Đại Đường Tấn Dương Công Chúa - Chương 141
Cập nhật lúc: 21/02/2026 13:00
Lý Minh Đạt ngẩn người, bấy giờ mới nhớ ra lần trước ngài nhờ mình xem giúp phẩm hạnh của Ngụy Nhị nương. Nàng đảo mắt, sáp lại gần Trưởng Tôn Vô Kỵ, nhỏ giọng cười bảo: "Con thực sự đã dụng tâm điều tra rồi đấy ạ. Không chỉ đích thân tới dự sinh nhật nàng ta, con còn hỏi rất nhiều quận chúa, công chúa và tỷ muội chơi cùng nàng ta, nghe ngóng phẩm hạnh từ rất nhiều phía."
Trưởng Tôn Vô Kỵ gật đầu hài lòng: "Vẫn là nữ nhi các con tâm tính tỉ mỉ, như vậy rất tốt, sẽ không có sai sót hay nhìn lầm." Ông ghé tai lại gần giục nàng nói kỹ hơn.
"Cữu phụ đã nhận được chỉ dụ của Phụ hoàng chưa ạ?" Lý Minh Đạt chớp đôi mắt long lanh hỏi.
Trưởng Tôn Vô Kỵ sững lại, lập tức nhớ ngay đến việc Thánh nhân hạ chỉ muốn cho Hủy T.ử làm quan. Vẻ mặt đang thả lỏng của ông liền trở nên nghiêm nghị, ông nhíu mày bảo: "Ta cứ ngỡ Thánh nhân chỉ là hứng chí nhất thời, con thật sự định làm quan sao? Ra thể thống gì chứ, một Công chúa như con mà ra vào công đường triều đình, để các quan viên khác nhìn vào thế nào?"
"Họ chẳng nhìn thế nào đâu ạ, thấy con là họ phải quỳ lạy hết, đố ai dám nhìn con." Lý Minh Đạt phản ứng cực kỳ nhanh nhạy.
Trưởng Tôn Vô Kỵ cau mày: "Lão phu nói chuyện nghiêm túc mà con cứ nói xằng. Đang yên đang lành làm Công chúa tôn quý không muốn, cứ phải gánh vác mấy việc tạp vụ lên vai thì có gì vui?"
"Tất nhiên là vui rồi, không thì con hỏi người làm gì." Lý Minh Đạt khó hiểu nhìn cữu phụ, hỏi xem rốt cuộc ông có đồng ý cho nàng làm quan không: "Triều đình có lệ cử hiền tài ra làm quan, chuyện này không phạm luật. Nay A Gia đã tiến cử con, người rốt cuộc có đồng ý không?"
"Con cũng nói rồi đó, A Gia con đã tiến cử, A Gia con là Thánh nhân, ta đây nào dám nói không." Trưởng Tôn Vô Kỵ đáp.
"Cữu phụ người đây là nhân vật tầm cỡ nào chứ, trước mặt Thánh nhân người chắc chắn dám nói không, lại còn đưa ra bao nhiêu ý kiến phản đối ấy chứ. Nay A Gia bắt người nộp danh sách các chức quan còn trống ở Trường An cho ngài ấy, cữu phụ không được bỏ sót đâu đấy, đừng có lén giấu mấy chỗ tốt đi rồi nộp mấy chỗ chẳng ai thèm vào lên. Cữu phụ mà dám giở trò, con mà phát hiện ra là con mách A Gia ngay, bảo là người khi quân đấy." Lý Minh Đạt nửa đùa nửa thật “đe dọa” cữu cữu nhà mình.
Trưởng Tôn Vô Kỵ ngẩn người rồi cười ha hả, nhưng khó giấu nổi vẻ ngượng nghịu nơi khóe môi. Ông miệng thì bảo không dám, nhưng thầm thừa nhận tiểu nha đầu này có đôi mắt tinh tường, nhìn thấu tâm tư ông ngay lập tức.
"Được được được, ta không làm bừa đâu. Có con giám sát, cho ta mười lá gan cũng chẳng dám khi quân. Thế con muốn làm chức quan gì?"
"Cấp bậc cao hơn Đại lý tự Thiếu khanh một chút là được ạ." Lý Minh Đạt đáp.
Trưởng Tôn Vô Kỵ sững sờ, kinh ngạc nhìn nàng: "Cái con bé này, con mới bao lớn mà dã tâm không nhỏ nhỉ. Đại lý tự Thiếu khanh đã là chính tứ phẩm rồi. Con có biết bao nhiêu tiến sĩ dùi mài kinh sử cả đời cũng chưa chắc leo lên nổi chức tứ phẩm ở kinh đô này không?"
"Sao phải so với họ ạ? Ở thời thái bình thịnh thế này, cơ hội thi triển tài năng có đầy rẫy, người thực tài tự nhiên sẽ không bị vùi lấp. Cả đời không leo lên nổi tứ phẩm là do bản thân họ có vấn đề, con đâu có giống họ." Lý Minh Đạt chắp tay sau lưng, làm ra vẻ vô cùng tự tin để áp chế sự làm khó của cữu phụ.
Trưởng Tôn Vô Kỵ hít một hơi, vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ quan sát nàng: "Cái con bé này ghê thật đấy, trước đây lão phu chẳng thấy con mồm mép linh hoạt thế này bao giờ. Trước đây con ở trước mặt lão phu lúc nào cũng ngoan ngoãn hiền lành mà."
"Người đồng ý giúp con làm quan lớn, sau này con vẫn sẽ ngoan ngoãn hiền lành trước mặt người." Dù sao bình thường cũng chẳng gặp nhau mấy lần, việc này Lý Minh Đạt làm được.
"Ý con là nếu ta không đồng ý, con sẽ không kể chuyện Ngụy Nhị nương cho ta nghe?"
"Con đố dám đe dọa cữu phụ," Lý Minh Đạt cười mỉm, ngay khi Trưởng Tôn Vô Kỵ lộ vẻ hài lòng, nàng bồi thêm: "Nhưng đúng là con sẽ không kể thật đấy ạ."
Vẻ mặt Trưởng Tôn Vô Kỵ méo xệch, ông trợn mắt: "Muốn đấu với ta thì con chắc chắn thua rồi. Ngụy Nhị nương này dù tốt hay xấu thì cũng chỉ là một sự lựa chọn thôi. Cùng lắm ta không chọn nữa, vẫn còn đầy chỗ khác."
"Vốn là có thể như vậy, nhưng cữu phụ lại là người luôn muốn chọn thứ tốt nhất. Huống hồ người rất thương con cái, chọn thê t.ử cho nhi t.ử bảo bối người sao nỡ làm bừa. Người nỡ trơ mắt nhìn mình bỏ lỡ người tốt nhất để lấy người hạng hai sao?"
Trưởng Tôn Vô Kỵ lặng đi nhìn chất nữ, rồi đột ngột cười vang, chỉ tay về phía nàng:
"Thôi được, nể cái sự lanh lợi này của con, lão phu sẽ giúp con một lần. Nhưng muốn làm quan lớn không dễ đâu, chức tứ phẩm trở lên là phải lên triều nghị chính. Với thân phận nữ nhi, e là khó. Dẫu ta đồng ý, còn có Phòng Công và những người khác, cho dù con đối phó được mấy lão già đó thì đến chỗ Ngụy Trưng con cũng không qua nổi đâu."
Trưởng Tôn Vô Kỵ đồng ý dễ dàng như vậy cũng vì lý do này. Ông quá yêu quý đứa chất nữ này, đằng nào chuyện này cũng có Ngụy Trưng chặn lại không đồng ý, giờ ông cứ bán cho nha đầu một cái ân tình, đỡ để nó dỗi rồi sau này không thân với mình nữa.
Ông cực kỳ trân trọng Lý Minh Đạt, cũng bởi nhà ông dương thịnh âm suy quá mức. Bất kể là chính thê đã khuất hay đám thê thiếp, toàn sinh con trai cho ông. Đến nay ông đã có mười hai mụn nhi t.ử mà chẳng thấy mống nữ nhi nào. Trưởng Tôn Vô Kỵ vạn lần không ngờ, sống đến tuổi này vinh hoa phú quý đủ cả, nhưng chuyện có mụn con gái lại trở thành xa xỉ.
Hồi trẻ ông chưa tha thiết lắm vì nghĩ mình còn khỏe, còn cơ hội. Nhưng tuổi càng cao, đám con trai cứ thế ra đời khiến ông nhận ra tầm quan trọng của con gái. Hủy T.ử sinh ra đúng lúc đó, nên ông thường đem tất cả tình thương dành cho con gái đặt lên người nàng.
Hơn nữa con bé này ngoan ngoãn lanh lợi, đúng chuẩn hình mẫu tiểu nữ trong mơ của ông. Lâu dần, ông đối với nàng còn thâm tình hơn cả các công chúa đích xuất khác. Chuyện làm quan này, theo tính cách ông là tuyệt đối không bàn cãi, nhưng bị nàng quậy vài câu là ông đã mủi lòng.
"Đa tạ cữu phụ, sự giúp đỡ của người rất quan trọng với con. Còn Ngụy nương thì... tùy duyên vậy ạ." Lý Minh Đạt thở dài rồi rỉ tai ông: "Vị mà người nhắm tới trước đó hình như không hợp lắm đâu ạ, tóm lại nàng ta tuyệt đối không phải người tức phụ tốt mà người mong muốn."
"Ồ, cụ thể là không tốt chỗ nào?"
"Cụ thể thì khó nói, nhưng người này không đơn giản, có tâm cơ, và con cam đoan là trái tim nàng ta không đặt ở phủ Trưởng Tôn đâu ạ."
Trưởng Tôn Vô Kỵ chấn động, nhíu mày nhìn nàng, lòng đã hiểu ra Ngụy Nhị nương đã có người trong mộng. "Nếu đã vậy thì thôi, vốn dĩ kết thân với nhà họ Ngụy ta cũng hơi đắn đo, nhưng nếu con bé đó tốt ta cũng sẵn lòng chịu thiệt chút. Kết quả này coi như xong xuôi cho nhẹ nợ."
Ông cười ha hả cảm ơn nàng rồi dặn dò đi đường cẩn thận, bắt bọn Trình Xử Bật phải bảo vệ Công chúa cho thật kỹ. Trình Xử Bật nghiêm nghị nhận lệnh. Trưởng Tôn Vô Kỵ mục tống đoàn người đi xa rồi mới bất lực lắc đầu cười, quay vào phủ.
"Công chúa nói gì với Triệu Công (Trưởng Tôn Vô Kỵ) mà làm người lúc thì nghiêm nghị lúc thì hớn hở vậy ạ?" Trình Xử Bật chưa từng thấy vị quốc cữu nổi tiếng uy quyền này có lúc nào "lên cơn" như vậy.
"Bàn chuyện làm quan thôi mà." Lý Minh Đạt đáp.
Trình Xử Bật kinh ngạc: "Công chúa định làm quan thật sao?"
Thấy nàng gật đầu, hắn không nhịn được hỏi tiếp: "Vì sao ạ? Người đã có thân phận tôn quý rồi, làm quan có ích gì đâu."
"Tất nhiên là có ích chứ, ta là nữ t.ử, mà nữ t.ử có thể làm quan rồi." Lý Minh Đạt cười với hắn một tiếng rồi vung roi thúc ngựa phi nước đại. Trình Xử Bật sững lại rồi chợt hiểu ra, mục đích làm quan của nàng không phải vì bản thân, mà là muốn phá bỏ tiền lệ nữ t.ử không được làm quan.
Nữ nhân làm quan... Hắn nghĩ thầm, thật là chuyện khó tin. Nhưng nếu thực sự khai mở được tiền lệ này, sau này công đường triều chính có thêm bóng dáng nữ nhân đi lại, cũng là chuyện vô cùng mới mẻ. Hắn nhìn bóng lưng nàng đã đi xa, nghiêm mặt vung roi đuổi theo.
Đi được gần nửa canh giờ, nhóm Lý Minh Đạt cuối cùng cũng đuổi kịp Phòng Di Trực và huynh đệ nhà Trưởng Tôn.
"Thập Cửu lang, kỹ thuật cưỡi ngựa của muội ngày càng điêu luyện, vượt mặt đám nam nhân chúng ta rồi." Trưởng Tôn Hoán cảm thán: "Sao lạ vậy nhỉ? Ta học sớm hơn muội mấy năm mà giờ lại chẳng bằng muội."
"Công chúa thân hình nhẹ nhàng, ngựa lại là ngựa tốt." Phòng Di Trực đ.â.m trúng trọng tâm.
Trưởng Tôn Xung mỉm cười gật đầu: "Đúng là như vậy."
Trưởng Tôn Hoán vỡ lẽ: "Hóa ra là thế, ngựa thồ muội mà như không thồ, cứ thế chạy thong dong, bảo sao nhanh hơn bọn ta."
"Vụ Vương Trường sử, Thập Cửu lang biết rồi chứ?" Phòng Di Trực hỏi.
"Phải, tin truyền tới ta rồi. Đại lý tự định nhúng tay vào sao?"
Hắn gật đầu, bảo đã liên hệ với Kinh Triệu phủ để đích thân phụ trách vụ này. Di Trực còn đặc biệt nhấn mạnh với nàng rằng ngự tác lần này là người kỳ cựu tỉ mỉ, tuyệt đối không để xảy ra sai sót như bên Hình bộ lần trước.
Lý Minh Đạt mỉm cười gật đầu, nhìn con đường phía trước: "Chắc sắp tới nơi rồi, chúng ta nhanh chân lên kẻo trời tối, tìm được Bảo Kỳ sớm chừng nào hay chừng nấy, để lâu sợ huynh ấy gặp bất trắc."
