Cứu Rỗi Kẻ Đáng Thương U Uất - Chương 5

Cập nhật lúc: 22/06/2026 13:02

Chưa bước được mấy bước, cổ tay bỗng bị ai đó giật mạnh giữ lại.

Kỳ Việt đứng dậy khỏi khu vực ghế ngồi VIP, nhìn xung quanh một lượt với vẻ mặt thậm chí có thể nói là hơi kinh ngạc: "Đúng là cậu thật, cậu đi một mình đến quán bar sao?"

Tôi vừa nhìn thấy cậu ta là đã muốn bỏ chạy.

"Đừng trốn nữa, A Diệp không có ở đây đâu."

Nghe thấy mấy cô gái gọi tên mình, Kỳ Việt có chút mất kiên nhẫn mà kéo tôi đến một góc yên tĩnh hơn một chút.

"Khoan đã." Cậu ta bỗng nheo mắt lại, nâng mặt tôi lên, đáy mắt xẹt qua một tia tàn nhẫn: "...Cằm cậu bị làm sao thế này?"

Cằm sao?

Dưới ánh mắt hệt như muốn ăn tươi nuốt sống người khác của Kỳ Việt, tôi lấy điện thoại ra nhìn thì lúc này mới phát hiện trên mặt tôi thế mà lại hằn rõ hai vết bóp.

Vết hằn màu hồng sậm, từ hai bên má kéo dài đến tận cằm dưới.

Vừa nãy Liêu Kim Tuyết mạnh tay đến vậy sao?

Đang lúc ngây người, ngón tay của Kỳ Việt đã tự động miết lên hai vệt hằn đó, sắc mặt càng thêm phần cổ quái. Khi ánh mắt cậu ta chạm đến cánh môi tôi, biểu cảm còn vặn vẹo hơn.

"Lâm An." Cậu ta nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Tại sao môi của cậu lại bị rách rồi?"

“Đêm nay A Diệp đã về nhà họ Sở mừng thọ cho bà cụ rồi, không thể nào là cậu ấy được..."

Mãi cho đến khi bị Kỳ Việt hoàn toàn bao bọc lấy thì tôi mới phát hiện ra đôi mắt của nam sinh thon dài, lúc không cười trông lại vô cùng lạnh lẽo: "Cái đuôi nhỏ, nói tôi nghe xem, tại sao lại ở trong quán bar một mình, lại còn bị người ta c.ắ.n rách cả môi thế kia?"

13

"Nếu tôi nghe không lầm thì hình như cậu đang nhắc đến tôi thì phải?"

Tôi kinh ngạc lẫn vui mừng quay đầu lại, liếc mắt lập tức nhìn thấy Liêu Kim Tuyết đang bước xuống từ cầu thang.

Nhìn thấy tư thế của tôi và Kỳ Việt, anh nhướng mày: "Tôi đến không đúng lúc sao?"

"Anh Kim Tuyết?"

Nhìn rõ người đến là ai, cơ thể của Kỳ Việt hơi lùi về sau một chút, trên mặt khôi phục nụ cười lơ đãng thường ngày: "Đang trêu An An một chút thôi mà."

"Nhìn thấy trên mặt cậu ấy xanh tím một mảng, sợ cậu ấy bị người nào đó bắt nạt thôi."

Sau đó, cậu ta rất tùy ý mà hỏi: "Vậy nên vừa rồi đã xảy ra chuyện gì sao?"

"An An?"

Người đàn ông cũng thuận theo mà lặp lại tiếng gọi này. Hai âm tiết chậm rãi, lười biếng phát ra từ sâu trong cuống họng anh giống như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật nào đó. Ánh mắt anh lướt trên mặt tôi, nghiền ngẫm một hồi thật lâu khiến sống lưng tôi lập tức xẹt qua một luồng điện.

Liêu Kim Tuyết khẽ cười một tiếng, một lúc sau mới lên tiếng: "Ừm, vừa nãy An An c.ắ.n mạnh quá, tôi chỉ đành thô bạo một chút thôi."

Nụ cười trên mặt Kỳ Việt bỗng chốc cứng đờ.

Liêu Kim Tuyết như không hề nhận ra mà quay sang nhìn tôi: "Hình như hơi nghiêm trọng rồi, có muốn đi bôi t.h.u.ố.c cùng anh không?"

Dưới chân tôi nhẹ bẫng như đi trên mây, bị một nụ cười hiếm thấy của anh làm cho hồn siêu phách lạc.

Đúng lúc định gật đầu thì Kỳ Việt đã vươn tay kéo tôi lại: "A Diệp vừa mới gửi tin nhắn tới bảo hôm nay bà cụ có hỏi sao không thấy cậu... Cậu chưa xem điện thoại hả?"

Giọng điệu của cậu ta rất đỗi ôn hòa: "A Diệp nói lâu lắm rồi không về nhà cùng nhau, đã hẹn với bà cụ là ngày mai rồi. Xem ra tối nay phải về trường sớm thôi, đúng không?"

Tôi mở điện thoại, quả nhiên khung chat được ghim lên đầu đã hiện ra một dấu chấm đỏ.

Thường ngày bà cụ đối xử với tôi như cháu trai trong nhà, mà tôi cũng vì Sở Diệp nên đã lâu lắm rồi chưa về thăm bà cụ.

Nghĩ như vậy nên tôi bèn gật đầu.

Còn Liêu Kim Tuyết, kể từ lúc nhìn thấy màn hình điện thoại của tôi thì vẫn luôn im lặng không nói gì thêm nữa.

Thấy tôi đã đưa ra quyết định, anh cười nhạt một tiếng rồi né qua một bên nhường đường.

"Anh Kim Tuyết, vậy bọn em xin phép đi trước đây."

Kỳ Việt khoác vai tôi, ôm lấy tôi đi ra ngoài. Khi đến quầy bar, tôi ngoái đầu lại. Liêu Kim Tuyết đứng trong bóng tối khuất ánh đèn, không nhìn rõ vẻ mặt, lẳng lặng nhìn chúng tôi rời đi.

Tôi thu hồi ánh mắt, không hiểu sao bỗng nhiên rùng mình ớn lạnh.

14

"Từ khi nào mà cậu lại quen biết anh ta vậy?"

Quả nhiên, vừa bước ra khỏi Linx, Kỳ Việt đã bắt đầu làm khó tôi.

"Cậu không quản được."

Tôi thực sự chẳng thể nào bày ra sắc mặt tốt đẹp gì với cậu ta.

"Tôi không quản được sao?"

Kỳ Việt cười lạnh một tiếng, đẩy ép tôi vào tường, đuôi mắt hẹp dài hằn lên vệt đỏ sậm: "Tôi nói này Lâm An, rõ ràng là ba đứa cùng nhau lớn lên, sao cậu cứ phải cố chấp đ.â.m đầu vào một mình A Diệp thế hả?"

"Hồi nhỏ lúc cậu rơi xuống hồ vùng vẫy đến kiệt sức, cũng là tôi vớt cậu lên, lúc đó A Diệp đang ở đâu?"

"Ồ.” Tôi vô cảm nhìn cậu ta: "Chẳng phải chính cậu là người đã đẩy tôi xuống sao? Nhìn tôi sặc nước ở dưới đó, vui lắm sao? Kỳ thiếu gia."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cứu Rỗi Kẻ Đáng Thương U Uất - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD