Đại Hạn Năm Ấy, Ta Gả Cho Đồ Tể - Chương 3: Lại Mặt
Cập nhật lúc: 06/02/2026 13:02
Lau sạch mồ hôi trên người quả thực thoải mái hơn hẳn, nhưng cũng chỉ được một lát, mặc quần áo vào là mồ hôi lại vã ra như tắm.
Hoa Dung mở cửa, thấy Phương Đại Xuyên đang ngồi ngoài sân.
Thấy Hoa Dung mở cửa, biết cô đã thu xếp xong, anh đứng dậy chạy thẳng vào phòng.
Thấy anh đi tới, tưởng anh vào lấy chậu nên cô định bưng chậu đưa cho anh.
Ai ngờ Phương Đại Xuyên vào phòng là đóng sầm cửa lại, còn đang cởi cúc áo, Hoa Dung giật nảy mình.
Chỉ trong một giây ngập ngừng đó, áo ngoài của Phương Đại Xuyên đã cởi ra, để lộ l.ồ.ng n.g.ự.c rộng và bờ vai vững chãi trước mắt Hoa Dung.
Hoa Dung bưng chậu nước, trợn tròn mắt: "Anh định làm cái gì đấy?"
Nghe thấy câu hỏi của Hoa Dung, lại nhìn biểu cảm của cô, Phương Đại Xuyên không nói một lời, nhận lấy chậu nước từ tay cô rồi bước ra ngoài.
Anh bưng chậu ra sân, dùng luôn nước thừa của Hoa Dung, dội ào ào lên người cho mát, rồi đi về phía gian nhà kho để đồ lặt vặt.
Bà Lý nhìn thấy con trai cưng hết lòng chiều chuộng, đi lấy nước cho người ta dùng rồi mà vẫn không được ở lại trong phòng, bà vừa sốt ruột vừa bực mình.
"Vào phòng ngủ đi, đứng đó nhìn cái gì." Phương lão gia gọi bà vào phòng.
Phương Đại Xuyên nằm trên chiếu cỏ, vừa phiền muộn vừa nóng bức, thầm oán trách bản thân lúc nãy quả thực có chút lỗ mãng, không biết có làm vợ nhỏ sợ không.
Hoa Dung cũng không ngủ ngon được, áo không dám cởi, cửa không dám mở, nóng đến mức cô muốn nhảy xuống sông cho rồi. Mãi mới chợp mắt được một chút thì trong đầu cứ hiện lên hình ảnh gã đàn ông mình trần lúc nãy.
Nhà họ Phương để tiết kiệm lương thực nên mỗi ngày chỉ ăn hai bữa.
Sáng sớm vừa ngủ dậy, cậu hai, cậu ba cùng với anh cả hôm nay không có việc đều rủ nhau ra ngoài nhặt củi.
Hoa Dung vẫn mải suy nghĩ về chuyện giá rét, theo gợi ý của hệ thống, một tháng nữa trời sẽ ngày càng lạnh hơn, nhiệt độ thấp nhất có thể xuống tới âm 70 độ. Nếu không chuẩn bị chống rét kỹ càng, thì dù có là giường sưởi ở vùng Đông Bắc này cũng không giữ nổi mạng người.
Trong lòng đang mải tính toán thì Xuân Phân bế Hổ T.ử cùng Tam Phượng đi tới.
Tam Phượng và lão tam sống ở gian nhà bên cạnh phòng Hoa Dung. Đôi vợ chồng trẻ này mới cưới nhau được nửa năm, đang lúc tình trong như đã mặt ngoài còn e, mặn nồng như mật.
Vừa vào phòng, Xuân Phân đã đặt Hổ T.ử lên giường sưởi. Thằng bé bò đến bên cạnh Hoa Dung, ngoan ngoãn ngồi xuống.
Hoa Dung nhìn Hổ T.ử hiểu chuyện như vậy, khẽ nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn hơi ngăm đen của cậu bé.
Xuân Phân nhận ra Hoa Dung thật lòng yêu quý Hổ Tử, cô cũng cảm thấy nàng dâu cả mới về này tính tình không tệ: "Sợ em ở một mình buồn chán nên hai đứa chị sang đây nói chuyện cho vui."
"Nghe nói lương thực bây giờ đắt đến mức dọa người, một đấu kê mà bán tới tận ba trăm văn." Tam Phượng cũng là nghe lão tam kể lại tối qua.
Xuân Phân tiếp lời: "Vẫn là anh cả nhìn xa trông rộng, mua lương thực từ sớm, nếu không giờ này cả nhà mình chắc phải húp cháo loãng qua ngày rồi."
Lúc Phương Đại Sơn mua lương thực cũng đã nhắc nhở cô và Tam Phượng, bảo hai người nhắn về nhà mẹ đẻ một tiếng để đề phòng bất trắc, nhưng chẳng ai để tâm cả.
Hoa Dung chợt nhớ tới nhà mẹ đẻ của nguyên chủ, không biết chút lương thực đổi bằng chính cô sẽ duy trì được bao lâu?
Theo lý thì hôm nay là ngày lại mặt, cô nên về thăm nhà một chuyến.
Hổ T.ử dù sao cũng là trẻ con, ngồi trên giường sưởi một lúc đã không chịu yên, chạy ra ngoài sân chơi.
Mấy chị em dâu trò chuyện một hồi, thấy giờ giấc cũng hòm hòm liền đi chuẩn bị cơm nước.
Nói là nấu cơm, thực chất vẫn là cháo gạo thô ăn kèm dưa muối. Xuân Phân vo gạo, Tam Phượng nhóm bếp, Hoa Dung đứng nhìn mà chẳng tìm được việc gì để phụ giúp.
Cơm nước xong xuôi, Hoa Dung giúp thu dọn bát đũa rồi định đi tìm Phương Đại Xuyên hỏi chuyện lại mặt.
Cô vừa bước ra khỏi cửa nhà chính đã thấy Phương Đại Xuyên xách túi gạo từ gian nhà kho đựng đồ lặt vặt đi ra.
Anh dừng lại cách Hoa Dung vài bước chân.
"Hôm nay là ngày em về lại mặt, chúng ta mang nửa đấu kê này về."
"Vâng." Hoa Dung gật đầu đáp lại một tiếng.
Phương lão gia dặn hai người đi sớm về sớm, đừng ở lại dùng cơm nhà họ Hoa.
Hoa Dung hiểu ý, Phương lão gia là muốn tiết kiệm chút lương thực cho nhà mẹ đẻ của cô.
Hai người đi song song trên con đường làng, giữa hai người vẫn giữ khoảng cách vài bước chân.
Phương Đại Xuyên thỉnh thoảng lại liếc nhìn Hoa Dung để xem biểu cảm của cô thế nào, liệu có đang giận dỗi gì không.
Hoa Dung có thể cảm nhận được, người đàn ông cao hơn mét tám này tuy không nói lời nào nhưng cả người đều toát lên vẻ dè dặt, cẩn trọng.
Hoa Dung đang định tìm chủ đề để nói chuyện thì thấy Lâm Căn Sinh đi ngược chiều tới.
Lâm Căn Sinh là kẻ lưu manh trong thôn Hạng Tử, cứ thấy cô nương hay nàng dâu nào xinh xắn là lại muốn trêu ghẹo. Trước đây hắn chỉ cần nháy mắt một cái là nguyên chủ đã sợ đến mức phải đi đường vòng.
Lâm Căn Sinh thấy thú vị, lại định trêu cô tiếp, nhưng hắn đã sơ suất không để ý tới Phương Đại Xuyên đang đi cách Hoa Dung vài bước chân.
Hắn đi đối diện Hoa Dung, trắng trợn nháy mắt ra hiệu. Nếu là Hoa Dung trước đây thì chắc chắn đã đỏ mặt bỏ chạy từ lâu, nhưng Hoa Dung của ngày hôm nay lại mắt nhìn thẳng, coi hắn như không khí.
Hắn càng cố sức nháy mắt dữ dội hơn.
Thực ra Hoa Dung đều thu hết vào tầm mắt, cảm thấy hơi buồn nôn. Cô thề chỉ cần Lâm Căn Sinh tiến lại gần thêm một chút nữa, cô nhất định sẽ tát cho hắn một phát.
Chưa đợi Lâm Căn Sinh kịp tới gần, Phương Đại Xuyên đã chuyển túi gạo từ tay phải sang tay trái, để trống tay phải rồi sải bước lao về phía Lâm Căn Sinh.
Lâm Căn Sinh nhìn Phương Đại Xuyên vạm vỡ, mặt không cảm xúc tiến tới mới sực nhớ ra hai người họ vừa mới thành thân vài ngày trước.
Trong đầu hắn xoay chuyển tám trăm cái ý xấu, cuối cùng vẫn phải nặn ra một nụ cười lấy lòng: "Anh Phương, đã lâu không gặp, dạo này vẫn... Á!"
Hoa Dung tận mắt chứng kiến Lâm Căn Sinh còn chưa dứt lời đã bị Phương Đại Xuyên túm cổ áo, vung tay một cái quăng sang một bên.
Phương Đại Xuyên coi như không có chuyện gì xảy ra, quay đầu nhìn Hoa Dung đang ngẩn người: "Vợ ơi, đi thôi."
Hoa Dung rảo bước vài cái, đi ngang hàng với Phương Đại Xuyên.
Vừa đi, Hoa Dung vừa nhớ tới dáng vẻ Lâm Căn Sinh bị ném ngã sấp mặt xuống đất mà thấy buồn cười, nhịn mãi không được đành "phụt" một tiếng bật cười thành tiếng.
Vừa mới quăng Lâm Căn Sinh đi xong, Phương Đại Xuyên đã thấy hối hận. Anh sợ làm Hoa Dung hoảng sợ, sợ cô sẽ càng tin chắc vào cái tính tình lỗ mãng của mình.
Nghe thấy tiếng cười của Hoa Dung, Phương Đại Xuyên cảm thấy tảng đá lớn trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống đất.
Nhà họ Hoa có hai con trai, hai con gái.
Hoa Dung xếp thứ ba, trên có một anh trai, một chị gái, dưới là một em trai.
Chị cả của Hoa Dung đã mất vì một trận bạo bệnh khi còn nhỏ.
Anh cả Hoa Dũng cưới vợ đã nhiều năm, năm nay mới có con. Em trai Hoa Vũ năm nay mười hai tuổi.
Cổng nhà họ Hoa đang mở, Tống thị - mẹ Hoa Dung - đang bế đứa cháu nội vừa tròn tháng cho uống nước cháo.
Ngẩng đầu thấy Hoa Dung trở về, Tống thị vội vàng đứng dậy mời hai người vào nhà ngồi, vừa nói nước mắt đã rơi lã chã.
Hoa Dung thấy xót xa trong lòng, mắt cũng rưng rưng.
Vào nhà, Phương Đại Xuyên đi thẳng tới gian bếp phía sau nhà chính, đặt túi lương thực ở đó.
Vì là năm thiên tai, Phương Đại Xuyên cưới Hoa Dung còn chẳng tổ chức tiệc tùng gì, chỉ một chiếc khăn trùm đầu đỏ là rước về nhà họ Phương.
Lại mặt thường phải mang lễ về nhà ngoại, Tống thị nghĩ đến việc tiệc cưới còn chẳng có nên không ngờ Hoa Dung có thể về thăm.
Anh cả Hoa Dung đi gánh nước, đứa nhỏ đi nhặt củi đều không có nhà.
Tú Lan - vợ Hoa Dũng - biết Hoa Dung về cũng chạy sang nhà chính. Phương Đại Xuyên tìm cớ ra ngoài sân để Hoa Dung cùng mẹ và chị dâu nói chuyện riêng tư.
