

“Thế t.ử, tiếp chỉ đi thôi."

Vương Hạc quỳ ở đó, bất động.

Ánh mắt của văn võ bá quan đồng loạt đổ dồn vào người hắn.

Có kẻ bắt đầu xầm xì to nhỏ.

“Nghe nói thế t.ử và đích nữ Thẩm gia..."

“Suýt, thánh ý đã quyết, chớ có nói càn."

Vương Hạc chậm rãi ngước đầu lên.

Ánh mắt hắn xuyên qua hàng lối các triều thần, đóng đinh vào gương mặt ta.

Ánh mắt ấy lạnh lẽo, sắc lẹm, tựa như một thanh đao đã tẩm độc.

Kiếp trước, ta bị cái nhìn này làm cho t/âm t/hần bấn loạn, vội cúi đầu không dám đối diện.

Còn lần này, ta không hề né tránh.

Ta đón nhận ánh mắt của hắn, khóe môi khẽ cong lên, nở một nụ cười chuẩn mực không chút tì vết.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cường Quyền Chỉ Hôn - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD