Đại Lão Huyền Học: Hành Trình Trả Nợ - Chương 644: Lão Tổ Tông Đến Thành Phố B
Cập nhật lúc: 25/12/2025 18:33
Tuân Thiên Hải nghe Chu Minh im lặng mãi liền nói:
“Cậu nghĩ kỹ đi. Nếu cậu đồng ý tôi sẽ nói với Quán chủ một tiếng. Quán chủ bên kia không có nhiều thời gian để chờ tin tức của cậu nên cậu hãy nhanh chóng quyết định. Chu Minh nói trắng ra thì chuyện này cũng tại cậu. Quán chủ đã sớm nhắc nhở mà cậu không nghe. Bây giờ muốn giữ mạng thì một trăm sáu mươi vạn cũng không là gì. Một trăm sáu mươi vạn mua một mạng sống của cậu chẳng phải vẫn quá hời sao.”
Chu Minh nghe vậy thì da mặt giật giật.
Nhưng hắn cũng biết quả thật là lỗi của mình trước. Hắn không ngờ lời nhắc nhở của Tương Ly lại là thật. Ban đầu còn tưởng Tương Ly chỉ cố ý nguyền rủa. Hắn còn muốn vạch trần sự giả tạo của Tương Ly để cô lộ bộ mặt thật. Hoàn toàn không ngờ hắn lại đ.á.n.h đổi bằng chính tính mạng của mình.
Cảm nhận vết thương ngày càng đau đớn Chu Minh thậm chí có thể cảm nhận được t.ử thần đang đến gần.
Hắn c.ắ.n răng nói:
“Được. Chỉ cần cô ấy chịu qua và sẵn lòng cứu tôi một mạng thì một trăm sáu mươi vạn cũng được. Số tiền này tôi vẫn trả được.”
Tuân Thiên Hải nghe hắn dứt khoát như vậy thì cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm và hiếm hoi khen hắn một câu:
“Thằng nhóc cậu hiếm khi dứt khoát như vậy. Tôi nói cho cậu biết tiền bạc là vật ngoài thân còn tính mạng mới quan trọng nhất. Tôi đi nói với Quán chủ ngay. Nếu cô ấy qua ngay đêm nay đi máy bay thì hai tiếng sau sẽ đến thành phố B.”
Chu Minh ừm một tiếng. Hai tiếng hắn chờ được. Bây giờ hắn chống đỡ hai tiếng chắc chắn không vấn đề.
Tuân Thiên Hải không nói thêm lời vô nghĩa mà lập tức cúp máy rồi liên hệ Tương Ly.
Hạ Tân vừa thu dọn đồ đạc xong thì điện thoại của Tuân Thiên Hải đã gọi đến.
Hạ Tân nghe chuông vang liền lấy điện thoại ra xem. Thấy là Tuân Thiên Hải gọi thì cậu lập tức đưa cho Tương Ly:
“Lão Tổ Tông là điện thoại của Trưởng phòng Tuân.”
Tương Ly nhận lấy rồi nhấn nghe:
“Trưởng phòng Tuân?”
Tuân Thiên Hải trực tiếp nói:
“Quán chủ tôi đã nói với Chu Minh. Hắn nói tiền không thành vấn đề. Chỉ cần Quán chủ sẵn lòng cứu hắn một mạng là được.”
Tương Ly cười nhạt:
“Hắn cũng còn biết nặng nhẹ. Không đến mức hồ đồ.”
Tuân Thiên Hải cười xòa:
“Vậy Quán chủ bây giờ người có tiện qua ngay không. Từ chỗ người đến thành phố B dù đi ngay lập tức cũng phải hai tiếng. Tôi thâm tâm mong người đến sớm một chút để tránh kéo dài sinh ra vấn đề. Chu Minh không chịu nổi.”
Tương Ly liếc nhìn thời gian. Đã hơn bốn giờ chiều rồi.
Cô nói:
“Được. Tôi để Hạ Tân đặt vé máy bay.”
Nghe vậy Tuân Thiên Hải mới yên tâm. Anh thay Chu Minh cảm ơn rồi cúp điện thoại.
Tương Ly đưa điện thoại cho Hạ Tân và nói:
“Đặt hai vé máy bay đi thành phố B. Chúng ta phải đi ngay trong đêm.”
Hạ Tân nhận lấy:
“Hôm nay đi luôn đi trong đêm sao?”
Tương Ly ừm một tiếng rồi vươn vai đứng dậy:
“Vì một trăm sáu mươi vạn không đi cũng phải đi.”
Hạ Tân im lặng.
Cũng phải. Tiền là lớn nhất.
Hạ Tân khụ một tiếng rồi nói:
“Được. Vậy con đặt vé máy bay ngay.”
Tương Ly xua tay vứt chuyện này cho Hạ Tân.
Phó Nhị nghe vậy thì vội vàng chỉ vào mũi mình:
“Vậy còn cháu?”
Tương Ly nói:
“Cậu đương nhiên ở nhà trông nhà. Bằng không cậu tưởng ta làm một cái vỏ bọc cho cậu để làm gì.”
Đối mặt với sự hợp lý của Tương Ly Phó Nhị tủi thân nói:
“Vâng vâng…”
“Hạ Tân phải ra ngoài học hỏi với ta. Cậu cứ ở lại quán trông nhà hộ viện. Nếu có khách hương đến thì cậu tiếp đón. Nếu có người cầu cứu mà cậu có thể giải quyết thì giải quyết. Không thể giải quyết thì chờ ta về.”
Tương Ly phân phó.
Phó Nhị miễn cưỡng đồng ý:
“Lão Tổ Tông cháu biết rồi.”
