Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Chương 122: Anh Nên Chịu Trách Nhiệm Với Cô
Cập nhật lúc: 13/04/2026 16:01
Trong lòng Thương Liệt Duệ cuộn trào một nỗi bực dọc khó tả.
Người ta thường nói rượu vào làm hỏng việc, quả không sai chút nào.
Anh vừa nãy suýt chút nữa đã cưỡng bức Ôn Nhiễm rồi.
Hay nói đúng hơn là, anh đã dùng bạo lực với cô. "Tôi không có..."
Anh mấp máy đôi môi mỏng, cố gắng tìm lời giải thích.
Ôn Nhiễm đỏ bừng mặt, hung dữ trừng mắt nhìn anh: "Không có cái gì? Không có ý đồ đồi bại với tôi sao?"
Thương Liệt Duệ rút một tờ khăn giấy đưa cho cô: "Thì tôi cũng đã làm gì được đâu?"
Ôn Nhiễm tức giận vặn lại: "Thế ngài còn muốn ép tôi bằng sức mạnh à?"
Thương Liệt Duệ ngượng ngùng nhún vai: "Tôi không có ý đó..."
Ôn Nhiễm cố nén cơn giận đang chực trào: "Vậy ngài có ý gì?"
Thương Liệt Duệ tự kiểm điểm: "Tối nay tôi uống hơi nhiều, đi nhầm phòng..."
Ôn Nhiễm cười khẩy, đầy mỉa mai: "Ngài đi nhầm phòng, là có thể tùy ý muốn làm gì thì làm với tôi sao?"
Thương Liệt Duệ nghiêm túc nhìn cô: "Tôi sẽ chịu trách nhiệm với em!"
Ôn Nhiễm khẽ sững người.
Không ngờ anh lại có thể nói ra hai từ "chịu trách nhiệm" với cô.
"Không cần đâu, dù sao cũng đâu phải lần đầu tiên."
Cô không muốn dây dưa lằng nhằng với anh thêm nữa.
Chỉ muốn nhanh ch.óng "trả nợ" cái lần cô mượn anh làm "thuốc giải", sau đó hai người đường ai nấy đi, không ai nợ ai.
Trái tim Thương Liệt Duệ khẽ nhói lên một nhịp.
Không ngờ anh đã hạ mình chủ động đòi chịu trách nhiệm.
Vậy mà cô lại lạnh lùng cự tuyệt?
"Cho dù có phải lần đầu hay không, thì vừa nãy tôi cũng suýt chút nữa... tôi nên chịu trách nhiệm với em." Thương Liệt Duệ kiên quyết không nhượng bộ.
Khó khăn lắm anh mới tìm được một người phụ nữ khiến mình nảy s.i.n.h d.ụ.c vọng mãnh liệt đến vậy, anh tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tay.
"Tôi đã nói là không cần rồi, ngài mau về phòng của mình đi, để tôi được yên tĩnh một mình."
Ôn Nhiễm quay mặt đi, bực bội hạ lệnh đuổi khách.
Lúc này, cô thực sự không muốn nhìn thấy mặt anh thêm một giây phút nào nữa.
Biết trước đi công tác cùng sếp lớn mà phải chịu thiệt thòi lớn thế này, cô thà ở nhà còn hơn.
Thương Liệt Duệ hé môi định nói thêm gì đó.
Nhưng anh biết, lúc này anh có nói gì thì cô cũng chẳng lọt tai được chữ nào.
Thôi thì cứ để cô bình tĩnh lại đã.
"Được rồi, tôi về phòng đây, nếu em cần gì thì cứ gọi tôi."
Để lại một câu, anh bước xuống giường rồi đi thẳng ra cửa.
...
"Khỉ thật!"
Vừa bước vào phòng mình, Thương Liệt Duệ tức tối đ.ấ.m mạnh một cú lên tường.
Đầu óc anh rối bời như một mớ bòng bong.
Vốn dĩ anh định nhân chuyến công tác sang Mỹ này để vun đắp, bồi dưỡng tình cảm với cô.
Ai ngờ mọi chuyện lại bị anh tự tay phá hỏng hết.
Ngọn lửa d.ụ.c vọng bị men rượu kích thích vẫn đang râm ran thiêu đốt trong cơ thể anh, chưa hề có dấu hiệu hạ nhiệt.
Thương Liệt Duệ đành phải lê bước vào phòng tắm.
Đứng dưới vòi hoa sen xả nước lạnh ròng rã suốt hơn hai mươi phút đồng hồ.
Nhưng hình ảnh Ôn Nhiễm ngoan ngoãn, mềm nhũn nằm dưới thân anh vẫn cứ lởn vởn trong đầu, không tài nào xua đi được.
Anh có chút tự trách sự mất kiểm soát của bản thân.
Tại sao cứ đứng trước cô là anh lại không thể kìm chế được mình như vậy?
Trằn trọc mãi trên giường mà vẫn không chợp mắt nổi.
Anh bực bội ngồi dậy, đi đến bàn làm việc lật giở đống tài liệu về dự án hợp tác lần này.
Hy vọng công việc có thể giúp anh phân tán sự chú ý.
...
Đêm đó, Ôn Nhiễm cũng trằn trọc gần như thức trắng.
Tám giờ sáng hôm sau.
Cô lê bước xuống nhà hàng tự chọn của khách sạn với hai quầng thâm to đùng dưới mắt.
Tình cờ gặp ngay Giang Hạo cũng đang ăn sáng ở đó.
"Trợ lý Ôn, tối qua cô ngủ không được à? Sao mắt sưng húp lên thế kia?"
Giang Hạo chỉ tay vào đôi mắt gấu trúc của cô, ân cần hỏi thăm.
Ôn Nhiễm gượng cười đáp lại: "Chắc do tôi chưa quen múi giờ nên bị mất ngủ anh ạ."
"Thế thì cô giống hệt sếp rồi đấy!" Giang Hạo nhớ lại chuyện ban sáng, vui vẻ kể: "Sáng nay tôi gặp sếp,
ngài ấy cũng vác hai quầng thâm mắt to tướng, trông có vẻ như thức trắng cả đêm! Cũng bảo là do chưa quen múi giờ!"
Ôn Nhiễm cạn lời: "..."
Sao cô và Thương Liệt Duệ lại dùng chung một cái cớ giống hệt nhau thế này?
"Sau này có lẽ sếp sẽ phải nhờ cô chăm sóc nhiều rồi!" Giang Hạo bỗng nhiên hạ giọng, dặn dò cô: "Trưa nay tôi có chuyến bay về nước sớm để xử lý vài việc."
Vẻ mặt Ôn Nhiễm thoáng hiện nét hoảng hốt, trong lòng dấy lên một nỗi bất an khó tả.
Vậy là những ngày sắp tới, cô sẽ phải một mình đối phó với Thương Liệt Duệ sao?
Nghĩ đến chuyện tối qua hai người suýt chút nữa thì...
Bây giờ lại phải ở riêng với anh ta nơi đất khách quê người thế này.
Ôn Nhiễm cảm thấy mình như một con cừu non ngoan ngoãn đang bị nhốt chung chuồng với con sói đói, có thể bị ăn tươi nuốt sống bất cứ lúc nào.
Cũng may là mấy ngày sau đó, cô hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng Thương Liệt Duệ đâu.
Không phải là cô không sang phòng anh ta tìm.
Nhưng ngoài đống hành lý nằm im lìm một góc, phòng anh lúc nào cũng vắng hoe.
Ôn Nhiễm không biết rốt cuộc anh bận rộn chuyện gì?
Cô cũng chẳng buồn gọi điện hỏi thăm.
Ngược lại, trong thâm tâm cô còn thầm cảm thấy may mắn vì không phải chạm mặt Thương Liệt Duệ.
Tránh được những tình huống khó xử cho cả hai.
...
Buổi trưa hôm đó, Ôn Nhiễm vừa dùng bữa xong thì điện thoại reo.
Cô không cần nhìn màn hình cũng bắt máy ngay.
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói quen thuộc của Phó Cảnh Thành: "Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, tôi đồng ý với điều kiện của cô."
Ôn Nhiễm hơi khựng lại.
Cô nhanh ch.óng hiểu ra anh ta đang nhắc đến chuyện giao căn hộ cho cô, cộng thêm khoản bồi thường ba
mươi triệu tệ để đổi lấy sự im lặng của cô về việc ly hôn.
"Được, đợi tôi về nước rồi chúng ta gặp nhau ở cục dân chính!"
Phó Cảnh Thành tỏ vẻ khó chịu: "Cái gì? Bây giờ cô đang không ở trong nước sao?"
Ôn Nhiễm lạnh nhạt đáp: "Tôi đang đi công tác, không được à?"
Cô không cảm thấy mình có nghĩa vụ phải báo cáo lịch trình với anh ta.
Phó Cảnh Thành sinh nghi: "Không phải cô đang cố tình kéo dài thời gian ly hôn đấy chứ?"
Ôn Nhiễm cười khẩy: "Nếu anh đã không tin tưởng, thì có thể rút lại lời đồng ý."
Nói xong, cô dứt khoát cúp máy.
Bây giờ người đang nóng lòng muốn ly hôn để rảnh rỗi tán tỉnh chị gái Ôn Kỳ là Phó Cảnh Thành chứ không phải cô.
Nhưng anh ta lại hèn nhát, sợ bị người ngoài, nhất là người của nhà họ Phó phát hiện.
Bằng không, anh ta đâu có dễ dàng chấp nhận những yêu sách "trên trời rơi xuống" của cô như vậy.
Ôn Nhiễm cố tình mập mờ, không giải thích rõ ràng là muốn để anh ta phải tự biên tự diễn rồi lo lắng vớ vẩn.
Chắc hẳn trong những ngày cô đi công tác chưa về nước để hoàn tất thủ tục ly hôn, anh ta sẽ phải sống trong cảnh đứng ngồi không yên cho xem.
Nghĩ đến đây, tâm trạng Ôn Nhiễm bỗng chốc trở nên thoải mái lạ thường.
Cô đang tận hưởng một cảm giác trả thù đầy sảng khoái.
...
Đêm đã về khuya.
Thương Liệt Duệ mệt mỏi quay về khách sạn. Bước vào căn suite tối om, vắng lặng.
Vốn dĩ anh định đi thẳng về phòng mình như mọi
ngày.
Nhưng tay vừa chạm vào tay nắm cửa, anh bỗng khựng lại.
Suy nghĩ một lúc, anh quay người bước về phía phòng của Ôn Nhiễm.
Cửa phòng cô đóng kín mít.
Giờ này chắc chắn cô đã chìm sâu vào giấc ngủ rồi.
Thương Liệt Duệ tự nhủ với lòng mình, anh chỉ nhìn cô một cái rồi sẽ đi ngay.
Nhưng khi nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, nhìn thấy thân ảnh nhỏ bé đang cuộn tròn trong chăn ngủ say sưa.
Đôi mắt đen thẳm vốn luôn toát lên vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị của anh bỗng chốc trở nên dịu dàng, ấm áp đến lạ thường.
Anh khẽ khàng ngồi xổm xuống cạnh giường.
Đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má mềm mại và mái tóc vương vấn hương thơm thoang thoảng của cô.
Đây là một cảm giác mà anh chưa từng trải qua.
Dù mấy ngày nay phải làm việc với cường độ cao, mệt mỏi đến rã rời.
Nhưng chỉ cần được về đây, được nhìn thấy cô.
Anh lại cảm thấy một sự bình yên, một cảm giác thuộc về vô cùng mãnh liệt.
Như thể nơi nào có cô, nơi đó chính là nhà.
"Nhiễm Nhiễm..."
Thương Liệt Duệ khẽ gọi tên cô trong vô thức.
Biết rõ Ôn Nhiễm mấy ngày nay có lẽ không muốn nhìn thấy mặt mình, nên anh đã cố tình tránh mặt cô.
Sợ sự xuất hiện của mình sẽ khiến cô thêm chán ghét.
Đồng thời, anh cũng ép mình phải giải quyết công việc với tốc độ ch.óng mặt, để sau này có thể dành trọn thời gian ở bên cô.
Trong cơn mơ màng, Ôn Nhiễm lờ mờ nghe thấy có người đang gọi tên mình.
Thực ra giấc ngủ của cô không được sâu lắm.
Mấy ngày nay cô đều duy trì thói quen ngủ sớm dậy sớm, nên cũng không đến mức thiếu ngủ.
Nghe thấy tiếng gọi, cô từ từ mở hé đôi mắt ngái ngủ...
