Cứu Rỗi Kẻ Đáng Thương U Uất - Chương 9
Cập nhật lúc: 22/06/2026 13:03
20
Bữa ăn là do Liêu Kim Tuyết thanh toán khiến tôi thực sự cảm thấy rất ngại nên đành phải mời anh đi xem phim để đáp lễ.
Cứ ngỡ anh sẽ chê chốn đông người, không ngờ anh lại vui vẻ nhận lời, chỉ nhắc nhở tôi tốt nhất nên tắt nguồn điện thoại trước khi vào rạp.
Lúc này tôi mới phát hiện điện thoại vẫn luôn rung bần bật, mở ra xem, có đến mười mấy cuộc gọi nhỡ. Trong đó thế mà lại có hai cuộc gọi là của Sở Diệp.
"Xong chưa em? Phim sắp chiếu rồi." Liêu Kim Tuyết chu đáo nhắc nhở tôi.
"Xong ngay đây ạ." Tôi bấm từ chối cuộc gọi đến, sau đó tắt nguồn điện thoại.
Không có điện thoại làm phiền quả thực trải nghiệm xem phim tuyệt hơn hẳn, tôi nhanh ch.óng chìm đắm vào cốt truyện của bộ phim.
Đến lúc đoạn phim ngắn tặng kèm cuối phim phát lên tôi mới nhớ ra người bên cạnh, vừa quay đầu sang, tôi đã bị ánh mắt của người đàn ông làm cho tim đập lỡ một nhịp.
Dưới ánh sáng chập chờn lúc sáng lúc tối, vẻ cấm d.ụ.c lạnh lùng đã rút đi, thay vào đó hoàn toàn là d.ụ.c vọng tấn công đầy nguy hiểm mang tính bản năng của đàn ông.
21
"Anh, anh Kim Tuyết?"
Hai chân tôi lại bắt đầu bủn rủn.
"Ừ, xem xong rồi, đi thôi chứ?"
Người đàn ông đứng dậy, ánh mắt lúc nhìn sang lần nữa lại chan chứa sự ôn hoà và trầm tĩnh. Cảm giác áp bức mạnh mẽ ban nãy cứ như là ảo giác vậy.
Chẳng hiểu sao tôi lại thở phào một hơi, chậm chạp bước theo sau lưng Liêu Kim Tuyết đi ra khỏi rạp chiếu phim.
Cho đến tận khi đi qua cổng trường, trái tim của tôi vẫn đang đập loạn xạ liên hồi.
Trên đời này sao lại có một người hoàn hảo như Liêu Kim Tuyết cơ chứ.
Lần đầu tiên nhìn thấy anh là vào đầu học kỳ trước, đêm đó tôi muốn xin làm hòa với Sở Diệp nên đã làm vài món điểm tâm cậu ta thích ăn rồi nhờ Kỳ Việt đưa tôi đi gặp cậu ta.
Hôm đó trùng hợp lại đúng vào sinh nhật của Thẩm Vi, Sở Diệp đứng trong vườn hoa nhà họ Thẩm sánh đôi cùng với Thẩm Vi, trông vô cùng xứng đôi.
Không biết Thẩm Vi đã nói những gì mà hai người càng lúc càng xích lại gần nhau hơn.
Tôi còn chưa kịp nhìn rõ chuyện gì đã xảy ra thì đôi mắt đã bị một bàn tay của Kỳ Việt che kín lại.
Giọng nói cà lơ phất phơ của nam sinh vang lên bên tai, trong ý cười xen lẫn tiếng gió rì rào: "Trẻ em không nên nhìn."
Lúc này tôi mới muộn màng nhận ra, suýt chút nữa thì bản thân đã phá hỏng chuyện tốt của Sở Diệp.
Giây tiếp theo, chất giọng tỉnh táo, lạnh lùng của Sở Diệp truyền tới: "Tớ sẽ không bao giờ thích Lâm An, vĩnh viễn không."
Kỳ Việt cũng hùa theo nói: "Nghe thấy chưa, cái đuôi nhỏ. Người ta là trai tài gái sắc, không phải chỗ để cậu chen chân vào đâu."
Rời khỏi nhà họ Thẩm không lâu thì trời lất phất mưa, lúc về đến trường, người tôi bẩn thỉu nhếch nhác hệt như vừa lăn lộn qua một vũng bùn vậy.
Không biết vì sao Liêu Kim Tuyết lại đi ngang qua nơi đó, nhìn thấy bộ dạng tôi ngồi xổm trong rừng cây hà hơi lạnh để sưởi ấm đầy t.h.ả.m hại, nên đã tiện tay đưa qua một chiếc khăn tay trắng.
Người đàn ông đẹp trai anh tuấn hơi cúi người xuống, trên người vẫn mang theo chút hơi lạnh của tiết trời cuối thu, hàng mi khép hờ, đưa chiếc khăn tay đến trước mặt tôi.
Khi ấy tôi vẫn chưa biết thân phận của anh, chỉ kịp ghi nhớ lấy mùi hương lạnh lùng đặc trưng kia trong khoảnh khắc anh vội vã quay người rời đi.
Nhưng gần như ngay khoảnh khắc đó tôi ý thức được rằng, tôi muốn có được anh.
Khi bước lên cầu thang, nhìn thấy một bóng đen đang đứng lù lù trước cửa phòng ký túc xá, tôi bị dọa cho giật thót tim.
Tòa nhà ký túc xá này do nhà họ Sở quyên tặng, toàn bộ đều là phòng dành cho hai người phòng đôi. Mà tôi thì đã quen thói u ám nhạt nhẽo rồi nên chẳng ai cam tâm tình nguyện ở chung phòng với tôi cả.
Vậy nên khi phát hiện ra đó là một người sống, sự hoảng hốt tôi phải chịu đựng cũng chẳng hề vơi bớt đi chút nào.
"Lâm An."
Giống như đã một khoảng thời gian dài không mở miệng nói chuyện, giọng của nam sinh có phần trầm khàn.
Đèn cảm ứng âm thanh theo đó cũng vụt sáng lên.
Ánh mắt Sở Diệp nhìn qua trông có vẻ mờ mịt lạ thường, cậu ta hỏi: "Sinh nhật của tôi, tại sao cậu lại không tặng quà?"
22
Tôi lập tức đứng khựng lại.
"Tôi quên mất rồi." Im lặng vài giây, tôi thành thật trả lời.
"Cậu quên rồi?"
Trên mặt Sở Diệp lướt qua vẻ không thể tin nổi, như thể hoàn toàn không quen biết mấy chữ này, "Sao cậu có thể quên được chứ?"
Tôi cúi đầu không nhìn cậu ta, khẽ "ừ" một tiếng.
Sau đêm tuyệt giao đó, tôi và Sở Diệp chưa từng có dịp ở riêng với nhau lần nào nữa, những người cùng nhau lớn lên giờ đối mặt với nhau vậy mà lại có chút không được tự nhiên.
"Dù sao thì cậu cũng chẳng thích, tôi không muốn phá hỏng tâm trạng đón sinh nhật của cậu nữa."
"Tôi không thích lúc nào chứ, sợi dây chuyền năm ngoái cậu tặng tôi vẫn luôn..."
