Cứu Rỗi Kẻ Đáng Thương U Uất - Chương 10
Cập nhật lúc: 22/06/2026 13:03
Sở Diệp bỗng khựng lại, sắc mặt có hơi mất tự nhiên: "Dù sao thì tôi không biết, quà năm nay cậu phải bù lại cho tôi đấy."
"Tôi không tặng." Có lẽ do ký ức năm ngoái vừa bị khơi gợi lại, sự bẽ bàng khi ấy đã xui khiến tôi lần đầu tiên lên tiếng từ chối Sở Diệp.
Đồng t.ử cậu ta co rút mạnh, hồi lâu sau, sự lạnh lẽo lan tràn khắp khuôn mặt cậu ta: "Tùy cậu vậy."
Sở Diệp bỏ đi rồi.
Tôi trèo lên giường, còn chưa kịp có cảm xúc gì thì tin nhắn của Liêu Kim Tuyết đã gửi tới: [Hôm nay thứ An An muốn chạm vào có phải là cái này không?]
Ngay sau đó là một bức ảnh chụp cánh tay.
Lọt vào khung hình còn có chiếc đồng hồ đeo tay cùng kiểu với tôi, và một cặp chân dài săn chắc bọc trong chiếc quần âu.
Tôi lập tức cài đặt nó làm hình nền điện thoại.
Liêu Kim Tuyết thật chu đáo quá đi.
23
Tôi và Liêu Kim Tuyết dần trở nên thân thiết hơn.
Từ những tin nhắn WeChat đơn thuần lúc ban đầu, cho đến những cuộc gọi thoại, rồi gọi video, mọi thứ đều diễn ra vô cùng tự nhiên.
Anh luôn biết cách khơi gợi chủ đề đúng lúc mỗi khi tôi cạn lời, khiến một đứa sinh viên đại học như tôi lại có vô vàn chuyện để nói với vị tổng tài trăm công nghìn việc như anh.
Không biết có phải là ảo giác hay không, nhưng mỗi lần tôi chủ động nhắn tin, Liêu Kim Tuyết đều sẽ dành cho tôi một "phần thưởng" nhất định vào phút cuối.
Đa phần là gửi một vài bức ảnh. Có khi là chậu cây nhỏ trên bàn làm việc, khi khác lại là chiếc gối tựa trên sô pha trong phòng nghỉ, và nhiều nhất là ngọn đèn tường tuyệt đẹp trong phòng ngủ.
Thỉnh thoảng anh cũng sẽ lọt vào khung hình, dù chỉ là một phần cơ thể, nhưng cảm giác hệt như đang mở hộp mù vậy, lần nào cũng khiến tôi mong chờ và phấn khích.
Hoặc là tiếng gọi "An An" chan chứa ý cười, đủ sức khiến cả người tôi tê dại, mềm nhũn cả ra.
Tôi đã quen với việc có Liêu Kim Tuyết đồng hành bên cạnh.
Trong khoảng thời gian này Kỳ Việt cũng có gửi vài dòng tin nhắn tới, nhưng tôi đều không thèm đoái hoài.
Dù là chuyện tôi thích Sở Diệp hay lúc hai đứa tuyệt giao với nhau, thì cũng chẳng bao giờ thiếu được những lời thêm mắm dặm muối của Kỳ Việt.
Thật khó mà hiểu nổi ham muốn độc chiếm của cậu ta đối với Sở Diệp.
Hôm nay, lúc đang làm việc Liêu Kim Tuyết vẫn gọi điện thoại cho tôi như thường lệ.
Tôi vừa bắt máy chưa được bao lâu thì cửa phòng ký túc xá đã bị người ta gõ vang.
Lúc tôi mở cửa ra thì hóa ra người đến là Kỳ Việt - cái con cáo thối tha với một bụng đầy mưu hèn kế bẩn.
Vốn dĩ cậu ta đã có một gương mặt rất đẹp, nay lại đeo thêm khuyên tai kim cương đen, khóe môi mang theo nụ cười, nhan sắc lại càng thêm phần nổi bật.
"Tôi phát hiện ra rồi nhé Lâm An, cậu không chơi với Sở Diệp nữa nên cũng giận lây sang tôi luôn đúng không? Hóa ra tôi chỉ là hàng tặng kèm của Sở Diệp thôi à?"
Cậu ta đẩy tôi ra để đi vào phòng, động tác vô cùng tự nhiên: "Đã bao lâu rồi cậu không nghe điện thoại của tôi hả?"
Nhớ tới việc mình vẫn đang kết nối cuộc gọi với Liêu Kim Tuyết, tôi sợ đến mức vội vàng đẩy cậu ta ra ngoài.
"Sao thế, giấu trai lạ trong phòng sao?"
Tôi càng cuống quýt thì Kỳ Việt lại càng được đà làm tới, cậu ta ôm chầm lấy eo tôi, dứt khoát nhấc bổng tôi lên khỏi mặt đất.
Sau đó nhắm thẳng m.ô.n.g tôi mà quất thẳng một quất rõ đau.
Nụ cười của cậu ta lộ rõ vẻ xảo quyệt: "Đấu lại được anh đây sao, hửm?"
Tôi tức tối định vung tay cào cậu ta.
"An An?"
Trong điện thoại đột nhiên truyền đến giọng nói của người đàn ông khiến động tác của tôi và Kỳ Việt đều khựng lại trong giây lát.
Nam sinh đưa tay bóp lấy cằm tôi, hơi nheo mắt lại: "Liêu Kim Tuyết?"
Tôi không lên tiếng.
"Ra là anh Kim Tuyết sao." Giọng cậu ta chợt cất cao lên vài tông, cười nói: "Em lại cứ tưởng là A Diệp cơ đấy."
Vừa nhìn là tôi đã biết cậu ta chẳng có ý tốt đẹp gì, vội vã đưa tay định bịt miệng cậu ta lại.
Nhưng cậu ta đã nhanh nhẹn né tránh, thuận tiện phun nốt nửa câu còn lại: "Dù sao thì An An cũng đã thích người ta ngần ấy năm trời mà..."
24
Khó khăn lắm mới đuổi được Kỳ Việt đi, tôi cầm điện thoại lên xem thì phát hiện Liêu Kim Tuyết đã ngắt máy từ lúc nào rồi.
Không hiểu sao tôi bỗng thấy tủi thân muốn khóc.
Rõ ràng mọi chuyện đang trở nên tốt đẹp hơn rất nhiều rồi mà, Kỳ Việt còn mò đến phá đám làm cái gì cơ chứ.
Chẳng phải cậu ta vẫn luôn gai mắt khi thấy tôi và Sở Diệp thân thiết sao, cớ gì tự dưng lại tốt bụng đến báo cho tôi biết chuyện Sở Diệp đang ốm?
"Nếu như trong lòng cậu dù chỉ còn sót lại một chút tình cảm dành cho cậu ấy, thì hãy quay về đi, cậu ấy sẽ không bao giờ tỏ thái độ với cậu nữa đâu."
