Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Chương 121: Anh Muốn Lúc Nào Thì Ngủ Lúc Đó Sao?
Cập nhật lúc: 13/04/2026 16:00
Hơi men vẫn chưa hoàn toàn tan biến sau khi tắm.
Trái lại, cơn đau đầu của Thương Liệt Duệ càng thêm dữ dội.
Toàn thân anh nóng rực như có ngọn lửa đang bùng cháy.
Anh đổ gục xuống chiếc giường êm ái, chui tọt vào trong chăn với cái đầu nặng trĩu.
Vốn dĩ chỉ muốn đ.á.n.h một giấc thật ngon để giải rượu.
Nào ngờ, anh cảm nhận được trong chăn dường như có thứ gì đó đang ngọ nguậy.
Ban đầu, anh cứ ngỡ đó chỉ là ảo giác do men say gây ra.
Cho đến khi một luồng hơi ấm mềm mại, là lạ áp sát vào thân hình bán khỏa thân của anh.
Thương Liệt Duệ đưa tay sờ thử, lại chạm phải một mảng da thịt mịn màng.
Dù có say khướt hay chậm tiêu đến mấy, lúc này anh cũng nhận ra tình hình có gì đó sai sai.
Theo bản năng, anh định vươn tay bật đèn ngủ.
Nhưng một thân hình mềm mại, ấm áp đã bất ngờ rúc hẳn vào l.ồ.ng n.g.ự.c nóng rực của anh không một lời báo trước.
Ngay sau đó, một mùi hương thanh khiết, dễ chịu quen thuộc xộc thẳng vào mũi anh.
Mùi hương này... sao giống mùi trên người Ôn Nhiễm thế nhỉ.
Anh và cô đã từng qua đêm với nhau.
Mùi hương cơ thể tự nhiên tỏa ra từ người cô đêm đó đã in sâu vào tâm trí anh, khiến anh không thể nào quên.
Một luồng khí nóng rực bắt đầu chạy rần rần trong huyết quản của anh.
Lẽ nào người phụ nữ đang nằm gọn trong vòng tay anh lúc này chính là Ôn Nhiễm?
Nhưng... sao có thể chứ?
Từ lúc anh ngỏ ý muốn cô làm người phụ nữ của mình, cô lúc nào cũng tìm cách né tránh anh như tránh tà.
Làm sao cô lại chủ động bò lên giường anh được?
Có lẽ chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, mùi hương hơi giống nhau mà thôi.
Nhưng tại sao lại có phụ nữ ở trên giường của anh?
Chẳng lẽ là "người đẹp ngoại quốc" do đối tác cố tình sắp xếp mang đến tận phòng cho anh tối nay sao?
Nhưng lúc đó anh đã thẳng thừng từ chối rồi cơ mà. "Ưm..."
Ôn Nhiễm đang chìm sâu trong giấc ngủ ngon lành, hiển nhiên không hề hay biết mình đang bị người đàn ông bên cạnh nhầm tưởng là "người đẹp ngoại quốc" được dâng tận miệng.
Cô càng không biết rằng, bên cạnh mình tự dưng lại xuất hiện thêm một người đàn ông, và người đó
không ai khác chính là sếp lớn Thương Liệt Duệ.
Cô lơ mơ trở mình, cảm nhận được mình đang gối đầu lên một khuôn n.g.ự.c săn chắc, ấm áp.
Cô vô thức tìm một tư thế thoải mái và an tâm nhất, rúc sâu vào vòm n.g.ự.c đó, rồi lại chìm vào giấc ngủ.
Theo thói quen ôm gấu bông khi ngủ, hai tay cô tự động vòng qua cổ chiếc "gối ôm" cỡ bự này.
Hai chân cũng quắp c.h.ặ.t lấy thân hình của chiếc "gối ôm".
Tư thế ngủ này... thật sự rất thoải mái.
Cô khẽ l.i.ế.m l.i.ế.m đôi môi đỏ mọng đầy thỏa mãn, tiếp tục say giấc nồng.
Nhưng cô đâu biết rằng, chính cái tư thế ngủ vô tư này lại mang đến một sức công phá khủng khiếp cho người đàn ông bên cạnh.
Thương Liệt Duệ đang trong cơn say chuếnh choáng, chỉ cảm thấy ngọn lửa trong người ngày càng bốc cháy dữ dội hơn.
Rõ ràng là đối với cái loại "người đẹp ngoại quốc" tự dâng mỡ đến miệng mèo này, anh không bao giờ được phép có bất kỳ phản ứng sinh lý nào mới đúng.
Nếu là phong cách làm việc thường ngày của anh, cô ả đó chắc chắn đã bị anh đạp bay xuống giường từ lâu rồi.
Nhưng đến tận bây giờ, anh vẫn chưa có chút động tĩnh nào.
Không phải vì anh đã say đến mức bất tỉnh nhân sự, ngay cả sức lực để đạp một người đàn bà xuống giường cũng không có.
Mà là vì trên người người phụ nữ này đang tỏa ra một mùi hương khiến anh mê đắm, lưu luyến không rời.
Mùi hương đó... thực sự quá đỗi giống Ôn Nhiễm.
Mà lúc này đây, anh lại đang nhớ Ôn Nhiễm đến phát điên.
Dù trong thâm tâm tự nhủ rằng người nằm bên cạnh chỉ là một cô gái ngoại quốc do đối tác dâng tặng, nhưng dưới tác dụng của men rượu, anh đã tựuyễn hoặc bản thân, tưởng tượng người đó chính là Ôn Nhiễm.
Dòng m.á.u trong cơ thể anh bắt đầu sôi sục.
Mọi tế bào đều như đang gào thét, đòi hỏi được giải phóng.
Ôn Nhiễm, Ôn Nhiễm, Ôn Nhiễm...
Lúc này trong đầu anh chỉ văng vẳng hai tiếng ấy.
Bàn tay lớn như bị ma xui quỷ khiến, bắt đầu mơn trớn, vuốt ve vòng eo thon thả, mềm mại của cô.
Anh đã hoàn toàn coi người phụ nữ này là Ôn Nhiễm. Dường như cảm nhận được vòng eo đang bị siết c.h.ặ.t. Ôn Nhiễm cựa quậy, vặn vẹo cơ thể theo phản xạ.
Nhưng đối với Thương Liệt Duệ, sự vùng vẫy nhẹ
nhàng đó lại giống như một sự lả lơi, mời gọi, lạt mềm buộc c.h.ặ.t.
Lý trí mách bảo anh phải lập tức đẩy ngay người phụ nữ trong lòng ra.
Nhưng anh lại không nỡ rời xa mùi hương quen thuộc, đầy cám dỗ trên cơ thể cô.
Cảm giác mà người phụ nữ này mang lại... thực sự quá giống Ôn Nhiễm.
Khi bàn tay mềm mại, thon thả của cô vô tình chạm nhẹ vào đôi môi mỏng gợi cảm của anh, chút lý trí cuối cùng của Thương Liệt Duệ cũng hoàn toàn sụp đổ.
Anh... vậy mà lại khao khát người phụ nữ này!
Từ trước đến nay, ngoại trừ Ôn Nhiễm, anh chưa từng nảy s.i.n.h d.ụ.c vọng mãnh liệt đến thế với bất kỳ
người đàn bà nào khác. Chuyện này thực sự quá kỳ lạ! "Cạch!"
Thương Liệt Duệ bật công tắc chiếc đèn ngủ trên
tường, muốn nhìn cho rõ mặt mũi người phụ nữ trong lòng mình rốt cuộc là ai.
Nhưng chưa kịp để anh nhìn rõ, người phụ nữ trong lòng đã chủ động dán c.h.ặ.t đôi môi mình lên môi anh.
Thương Liệt Duệ trừng lớn hai mắt. Phản ứng đầu tiên của anh là đẩy cô ra.
Anh tuyệt đối sẽ không hôn bất kỳ người phụ nữ nào khác ngoài Ôn Nhiễm.
Chắc chắn là không. "Ưm..."
Có lẽ do anh dùng sức hơi mạnh tay.
Người phụ nữ trong lòng khẽ rên lên một tiếng đau đớn.
Cả người Thương Liệt Duệ chấn động mạnh.
Đến cả giọng nói của người phụ nữ này cũng giống hệt Ôn Nhiễm.
Lẽ nào cô ấy... thực sự chính là Ôn Nhiễm?
Thương Liệt Duệ sực nhớ lại lời Giang Hạo nói trước đó.
Rằng anh ta đã đặt một căn suite (phòng tổng thống) cho cả anh và Ôn Nhiễm.
Nghĩa là, căn phòng này cũng là phòng của cô.
Rất có thể do say rượu nên anh đã đi nhầm vào phòng ngủ của cô rồi.
Nghĩ thông suốt điểm này, Thương Liệt Duệ không còn bất kỳ e ngại hay chần chừ gì nữa.
Anh lập tức phản khách vi chủ, cuồng nhiệt đáp trả và làm sâu sắc thêm nụ hôn.
Chỉ đến khi Ôn Nhiễm bị hôn đến mức gần như nghẹt thở, anh mới lưu luyến buông đôi môi đỏ mọng của cô ra.
Anh tựa trán mình vào trán cô, thở dốc từng hơi nặng nhọc.
Ở khoảng cách gần thế này.
Anh cuối cùng cũng nhìn rõ khuôn mặt người phụ nữ dưới thân, quả thực không ai khác chính là Ôn Nhiễm.
Thảo nào một người vốn luôn kiêu ngạo, cấm d.ụ.c như anh, vừa chạm vào cơ thể cô lại lập tức bùng nổ
phản ứng mãnh liệt đến vậy.
Hóa ra cơ thể anh chỉ có hứng thú với duy nhất một mình cô.
Nếu mọi chuyện đã đi đến bước này rồi, thì mặc kệ ai là người chủ động trước, anh chỉ muốn tiếp tục làm tới bến.
Nhất là khi trong người anh lúc này đang tràn ngập hơi men, ngọn lửa d.ụ.c vọng đang thiêu đốt dữ dội, anh vô cùng cần cô giúp anh dập lửa.
Thương Liệt Duệ tiếp tục phủ môi xuống, hôn cô ngấu nghiến.
Đôi bàn tay lớn bắt đầu sờ soạng, châm ngòi thổi lửa khắp cơ thể cô.
Bị anh mơn trớn, vuốt ve, Ôn Nhiễm nhanh ch.óng nhũn người ra như b.ún trong vòng tay anh.
Hương vị ngọt ngào nơi đầu lưỡi của cô... thực sự quá đỗi mê người.
Khiến anh đ.á.n.h mất hoàn toàn khả năng tự chủ. "Xoẹt..." Một tiếng xé vải vang lên.
Bàn tay anh đã không thương tiếc x.é to.ạc bộ đồ ngủ trên người cô.
Cảm giác ớn lạnh đột ngột ập đến khiến Ôn Nhiễm choàng tỉnh.
Cô mơ màng hé mở đôi mắt, lập tức đụng ngay phải ánh mắt đen láy sâu thẳm như hố đen vũ trụ của Thương Liệt Duệ.
Cả người cô giật b.ắ.n mình.
Mọi cơn buồn ngủ bay biến đi đâu sạch.
Cô chưa kịp mở miệng nói lời nào, đôi môi đã bị anh khóa c.h.ặ.t.
"Ưm... ưm..."
Mọi lời phản đối, kháng cự của cô đều bị nuốt chửng giữa những cái chạm môi ướt át.
Mùi rượu nồng nặc phảng phất quanh ch.óp mũi hai người.
"Thương... Liệt..."
Ôn Nhiễm mở to hai mắt kinh hãi.
Nhìn trân trân vào người đàn ông đang đè lên người mình, hôn mình ngấu nghiến.
Rốt cuộc Thương Liệt Duệ đã nốc bao nhiêu rượu vậy?
Sao anh lại xuất hiện trên giường của cô?
Lại còn dám giở trò đồi bại này với cô?
Anh ta định mượn rượu làm càn, mưu đồ bất chính với cô đúng không?
"Ngài bỏ tôi ra, ưm ưm..."
Ôn Nhiễm dùng hết sức bình sinh để vùng vẫy, chống cự.
Hai bàn tay nhỏ bé nắm c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, đ.ấ.m thùm thụp như mưa rào lên l.ồ.ng n.g.ự.c săn chắc của anh.
"Thương Liệt Duệ, ngài tỉnh lại đi..." Trái tim Thương Liệt Duệ khẽ nhói lên.
Giây tiếp theo, lý trí của anh cuối cùng cũng trở lại.
Nhìn người phụ nữ dưới thân đã mở bừng đôi mắt tuyệt đẹp, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt vì hoảng sợ, hai hàng nước mắt lăn dài trên má.
Toàn thân anh như hóa đá. "Em!"
Anh không khỏi cảm thấy ảo não, vừa định mở miệng giải thích. "Chát!"
Một cái tát trời giáng không chút do dự giáng thẳng
vào mặt anh.
Anh thật sự quá đáng rồi.
Lại dám mượn cớ say xỉn để lẻn lên giường cô, giở trò đồi bại với cô.
Nhìn năm ngón tay in hằn rõ mồn một trên khuôn mặt điển trai của Thương Liệt Duệ.
Ánh mắt Ôn Nhiễm vô cùng phức tạp.
Đúng là trước đây cô đã từng hứa sẽ cho anh "ngủ lại" một đêm để bù đắp.
Nhưng ít nhất anh cũng phải nói trước với cô một tiếng chứ.
Đâu phải cứ thế mà tự tiện bò lên giường cô lúc nào thì bò, rồi mượn hơi men để cưỡng bức cô.
Anh coi cô là cái gì chứ?
Là một món đồ chơi để anh muốn chơi lúc nào thì chơi sao?
