Đại Lão Huyền Học: Hành Trình Trả Nợ - Chương 645: Lão Tổ Tông Không Thích Đồ Ăn Ở Sân Bay
Cập nhật lúc: 25/12/2025 18:33
“Đối ngoại ngươi cứ nói là đạo nhân được quán mời đến giúp đỡ. Tự mình đừng để lộ miệng.” Tương Ly bổ sung một câu.
Phó Nhị gật đầu:
“Đã rõ.”
Tương Ly không nói gì thêm rồi trở về Thiền phòng của mình ở hậu viện.
Hạ Tân ở lại chỗ cũ và bắt đầu đặt vé máy bay.
Phó Nhị nhìn Hạ Tân vừa hâm mộ vừa bất lực. Hắn hiểu mục đích Tương Ly đưa Hạ Tân ra ngoài là để dạy dỗ và giúp Hạ Tân trưởng thành. Kiêu Dương Quán sau này vẫn phải giao lại cho Hạ Tân. Hắn và Tương Ly rồi sẽ rời đi.
Phó Nhị nghĩ đến đây liền khẽ thở dài trong thinh lặng.
Hạ Tân rất nhanh đặt xong hai vé máy bay gần nhất. Đó là chuyến bay khởi hành lúc sáu giờ tối và là chuyến sớm nhất có thể.
Sau khi đặt vé Hạ Tân đi báo với Tương Ly:
“Lão Tổ Tông vé máy bay con đã đặt xong. Sáu giờ cất cánh. Bây giờ đã hơn bốn giờ nên chúng ta khởi hành luôn nhé. Từ đây đến sân bay mất khoảng một tiếng. Đến đó mình còn phải ăn chút gì rồi chờ đợi cũng vừa kịp.”
Tương Ly đang chơi điện thoại. Nghe vậy cô tỏ vẻ không để tâm rồi trèo dậy khỏi giường và nói:
“Tùy ngươi.”
Hạ Tân nghe thế liền hỏi:
“Lão Tổ Tông người đã chuẩn bị hành lý chưa?”
Tương Ly khựng lại:
“Hành lý gì?”
Hạ Tân im lặng rồi lập tức hiểu ra.
Tuyệt đối là Tương Ly không chuẩn bị gì cả.
Cậu đành bất lực nói:
“Thôi được rồi dù sao vẫn còn kịp. Để con chuẩn bị. Lão Tổ Tông có cần mang theo thứ gì đặc biệt không.”
Tương Ly lắc đầu:
“Không cần. Cứ mang theo chu sa đồng tiền và giấy tiền thông thường. Ngươi lo liệu là được.”
Hạ Tân đáp một tiếng vâng:
“Vậy chúng ta đi mất bao lâu. Có cần mang quần áo để thay không.”
Tương Ly nghĩ một lát rồi vẫn lắc đầu:
“Không cần. Có lẽ ngày mai là có thể trở về rồi.”
Nhanh vậy sao.
Quả thật là không cần mang quần áo để thay.
Hạ Tân nghĩ vậy và đi thu dọn đồ đạc. Cậu thu xếp một ít vật dụng cá nhân rồi nghĩ tới nghĩ lui vẫn chuẩn bị một bộ đồ thể thao cho Tương Ly để dự phòng.
Sau khi chuẩn bị xong Hạ Tân kéo một chiếc vali nhỏ đến cửa phòng Tương Ly:
“Lão Tổ Tông đồ đạc con đã dọn xong. Chúng ta đi thôi. Xe con gọi cũng sắp đến rồi.”
Tương Ly cầm điện thoại vừa chơi vừa bước ra ngoài. Ánh mắt hoàn toàn không rời khỏi màn hình.
Hạ Tân định nhắc Tương Ly rằng vừa đi vừa chơi điện thoại không an toàn. Thế nhưng cậu lại thấy Tương Ly như thể nhìn thấy mọi thứ. Cô băng qua ngưỡng cửa và bậc thềm mà không gặp trở ngại nào. Thậm chí còn tránh được những viên đá nhỏ trong sân.
Hạ Tân chỉ biết im lặng.
Thôi bỏ đi. Lão Tổ Tông không phải người thường. Người ta có dị năng.
Cậu không nói thêm gì. Khi đi ngang qua Phòng Thiên Vị thì chào Phó Nhị một tiếng rồi cùng Tương Ly rời đi.
Phó Nhị chỉ có thể đứng ở cửa Phòng Thiên Vị dõi theo họ khuất xa.
Tương Ly và Hạ Tân đợi một lát ở cổng thì chiếc xe Hạ Tân gọi đã tới. Hai người lên xe rồi thẳng tiến ra sân bay.
Đến sân bay còn chút thời gian nên Hạ Tân đưa Tương Ly đến nhà hàng trong sân bay để tùy tiện ăn chút gì đó.
Tương Ly nếm thử một miếng liền không nhịn được mà chê bai:
“Cái gì thế này. Chẳng ngon chút nào.”
Hạ Tân đành bất lực nói:
“Đồ ăn ở sân bay quả thật không ngon bằng. Nhưng chúng ta đang vội. Lão Tổ Tông người tạm chấp nhận vậy.”
Tương Ly bĩu môi:
“Hoàn toàn không thể so với bữa mà Tổng giám đốc Phó mời chúng ta.”
Hạ Tân cười khổ. Thức ăn ở sân bay làm sao bì được với bữa tiệc lớn mà Phó Thời Diên mời họ. Đây quả thật là một trời một vực và khoảng cách quá xa.
Hạ Tân chỉ có thể khuyên Tương Ly cố gắng ăn tạm.
Mặc dù không vui nhưng Tương Ly vẫn cố gắng ăn hết bữa.
