Cường Quyền Chỉ Hôn - Chương 4

Cập nhật lúc: 19/06/2026 16:05

“Dịu dàng, đoan trang, không một kẽ hở.”

Y hệt điệu bộ nụ cười mà Thẩm Thanh Y tinh thông nhất.

Ánh mắt Vương Hạc khẽ biến đổi.

Không phải là mủi lòng, mà là càng thêm lạnh thấu xương.

Hắn thu hồi tầm mắt, hai tay đón lấy thánh chỉ, vầng trán chạm sát nền gạch vàng:

“Thần, lĩnh chỉ tạ ơn."

Giọng nói không cao không thấp, chẳng rõ vui buồn.

Nhưng ta nhận ra, lúc đón lấy thánh chỉ, ngón tay hắn khẽ dùng lực đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.

Tốt lắm.

Cứ hận ta đi.

Càng hận càng tốt.

Bởi vì lòng hận thù của ngươi sẽ trở thành sơ hở lớn nhất của chính ngươi.

Đạo thánh chỉ ban hôn vừa ban xuống, khắp kinh thành liền xôn xao náo loạn.

Nơi các trà lâu t.ửu quán, đâu đâu cũng thấy người ta bàn tán xôn xao về chuyện này.

“Nghe nói gì chưa?

Vĩnh An Công chúa đã chấm thế t.ử Trấn Nam Vương làm phò mã rồi."

“Nhưng chẳng phải thế t.ử cùng đích nữ Thẩm gia..."

“Suỵt, chán sống rồi sao?

Chuyện của hoàng gia mà cũng dám lạm bàn."

Ta ngồi trong cộ xe ngựa trở về phủ, Thúy Vi vén rèm cửa nhìn ra ngoài một cái, rồi quay đầu nói với ta:

“Công chúa, trên phố có rất nhiều người đang ngó nghiêng nhìn vào."

“Cứ để bọn họ nhìn."

Thúy Vi do dự một chặp:

“Công chúa, phía thế t.ử..."

“Làm sao?"

“Nô tỳ nghe nói, sau khi thế t.ử bước ra khỏi cung liền đi thẳng đến biệt viện ngoại thành.

Đích nữ Thẩm gia cũng ở đó."

Khi Thúy Vi thốt ra lời này, đôi mắt nàng ta nhìn chằm chằm vào ta không chớp lấy một cái.

Nàng ta đang chờ đợi phản ứng của ta.

Kiếp trước, vừa nghe thấy lời này, ta liền lệnh cho phu xe quay đầu xe đến thẳng biệt viện, ngay trước mặt Thẩm Thanh Y mà tát Vương Hạc một cái nảy lửa.

Cái tát đó đã đ.á.n.h tan chút áy náy cuối cùng còn sót lại trong lòng Vương Hạc đối với ta.

Kiếp này, ta không ngu ngốc như vậy nữa.

“Đến biệt viện."

Ta nói.

Nơi đáy mắt Thúy Vi thoáng hiện một tia mừng rỡ:

“Rõ."

Xe ngựa quay đầu, hướng thẳng về phía ngoại thành mà lao đi.

Biệt viện nằm trong rừng phong phía nam thành, tường trắng ngói xám, trúc xanh che phủ.

Đây là ngôi vạt đất mà Vương Hạc đã mua từ ba năm trước, danh nghĩa là nơi đọc sách tĩnh dưỡng, nhưng thực chất lại là tổ ấm để hắn hẹn hò cùng Thẩm Thanh Y.

Kiếp trước, cho đến tận lúc ch/ết ta mới hay biết về sự tồn tại của ngôi biệt viện này.

Mật lục của Thiên Cơ Các ghi chép vô cùng tường tận:

“Mỗi tháng vào ngày mồng mười và hai mươi, Vương Hạc đều đến biệt viện, bất kể mưa gió.”

Hôm nay chính là ngày hai mươi.

Xe ngựa dừng trước cửa biệt viện, Thúy Vi nhanh chân bước lên gõ cửa.

Gia nhân mở cửa, vừa nhìn thấy ta, mặt mũi liền cắt không còn giọt m/áu:

“Công...

Công chúa?"

“Thế t.ử ở bên trong?"

“Dạ...

Dạ có."

Ta sải bước tiến vào trong sân.

Lá phong đang độ đỏ rực, rụng đầy mặt đất.

Lối đi rải sỏi dẫn thẳng đến chính sảnh, cửa sảnh khép hờ, thấp thoáng bóng dáng của hai người bên trong.

Giọng nam nhân:

“Thanh Y, làm nàng chịu ủy khuất rồi."

Giọng nữ nhân:

“Hạc lang, xin đừng nói những lời như vậy.

Chỉ cần được ở bên chàng, thiếp chẳng sợ chi hết."

Giọng điệu uyển chuyển dịu dàng, tựa như chim hoàng oanh hót nơi thung lũng.

Kiếp trước, vừa nghe thấy giọng nói này, ta liền xông thẳng vào trong, lật bàn, đập bình hoa, chỉ thẳng vào mặt Thẩm Thanh Y mà mắng nhiếc nàng ta là đồ hồ ly tinh quyến rũ người khác.

Còn lần này, ta đứng ngoài cửa, hít một hơi thật sâu.

Rồi đẩy cửa bước vào.

Cửa mở ra.

Vương Hạc và Thẩm Thanh Y đang ngồi kề vai bên bậu cửa sổ, trên bàn bày sẵn chén trà và điểm tâm.

Hai người dựa sát vào nhau, bàn tay Vương Hạc đang đặt trên mu bàn tay của Thẩm Thanh Y.

Khung cảnh thật đẹp, tựa như một bức họa cuốn.

Tiếc thay, thứ ta ghét nhất trên đời này lại chính là tranh họa.

Khoảnh khắc nhìn thấy ta, Thẩm Thanh Y như một con thỏ nhỏ kinh sợ vội rụt tay lại, đứng bật dậy, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Vương Hạc trái lại vô cùng trấn định, hắn chậm rãi đứng lên, hướng về phía ta hành một lễ:

“Điện hạ."

Giọng nói bình thản như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Ta không nhìn hắn, ánh mắt dừng lại trên người Thẩm Thanh Y.

Thẩm Thanh Y quỳ sụp xuống đất:

“Dân nữ tham kiến Công chúa điện hạ."

Nàng ta quỳ rất đúng bộ dáng, vầng trán chạm sát đất, tư thái vô cùng khiêm nhường hạ mình.

Thế nhưng bờ vai khẽ run rẩy, tiếng nghẹn ngào xuất hiện đúng lúc, từng chi tiết nhỏ đều đã qua tính toán kỹ lưỡng.

Thứ nàng ta muốn chính là cái hiệu quả này —— để Vương Hạc xót thương nàng ta, và căm hận ta.

Ta của kiếp trước sẽ xông lên vạch mặt nàng ta.

Còn kiếp này, ta bước đến, cúi người, đích thân nâng đỡ nàng ta dậy.

Thẩm Thanh Y sững sờ.

Vương Hạc cũng sững sờ.

Ta nắm lấy tay Thẩm Thanh Y, ôn tồn nói:

“Ngươi chính là đích nữ Thẩm gia sao?

Quả nhiên là dung nhan hoa nhường nguyệt thẹn."

Ánh mắt Thẩm Thanh Y hoảng loạn:

“Điện hạ...

Dân nữ không dám nhận."

“Có gì mà không dám nhận?"

Ta mỉm cười vỗ vỗ tay nàng ta, “Thế t.ử gặp được tri kỷ hồng nhan như ngươi, chính là phúc phận của hắn.

Bản cung không phải hạng người hẹp hòi, ngày sau ngươi cứ việc thường xuyên đến phủ công chúa chơi đùa, chúng ta kết nghĩa tỷ muội, há chẳng phải là một chuyện tốt đẹp sao?"

Biểu cảm trên mặt Thẩm Thanh Y lúc này giống như vừa nuốt phải một con ruồi.

Nàng ta đã mường tượng ra trăm ngàn phản ứng có thể xảy ra của ta —— làm rùm bén, đập phá đồ đạc, tát tai, hay đến trước mặt phụ hoàng mách tội.

Duy chỉ có phản ứng này là nàng ta chưa từng nghĩ tới.

Vương Hạc cũng khẽ chau mày.

Hắn nhìn chằm chằm vào ta hồi lâu, dường như đang dò xét xem ta rốt cuộc đang bày mưu tính kế gì.

Ta buông tay Thẩm Thanh Y ra, quay người nhìn về phía Vương Hạc, nụ cười trên môi không đổi:

“Thế t.ử, bản cung biết ngươi đã có người trong lòng.

Bản cung không bận tâm."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cường Quyền Chỉ Hôn - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD