Cứu Rỗi Kẻ Đáng Thương U Uất - Chương 4

Cập nhật lúc: 22/06/2026 13:02

Đừng nhìn tôi đừng nhìn tôi đừng nhìn tôi.

Giữa không gian yên tĩnh lạ thường, tiếng giày da của người đàn ông đạp xuống sàn nhà nghe sao mà t.r.a t.ấ.n người ta đến vậy.

Liêu Kim Tuyết bước vào rồi.

10

Anh chỉ bình thản bước đến trước mặt tôi rồi dừng lại.

Thế mà tôi đã mềm nhũn chân đứng không vững, cơ thể mềm nhũn dính sát vào tường rồi trượt dọc xuống đất.

Trong cơn hoảng hốt, dường như tôi nghe thấy một tiếng cười khẽ của người đàn ông. Và ngay giây tiếp theo, một mùi thơm lạnh lẽo xộc thẳng vào mũi, cơ thể đang không ngừng run rẩy của tôi bị một cánh tay ôm c.h.ặ.t lấy eo rồi cố định lại.

Lớp vải ma sát, chỉ trong một khoảnh khắc lơ đãng, thế mà cả người tôi lại được Liêu Kim Tuyết một tay nhấc bổng lên ngồi trên bồn rửa tay.

Còn chưa đợi tôi kịp phản ứng lại, bàn tay trên eo đã chậm rãi dịch chuyển lên trên, dừng lại ở sau gáy rồi giữ c.h.ặ.t. Ngay sau đó, hai ngón tay thon dài thăm dò thò vào trong miệng tôi. Tôi theo bản năng dùng đầu lưỡi đẩy ra.

Người đàn ông "chậc" một tiếng, hổ khẩu kẹp lấy cằm tôi, thô bạo cạy khớp hàm của tôi mở rộng ra hơn.

*Hổ khẩu là khe giữa ngón cái và ngón trỏ của bàn tay.

Hơi thở quen thuộc nhắc nhở tôi đây là Liêu Kim Tuyết, thế là đầu lưỡi tôi dần trở nên ngoan ngoãn trở lại mà mềm mại quấn quýt lấy ngón tay anh.

Đáng tiếc là giây tiếp theo, người đàn ông đã rút tay ra. Lúc rời đi, khớp ngón tay hơi man mát còn vô tình lướt nhẹ qua vòm miệng tôi một cái gợi lên một trận ngứa ngáy tê rần.

Tôi ngây người ngồi trên bồn rửa tay nhìn Liêu Kim Tuyết lấy khăn tay ra thong thả lau đi vệt nước trên ngón tay.

Sau khi làm xong hết những chuyện này thì anh mới rũ mắt nhìn tôi, vẻ mặt trầm ngâm như đang suy nghĩ: "Không đau sao? Bị c.ắ.n rách cả rồi đây này."

Giống như đã thưởng thức đủ rồi, anh mang theo chút ý cười hỏi: "Xin lỗi nhé, làm em đau rồi sao?"

Tôi l.i.ế.m l.i.ế.m môi, nếm được vị mặn tanh của m.á.u thì lúc này mới chợt nhận ra Liêu Kim Tuyết còn chưa làm gì cả mà tôi đã sợ mất mật, tự c.ắ.n môi mình đến bật cả m.á.u rồi.

Nhìn thấy tôi c.ắ.n rách môi, anh còn nhắc tôi há miệng ra. Quả nhiên anh vẫn luôn chu đáo và dịu dàng như vậy.

11

"Quả nhiên là để quên đồng hồ ở đây rồi, thế mà anh cứ đi tìm mãi, may mà được em phát hiện ra."

Dường như lúc này Liêu Kim Tuyết mới để ý đến chiếc đồng hồ tôi đang cầm trên tay, tự nhiên tháo khuy măng sét ra: "Có thể làm phiền em đeo vào giúp tôi được không?"

Tay áo được anh xắn lên quá nửa đến khuỷu tay, bắp tay săn chắc hiện ra rõ nét dưới ánh đèn vừa mạnh mẽ lại vừa tuyệt đẹp.

Tôi bừng tỉnh như vừa trải qua một giấc mộng tuyệt đẹp nào đó.

Đúng, đúng rồi, tôi chỉ vô tình nhìn thấy một chiếc đồng hồ lạ, tiện tay cầm lên xem thử mà thôi, vừa nãy tôi hoảng hốt cái gì vậy chứ?

Hòn đá treo lơ lửng trong lòng rốt cuộc cũng được hạ xuống, thế nhưng khi ý thức được tư thế lúc này của hai chúng tôi, mặt tôi lập tức nóng bừng đỏ tới tận mang tai.

Tựa sát vào nhau quá rồi.

Giống như bản tính của chuột thì sợ mèo, bóng tối thì khiếp sợ ánh sáng. Liêu Kim Tuyết mà tôi đã ngày đêm nhớ thương hiện giờ đang đứng ngay trước mặt, vậy mà bản năng trong tôi lại chỉ muốn bỏ trốn.

Dường như anh cũng cảm nhận được nên vô cùng lịch thiệp mà lùi về phía sau một bước. Tôi vội vàng nhảy xuống khỏi bồn rửa tay, cúi gằm mặt bước ra ngoài.

Thế nhưng bước lùi vừa rồi của người đàn ông lại không lệch đi một ly nào, vẫn chặn đứng toàn bộ lối ra vào. Đôi chân dài bọc trong lớp quần tây lười nhác duỗi ra, chẳng có nửa điểm ý tứ muốn nhường đường.

Muốn bước qua cũng không bước qua được, tôi do dự trong chốc lát rồi lí nhí lên tiếng: "Chuyện đó..."

"Hửm?"

Anh nhướng mày, tựa nghiêng vào tường, đầu ngón tay thon dài kẹp một điếu t.h.u.ố.c, ánh mắt chạm phải tầm nhìn của tôi rất đỗi bình tĩnh.

Thấy tôi gấp gáp đến mức hốc mắt đỏ hoe gần như muốn khóc, anh ngược lại khẽ rũ mắt, ung dung ngậm lấy điếu t.h.u.ố.c. Không châm lửa mà chỉ chậm rãi ung dung từ tốn c.ắ.n đầu lọc.

Chẳng biết qua bao lâu, cuối cùng Liêu Kim Tuyết cũng rủ lòng từ bi thu chân lại, đứng thẳng người rồi quay mặt vào gương chỉnh sửa lại cổ áo.

Bắt gặp ánh mắt luyến tiếc không nỡ rời đi của tôi, đuôi mắt người đàn ông cong lên: "Có muốn để lại phương thức liên lạc không?"

Anh xoay người lại, chống tay lên bồn rửa với tư thế lười biếng mà tuỳ ý: "Đêm nay rất cảm ơn em."

"Dù sao thì, tôi cũng thực sự rất thích chiếc đồng hồ này."

12

Khi bước xuống lầu, nhất thời tôi vẫn chưa hoàn hồn lại được.

Cứ như vậy mà... đã có được cách thức liên lạc của Liêu Kim Tuyết rồi sao?

Thậm chí còn hẹn luôn được lần gặp gỡ tiếp theo nữa.

Tôi hồn siêu phách lạc bước đi ra ngoài.

"Lâm An?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cứu Rỗi Kẻ Đáng Thương U Uất - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD