Đã Ngủ Riêng Rồi, Tôi Tái Hôn Mà Anh Quỳ Làm Gì? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Chương 352: Hóa Ra Cô Cũng Sẽ Vì Anh Mà Ghen
Cập nhật lúc: 05/05/2026 23:25
Thương Liệt Duệ vậy mà lại biết.
Anh dường như nắm rõ sở thích của cô trong lòng bàn tay.
Tiếp theo người dẫn chương trình lại lần lượt hỏi thêm vài câu nữa.
Thương Liệt Duệ thế mà lại đoán đúng toàn bộ.
Trải qua vài vòng thi, cặp đôi của họ hiển nhiên có thành tích cao nhất.
Người dẫn chương trình tặng cho họ món quà lưu niệm dành cho cặp đôi xuất sắc nhất.
Một đôi móc khóa, cùng với đồ ăn vặt do quán tự làm.
"Đôi móc khóa này là đồ đôi đấy nhé, hai bạn có thể l.ồ.ng ảnh của đối phương vào trong, mang theo bên mình!"
Người dẫn chương trình cười giới thiệu: "Lại đây, tôi chụp ảnh cho hai bạn ngay tại chỗ nhé."
Ôn Nhiễm vừa định nói không cần đâu.
Đã có nhân viên cầm máy ảnh lấy liền tới, người dẫn chương trình lập tức chụp ảnh lưu niệm cho họ ngay tại chỗ.
Bức ảnh rất nhanh đã được in ra.
Nhân viên phục vụ lại nhiệt tình lấy kéo ra, cắt gọn bức ảnh rồi l.ồ.ng vào trong móc khóa.
Bọn họ mỗi người một chiếc.
Ôn Nhiễm cầm móc khóa bản nam, bên trong là ảnh của Thương Liệt Duệ.
Thương Liệt Duệ cầm móc khóa bản nữ, bên trong là ảnh của cô.
Những cặp đôi tham gia trò chơi khác cũng được tặng một món quà lưu niệm.
"Cảm ơn mọi người đã tham gia trò chơi này của chúng tôi, chúc cho tất cả các cặp đôi mãi mãi bền lâu!" Người dẫn chương trình gửi lời chúc mừng cuối cùng.
Tất cả mọi người đều cười lớn vui vẻ, vỗ tay nhiệt liệt.
Duy chỉ có Ôn Nhiễm, khóe miệng lướt qua một tia cảm thương.
Những cặp đôi khác có thể bên nhau bền lâu hay không cô không biết.
Cô chỉ biết cô và Thương Liệt Duệ là không thể nào dài lâu được.
Nhưng đây chỉ là một trò chơi mà thôi. Vui là chính.
Cô cũng không cần thiết phải tính toán và suy nghĩ quá nhiều.
Thương Liệt Duệ nắm lấy tay cô, quay trở về chỗ ngồi của hai người.
Ôn Nhiễm nhận được những ánh mắt ngưỡng mộ và chúc mừng từ những người phụ nữ xung quanh.
Cứ như thể cô chính là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên thế giới này vậy.
Trong lòng Ôn Nhiễm thực ra cũng rất cảm động.
Cô cứ nghĩ cô và Thương Liệt Duệ chỉ mới hẹn hò mà thôi.
Không ngờ anh đã thấu hiểu cô nhiều đến thế.
Thậm chí nhỏ nhặt đến những chi tiết như vậy, từng chút từng chút một đều nắm rõ cặn kẽ sao?
Thương Liệt Duệ để ý thấy Ôn Nhiễm cứ nhìn mình chằm chằm.
Anh khẽ nhếch đôi môi mỏng: "Sao lại nhìn anh như thế? Yêu anh rồi à?"
"Không có." Ôn Nhiễm luống cuống lảng tránh ánh mắt.
Nội tâm vô cùng phức tạp.
Nhưng cô không muốn bị Thương Liệt Duệ nhìn thấu.
Đành phải tìm cớ nói: "Em đi vệ sinh một lát!" Trong nhà vệ sinh.
Ôn Nhiễm hứng nước lạnh mấy lần, hất lên mặt
mình.
Muốn để bản thân bình tĩnh lại một chút, lý trí lại một chút.
Nhưng trong đầu vẫn không ngừng nhớ lại cảnh tượng cô và Thương Liệt Duệ tương tác trong trò chơi ở quán lúc nãy.
Mỗi khi người dẫn chương trình đặt câu hỏi, anh đều điềm nhiên như không, tự tin nắm chắc phần thắng.
Dường như chỉ cần là vấn đề về cô, đều không thể làm khó được anh.
Anh thế mà lại hiểu cô đến vậy?
Thậm chí còn nằm ngoài dự liệu của Ôn Nhiễm.
Có phải anh đã sớm điều tra cô rõ ràng rành mạch rồi không?
Anh quan tâm cô như vậy, quan sát tỉ mỉ từng chi tiết nhỏ của cô.
Ôn Nhiễm thực sự rất chấn động.
Cô rửa mặt xong, lại đi vào buồng vệ sinh.
Đột nhiên nghe thấy tiếng giày cao gót vang lên. "Không trả lời sai một câu nào, sao có thể chứ?"
"Tôi thấy người đàn ông đó vừa cao vừa đẹp trai lại khá giàu có, muốn loại phụ nữ nào mà chẳng có, sao
lại khăng khăng một lòng với một người phụ nữ như thế được?"
"Chắc là cố ý trêu đùa cô ta thôi nhỉ? Đàn ông đều thích ngụy trang bản thân thành dáng vẻ thâm tình mà."
"Nhưng người đàn ông này thật sự rất có sức hút nam tính, tôi vừa nhìn thấy anh ta, đã muốn l.à.m t.ì.n.h với anh ta rồi."
"Thôi đi cô ơi, tôi thấy anh ta sẽ không để mắt tới cô đâu."
"Lát nữa tôi sẽ ra xin phương thức liên lạc của anh ta."
"Tôi cá là anh ta chắc chắn sẽ không cho cô đâu!" Hai người phụ nữ vừa đấu khẩu với nhau vừa rời đi. Ôn Nhiễm ngồi trên bồn cầu trong buồng vệ sinh.
Thoạt đầu nghe thấy cuộc đối thoại của hai người này thì rất kinh ngạc, nhưng cô nhanh ch.óng hiểu ra.
Tất cả mọi người đều có suy nghĩ giống cô, một người đàn ông xuất sắc như Thương Liệt Duệ không thể nào hiểu cô nhiều đến thế, quan tâm cô nhiều đến thế.
Cho dù ở bên cạnh cô, cùng lắm cũng chỉ là chơi bời mà thôi.
Nhưng phản ứng của Thương Liệt Duệ, lại vượt xa ngoài dự liệu của tất cả mọi người.
Anh thực sự quan tâm cô sao? Hay là đang diễn kịch với cô?
Ôn Nhiễm không nhịn được tự hỏi bản thân trong
lòng.
Trong lòng đè nặng nghi vấn này. Cả người cũng trở nên thẫn thờ.
Cô bước ra khỏi nhà vệ sinh, men theo con đường cũ quay lại.
Đang chuẩn bị ngồi lại vào vị trí cũ.
Đến gần mới phát hiện, bàn của Thương Liệt Duệ và cô có thêm hai người phụ nữ.
Không biết có phải là hai người phụ nữ vừa lén lút bàn tán trong nhà vệ sinh đó không.
Trong đó một người uốn tóc xoăn lọn to, mặc chiếc váy liền xẻ n.g.ự.c sâu, gợi cảm lả lơi.
Người còn lại để tóc dài đen thẳng, ăn mặc thanh lịch trang nhã, thoạt nhìn vô cùng trong sáng.
Hoàn toàn là hai kiểu phụ nữ khác nhau. Vậy mà đều say mê Thương Liệt Duệ.
Anh của tối nay, mặc một bộ vest đen thủ công, toàn thân toát ra khí chất cao quý.
Vừa nhìn đã biết không phải người bình thường.
Đương nhiên sẽ thu hút những người phụ nữ táo bạo muốn tiếp cận anh.
Cứ nghĩ đến việc Thương Liệt Duệ tương lai sẽ còn có người phụ nữ khác, trái tim Ôn Nhiễm lại đau nhói không rõ lý do.
Nhưng cô lại không thể không đối mặt với hiện thực.
Thương Liệt Duệ không thuộc về cô.
Sau cô, anh nhất định sẽ còn có người phụ nữ khác.
Ôn Nhiễm căn bản không dám tưởng tượng ra viễn cảnh anh ở bên cạnh người phụ nữ khác.
"Em sao vậy?"
Trong lúc cô đang thất thần, Thương Liệt Duệ đã bước đến trước mặt cô.
Anh vươn tay ôm cô vào lòng, nhẹ giọng hỏi. Ôn Nhiễm cố gắng hít một hơi thật sâu.
Gượng ép đè nén cảm xúc đang cuộn trào trong lòng
xuống.
"Không có gì."
Cô cố gắng tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra.
Ngẩng đầu nhìn về phía bên cạnh Thương Liệt Duệ.
Hai người phụ nữ vừa bắt chuyện với anh lúc nãy đã biến mất.
"Đang tìm gì vậy?"
Thương Liệt Duệ chú ý tới động tác khác thường này của cô, không nhịn được bèn hỏi.
"Em..."
Ôn Nhiễm hé miệng.
Theo bản năng nhìn ngó xung quanh.
Liền thấy hai người phụ nữ kia chưa đi xa.
Vẫn còn đứng cách đó không xa mà liếc mắt đưa tình với Thương Liệt Duệ.
Không chỉ vậy, trong nhà hàng còn có không ít phụ nữ, ánh mắt say đắm của bọn họ đều đổ dồn lên người Thương Liệt Duệ.
Dù sao thì một người đàn ông vừa anh tuấn, lắm tiền, lại còn chung tình, quả thực rất hiếm có.
Bọn họ đều thể hiện sự hứng thú ở các mức độ khác nhau đối với Thương Liệt Duệ.
Ôn Nhiễm lần đầu tiên cảm nhận được một cách trực quan như vậy việc Thương Liệt Duệ được hoan nghênh đến nhường nào.
Trong lòng thấy buồn bực vô cớ.
Mặc dù biết Thương Liệt Duệ không phải là người đàn ông trăng hoa, nhưng anh lại nhận được quá nhiều sự chú ý từ phụ nữ, bản thân cô cũng khó tránh khỏi cảm giác khủng hoảng.
Thương Liệt Duệ nương theo tầm mắt của cô nhìn sang, rất nhanh đã đoán ra cô đang nghĩ gì.
Anh ôm cô, đi đến vị trí cũ của họ rồi ngồi xuống.
"Vừa nãy có hai người phụ nữ đến xin anh phương thức liên lạc!"
Anh ung dung mở lời, hoàn toàn không có ý định giấu giếm cô.
Ôn Nhiễm vội vàng hỏi: "Vậy anh có cho không?"
Thương Liệt Duệ nhìn cô cười như không cười: "Em hy vọng anh cho, hay là không cho?"
Ôn Nhiễm bực dọc trừng mắt lườm anh một cái: "Biết rõ còn cố hỏi."
Thân là bạn gái của anh, lẽ nào cô lại hy vọng anh hào phóng cho người phụ nữ khác phương thức liên
lạc hay sao?
Thương Liệt Duệ nhìn thấy phản ứng của cô, đôi môi mỏng bất giác cong lên.
"Hóa ra em cũng sẽ vì anh mà ghen."
Những người phụ nữ khác anh căn bản không thèm để tâm.
Anh chỉ quan tâm cô.
Nhìn thấy cô vì mình mà ghen tuông, trong lòng anh ngược lại lại dâng đầy một niềm vui sướng nhàn nhạt.
Cứ như thể việc khiến cô ăn giấm chua vì anh là một chuyện vô cùng đáng để vui mừng vậy.
