Cửu Thiên Tuế Là Nữ Phẫn Nam Trang Sao? - Chương 9

Cập nhật lúc: 24/08/2026 16:05

9.

Vào ngày sinh nhật của Úc Lưu, đại xá thiên hạ.

Nghĩ rằng Tạ Yên ngày ngày ngây ngốc ở đây sẽ nhàm chán, không bằng nhân cơ hội này đưa hắn đi chơi.

“Bệ hạ, thần muốn đưa thê t.ử tới dự thọ yến của người, người thấy thế nào?” Ta khom người cung kính nói ra yêu cầu của mình với Úc Lưu.

Úc Lưu ném tấu chương về phía tôi, không hề nhướng mí mắt lên: “Được thôi, tấu chương mà trẫm phải phê duyệt trong hôm nay lại làm phiền ái khanh rồi.” Thật sự có nó rồi!

“Thần tuân chỉ.” Ta lặng lẽ bắt đầu thuận theo chuẩn bị mang tấu chương đi, dẫu sao nhờ vả người khác giúp đỡ, thì cũng phải trao đổi ngang giá bóc lột ta thì cứ bóc lột đi.

Nhưng Úc Lưu lại chống cằm trêu chọc ta: “Giang Yến, đây là lần đầu tiên trẫm thấy người như vậy, đừng để ngã đau nhé.”

Ta không phản bác, ôm lấy tấu chương lên rồi rời đi, có lẽ vậy, ngã thì ngã, cũng không sao.

Ta vội vội vàng vàng xem tấu chương, sai thuộc hạ đưa Tạ Yên đến ngự hoa viên trước chờ dự tiệc sinh nhật của Úc Lưu.

Ta chỉnh đốn lại bản thân mang hình tượng phong lưu phóng khoáng, nếu như không nhắc đến việc ta không được, nhất định chính là người trong mộng của toàn bộ nữ nhi ở kinh thành, ta cực kỳ mãn nguyện và nhàn nhã đi đến ngự hoa viên, chỉ thấy những phi t.ử và tiểu thư vây quanh và chỉ trỏ mỹ nhân nhà ta.

“Món đồ chơi bỉ ổi không biết xấu hổ!”

“Bị hoàng thượng ban thưởng cho thái giám, thật đúng là cười c.h.ế.t mất, nếu là ta, ngay buổi tối hôm đó ta sẽ treo cổ tự t.ử bằng một dải lụa trắng.”

Thật khó nghe.

Ta vừa nghe đã biết có ba người phụ nữ đang đóng kịch, nhưng ta không hiểu được, nhưng ta không biết được các nàng lại nói khó nghe như vậy.

Tạ Yên của ta, rõ ràng phải là hoàng t.ử hoặc thái t.ử được sủng ái của Đại Lương, mai kia đăng quang làm vua, dựa vào cái gì ở hậu cung này, lại bị người khác đay nghiến?

Trong nhất thời ta giận đến đau mắt, hết lần này đến lần khác là do ta suy nghĩ không chu toàn, dẫn hắn tới đây, là ta không phải kẻ khác, đại khái chỉ có thể giận chính mình, chỉ vì cái lợi trước mắt, chỉ biết ngấm ngầm mưu tính, mà lại không hiểu được làm thế nào để yêu và bảo vệ người mình yêu.

Ta sải bước tiến tới nắm lấy tay Tạ Yên, che chắn cho hắn ở phía sau mình, lạnh lùng nhìn những người phụ nữ kia: “Nếu như ngươi gả cho thái giám, liền muốn tự t.ử?”

Ta cười nhẹ, rồi nói tiếp: “Được thôi, bổn đô đốc phê duyệt, đem ngươi thưởng cho Lưu công công ở Đông xưởng của ta, cũng không phải là làm nhục ngươi, nếu ngày mai ngươi còn sống, bổn đô đốc sẽ đích thân đưa ngươi đến Tây xưởng uống trà.”

G.i.ế.c gà dọa khỉ, ta cũng không muốn làm khó một đám phụ nữ, sau khi dọa các nàng run lẩy bẩy liền kéo Tạ Yên nhà ta rời đi, nhưng trên đường bước chân của hắn dừng một chút: “Không tham gia thọ yến của hoàng thượng nữa sao?”

Ta gãi gãi lòng bàn tay của hắn, khẽ ừ một tiếng, chỉ sợ hù dọa hắn.

Ngược lại Tạ Yên còn cười lớn: “Không sao đâu, A Yến.”

Cơ thể ta cứng đờ, một ý nghĩ cứ như được cởi trói rồi thoát ra: “A Yên hận Đại Lương không?”

Tạ Yên cúi đầu nhìn ta, ánh mắt bình tĩnh: “A Yến muốn làm cái gì?”

Mắt hắn sáng như ngọn đuốc, chiếu sáng tôi không còn nơi nào để trốn: "Ta muốn giúp Đại Tề khuếch trương lãnh thổ, cũng muốn cho ngươi một danh phận.”

Tạ Yên khẽ mỉm cười, vẫn dịu dàng như vậy: “A Yến muốn làm cái gì cũng được.” Lòng ta như thiêu đốt.

Một đường đi ra phía Bắc, đó là khoảng thời gian hạnh phúc duy nhất mà ta có được.

Hết lần này tới lần khác, vừa đến kinh thành, ca ca ta bị bệnh nặng không rõ nguyên nhân, cứ như vậy mà đi, c.h.ế.t ở trước mặt ta.

Không thể để ca ca sống tốt dù chỉ một ngày, ta là tiểu đô đốc của Đông xưởng và Tây xưởng, tại sao ca ca ta lại không thể chống đỡ được thêm một đoạn thời gian chứ?

Chẳng qua ta và ca ca, chung quy đã là quá khứ, có lẽ lần đầu gặp Tạ Yên rồi thích hắn, là bởi vì anh trai, nhưng sau đó chỉ vì người này chính là Tạ Yên mà thôi.

Vốn bởi vì ta làm đô đốc, không cần vào triều gặp vua, làm việc cũng không cần báo cáo tung tích, nên cũng không cần bàn bạc với Úc Lưu, mấy ngày này bận rộn giải quyết xong những việc trong tay, là vì để theo Tạ Yên tới Đại Lương một đoạn thời gian.

Hôm đó ta phê duyệt tấu chương, Tạ Yên đang đọc sách bên cạnh, ta bị lão già trong triều làm bực bội, Tạ Yên liền bóc một quả nho nhét vào miệng tôi, nhẹ nhàng dỗ dành ta: “Đừng tức nữa, ăn nho đi.”

Nho ăn rất ngon, người cũng rất đẹp, ta len lén liếc hắn một cái, người này đang đọc sách rất nghiêm túc, rũ mắt xuống, ngoan cực kì, ta không muốn làm phiền hắn nữa, liền tiếp tục lao vào xử lý công việc.

Ta quá mải mê, cứ thế không để ý Tạ Yên đã đọc xong, lại đi tới giá sách để chọn cuốn sách mới, thậm chí còn không để ý rằng người này mỉm cười và lấy bức tranh rơi ra ngày hôm đó.

Cuối cùng sau khi hoàn thành xong công việc trong tay, phát hiện sắc mặt Tạ Yên có hơi tái nhợt, hơi thở có chút u ám.

Ta không nhịn được mà đến gần hắn, kề sát vào ch.óp mũi hắn: “A Yên sao vậy, có chỗ nào khó chịu sao?”

Tạ Yên nhếch môi, nhưng không có nụ cười, giọng nói cũng rất khàn: “Không có gì, đầu hơi choáng mà thôi.”

Ta không yên lòng nên hôn lên trán hắn, không nóng: “Việc trong tay đã xong, ngày mai liền có thể khởi hành đến Đại Lương, nếu ngươi không thoải mái, chúng ta có thể nghỉ ngơi mấy ngày.”

Tạ Yên ôm lấy eo ta, ôm rất c.h.ặ.t, giọng buồn rầu nói: “Không cần.”

Nghe có chút lạnh, sống lưng ta không khỏi tê dại, nhưng nghĩ hắn không thoải mái, nên cũng không quá để ý, vuốt mái tóc của hắn nói: “Được.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cửu Thiên Tuế Là Nữ Phẫn Nam Trang Sao? - Chương 9: Chương 9 | MonkeyD