Cửu Thiên Tuế Là Nữ Phẫn Nam Trang Sao? - Chương 10

Cập nhật lúc: 24/08/2026 16:05

10.

Hôm nay, ta trở về sớm đang đi đến thư phòng, nào biết Tạ Yên cũng ở đây, còn đang tìm sách trong giá sách, ta tiến lên dựa vào một bên: “A Yên muốn tìm sách gì? Để ta tìm giúp chàng.”

Ta vừa nói xong lời này, Tạ Yên liền rút ra một quyển sách, còn mang theo một bức tranh, bức tranh rơi xuống đất mở ra—— là ca ca ta.

Nhất thời ta cảm thấy khí huyết dâng lên, xông thẳng lên não, ta nghĩ cái này, cái này, cái này, mình phải làm sao bây giờ, vội vàng ngồi xổm xuống thu nhặt bức tranh lên, ta vừa cuộn tròn bức tranh vừa chú ý đến biểu cảm của Tạ Yên, nhìn không ra cái gì không ổn, đang muốn mở miệng nói sang chuyện khác, Tạ Yên lại nở nụ cười: “A Yến vẽ ta lúc nào vậy? Rất giống.”

Ừm, tương kế… tựu kế?

“Ờm, vẽ lung tung thôi, chàng đừng nhìn.” Ta vội vàng thu hồi bức tranh.

Tạ Yên thuận thế ép ta vào giá sách, cúi đầu c.ắ.n môi ta, một chút một chút, giống như một con thú nhỏ: “Không nỡ rời xa A Yến, không muốn rời đi thì phải làm sao bây giờ.”

Ta muốn đưa hắn về Đại Lương, một chiêu trộm rồng chuyển phượng, thay Thái t.ử Tạ Dung, cơ thể lão hoàng đế Đại Lương đã sắp không trụ được nữa rồi, chờ Tạ Yên đăng cơ, đương nhiên có thể đổi lấy mấy tòa thành Đại Lương mà không tốn một binh lính, coi như là mua bán công bằng.

“Ta có thể đi cùng chàng.” Thấy Tạ Yên nhà ta đăng cơ, cũng không phải là không thể, chỉ là gây khó khăn cho ta trong việc chạy trốn ở cả hai phía trong tương lai.

Tạ Yên nghe xong, lông mày nheo lại,dường như vô cùng vui vẻ: “Được.”

Chờ Tạ Yên rời khỏi thư phòng, nỗi nhớ ca ca tràn ngập trong lòng ta.

Ta từ nhỏ lớn lên ở trong cung, không cha không mẹ, được cha nuôi nuôi dưỡng lớn lên, cha nuôi bảo ta giả làm thái giám, dạy ta quyền hành, dạy ta võ công,cho ta tất cả mọi thứ mà ông ấy có thể cho.

Cha nuôi trước khi c.h.ế.t đã nói cho ta biết, chuyện thân phận ta là nữ nhi, nhất định không thể bại lộ, nếu không, c.h.ế.t không hết tội.

Kỳ thật, quan hệ giữa ta và Úc Lưu, thật là mỉa mai, có lẽ ông ta đã biết rồi, cũng có thể tha cho ta. Chỉ là ta từ nhỏ đã được dạy quản lý Đông Tây hai xưởng cùng Cẩm Y Vệ, dạy g.i.ế.c người cướp của, lau m.ô.n.g giúp hoàng đế, ta còn chưa nghĩ ra, làm nữ t.ử thì nên làm như thế nào.

Lần duy nhất ta mặc váy của nữ t.ử là mấy năm trước, lúc cha nuôi còn ở trên đời, lúc ta thay cha nuôi đi ra ngoài g.i.ế.c người, trên đường lại gặp phải sát thủ trong kinh phái tới, trong lúc bất cẩn, ta bị trọng thương rơi vào giữa sông, tỉnh lại phát hiện mình mặc y phục của nữ t.ử, nằm trong một túp lều tranh.

Ngồi bên cạnh chính là ca ca ta, huynh ấy cúi đầu sắc t.h.u.ố.c cho ta, rất dịu dàng.

Ca ca cái gì cũng biết, nhưng huynh ấy lại bị mất trí nhớ, huynh ấy chăm sóc ta rất tốt, sau khi vết thương của ta bình phục, ta không biết tại sao mình lại không nỡ rời đi, nghĩ cứ đợi như vậy, đợi cả đời, cũng không hẳn là không thể, nhưng chung quy vẫn phải nhịn xuống.

Ta hỏi ca ca có muốn trở về với ta không, ánh mắt huynh ấy dịu dàng đến mức có thể nhỏ nước, huynh ấy nhẹ nhàng nói một tiếng “Được” làm ta cảm động.

Một đường đi về phía bắc, đó là khoảng thời gian hạnh phúc duy nhất ta có được.

Hết lần này tới lần khác, vừa tới kinh thành, ca ca bị bệnh nặng không rõ nguyên nhân, cứ như vậy không còn, c.h.ế.t ở trước mặt ta.

Ca ca của ta chưa được sống tốt dù chỉ một ngày, ta chính là tiểu đô đốc của hai xưởng Đông Tây, tại sao ca ca không thể cầm cự được thêm chứ?

Ta cùng ca ca, chung quy đã là quá khứ, có lẽ lần đầu tiên gặp Tạ Yên đã thích hắn, là bởi vì ca ca, nhưng sau đó đơn giản là bởi vì người này là Tạ Yên mà thôi.

Ta vốn là đô đốc, không cần lên triều kiến giá, làm việc cũng là hành tung bất định không cần báo cáo, cho nên cũng không thương lượng với Úc Lưu, mấy ngày nay đều bận rộn làm xong chuyện trong tay, chính là vì đi theo Tạ Yên đến Đại Lương trong khoảng một thời gian ngắn.

Hôm nay ta đang phê tấu chương, Tạ Yên ở bên cạnh đọc sách, ta bị mấy lão già trong triều làm cho tức giận, Tạ Yên bóc một quả nho nhét vào miệng ta, nhẹ giọng dỗ ta: “Đừng tức giận, ăn nho đi.”

Nho ăn rất ngon, người cũng rất đẹp, ta len lén liếc hắn một cái, người này nghiêm túc nhìn sách, cụp mắt, vô cùng ngoan ngoãn, ta cũng không muốn quấy rầy hắn nữa, tiếp tục dấn thân vào chính vụ.

Ta quá tập trung, thế cho nên không chú ý Tạ Yên đã đọc xong cuốn sách, đi tới giá sách lấy một cuốn khác, càng không chú ý người này cười lấy ra bức tranh ngày đó bị rơi ra.

Cuối cùng sau khi hoàn thành công việc trên tay, lại phát hiện sắc mặt Tạ Yên có chút tái nhợt, khí chất có chút u ám.

Ta không nhịn được mà tới gần hắn, dán mũi vào ch.óp mũi hắn: “A Yên làm sao vậy, có chỗ nào không thoải mái sao?"

Tạ Yên nhếch môi, nhưng không cười, giọng nói cũng rất khàn: “Không có việc gì, đầu hơi choáng mà thôi.”

Ta không yên tâm hôn lên trán hắn, không nóng: “Đã xử lý xong mấy việc trong tay, ngày mai chúng ta có thể khởi hành đi Đại Lương, nếu chàng không thoải mái, chúng ta có thể nghỉ ngơi vài ngày.”

Tạ Yên ôm c.h.ặ.t eo ta, giọng cũng rầu rĩ: “Không cần.”

Nghe có vẻ hơi lạnh lùng, sống lưng ta không khỏi tê dại, nhưng nghĩ hắn không thoải mái, nên cũng không quá để ý, cầm lấy thanh ti của hắn nói một tiếng: “Được.”

11.

Ta và Tạ Yên dẫn theo một đội cấm vệ quân cải trang thành người buôn bán tiến vào kinh đô của Đại Lương— Triều Huyền.

Chỉ là tâm trạng của Tạ Yên vẫn không tốt lên kể từ ngày rời khỏi Đại Tề.

Ta nắm tay Tạ Yên, nhẹ nhàng hỏi: “Sao mấy ngày nay A Yên không vui vậy?” Cả người Tạ Yên cứng đờ: “Không sao hết, đổi lại Tạ Dung, giao hắn cho ta có được không?” Ta khẽ nhíu mày, chỉ vì điều này thôi sao?

“Sao không trực tiếp g.i.ế.c hắn?”

Tạ Yên nghiêng người nhìn ta, ta không thể hiểu được vẻ mặt của chàng, ta chưa kịp hỏi rõ ràng, chàng đã cong môi nói: “Nếu A Yến muốn trực tiếp g.i.ế.c hắn ta, cũng được.”

Ta giơ hai tay nói: “Ta không quan tâm, ta giao hắn cho chàng, dù sao hắn ta cũng là anh trai của chàng, nếu ta g.i.ế.c anh trai chàng, chàng không vui phải làm sao? Nhưng A Yên, muốn làm việc lớn, không dính vào chuyện nhỏ, tốt hơn vẫn phải nhổ cỏ tận gốc.”

Tạ Yên cúi đầu xuống mỉm cười đầy dịu dàng và trìu mến, hôn lên ch.óp mũi của ta: “Cảm ơn A Yến đã chỉ bảo.” Ừm, không thể nói là chỉ bảo được, kỳ thực Tạ Yên rất thông minh, nhưng hình như bây giờ trông chàng ấy có vẻ hơi mềm yếu.

Việc tráo đổi thân phận giữa Tạ Yên và Tạ Dung diễn ra khá suôn sẻ.

Cấm vệ quân đã tìm được bộ quần áo Tạ Dung mặc hôm nay, ta dắt Tạ Yên đã thay quần áo đi trên con đường sầm uất nhất để trở về phủ Thái t.ử, những người ăn xin và dân tị nạn đã nhận tiền khi nhìn thấy xe ngựa của phủ Thái t.ử xuất hiện liền lao tới, khung cảnh xung quanh vô cùng hỗn loạn.

Cấm vệ quân đang phục kích xung quanh cũng giả vờ chạy ra g.i.ế.c, đập xe thành nhiều mảnh, đám đông chạy tán loạn, ta giật lấy áo choàng của Tạ Yên, đẩy chàng ra, định dùng tay trái đ.â.m Tạ Yên, đúng như dự đoán, đội lính bảo vệ phủ Thái t.ử đã vô thức bảo vệ Tạ Yên, giữa không khí tràn ngập khói bụi, ta kéo Tạ Dung đi, để lại một ánh mắt, ra hiệu cho cấm vệ quân g.i.ế.c sạch quân lính của phủ Hoàng t.ử.

Lần này con cầy hương thay thế Thái t.ử, m.á.u chảy thành sông, trong phủ Thái t.ử chỉ còn lại hai ba thị vệ, còn bảy tám cấm vệ quân ta mang theo đều đã c.h.ế.t hết.

tin tức về vụ ám sát Thái t.ử “Tạ Dung” lan truyền đến cung điện, đương nhiên Tạ Yên cũng được đưa vào cung.

Tiếp theo là phải làm thế nào để loại bỏ những người không cùng quan điểm, làm thế nào để nắm giữ quyền lực, vị trí này chỉ có thể để một mình Tạ Yên phụ trách.

Tôi đang rất buồn chán ngồi trong sân xem lại tấm bia tưởng niệm mà Đại Tề gửi đến, chợt nhìn thấy Tạ Yên đẩy cửa, vội đặt chiếc b.út xuống mỉm cười nhìn chàng: “Việc này A Yên đã lo liệu xong chưa?” Mới được nửa tháng.

Tạ Yên đến gần, ôm mặt ta cười nói: “Đương nhiên.”

Ta khẽ nâng cằm rồi hôn lên đôi môi mỏng mềm mại của chàng, Tạ Yên xoa đầu ta đầy dịu dàng: “Tạ Dung đâu? Người có thấy hắn ta đâu không?”

Ta thờ ơ lắc đầu: “Hắn ta đang bị nhốt ở sân sau, cấm vệ quân đang canh chừng, gân cốt đã bị cắt rồi, hắn ta không thể chạy trốn được.”

Tạ Yên nghe ta nói vậy thì nhếch đôi môi mỏng lên, cười trông rất đẹp, nhẹ nhàng đến mức chảy nước: “Giao hắn ta cho ta, có được không?”

Ta nhướng mày nói: “Tối nay hắn ta sẽ được đưa tới phủ Thái t.ử.” Yêu cầu của người đẹp, sao có thể không đồng ý.

Tạ Yên bế ta lên rồi ôm vào lòng, những ngón tay thon dài ấy bất ngờ cởi quần áo của ta: “A Yến, có thể cho ta được không?”

Toàn thân ta cứng đờ, không biết nên nói gì, Tạ Yên lại nhẹ nhàng hôn vào cổ ta: “Phượng tỷ tỷ, thương xót ta đi, được không?” Giọng nói của chàng ở chữ cuối cùng hơi cao lên, khàn khàn đầy d.ụ.c vọng, quyến rũ đến mê người.

C.h.ế.t tiệt.

Ta bám vào lưng chàng, hôn vào cổ chàng dỗ dành: “Gọi lại tiếng “tỷ tỷ” vừa nãy đi, cậu bé ngoan.” Tạ Yên nghe vậy cười khúc khích: “Tỷ tỷ, Phượng tỷ tỷ.”

Sau trận mây mưa, ta mệt đến mức không thể nhấc nổi ngón tay lên, người đàn ông này vẫn đang rất hưởng thụ, hiểu rõ điểm yếu của ta, chàng ấy liên tục gọi “tỷ tỷ”, ta van xin, đau khổ, nhưng động tác vẫn rất hung dữ và tàn bạo, không hề dừng lại.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cửu Thiên Tuế Là Nữ Phẫn Nam Trang Sao? - Chương 10: Chương 10 | MonkeyD