Đại Lão Huyền Học: Hành Trình Trả Nợ - Chương 647: Lão Tổ Tông Nói Không Cùng Một Con Đường
Cập nhật lúc: 25/12/2025 18:33
Tương Ly gật đầu:
“Vậy chúng ta đi qua xem thử.”
Tuân Thiên Hải cùng những người khác đều không nói thêm gì. Trước khi đến họ đã liên hệ với Phân cục Quản lý Dị Thường địa phương để đến đón họ.
Mấy người bước ra khỏi cổng thì có một người đàn ông trẻ tuổi tiến tới chào và tự xưng là Thẩm Tinh Hà, người của Phân cục Quản lý Dị Thường thành phố B, đặc biệt đến đón họ.
Tuân Thiên Hải nói lời cảm ơn. Sau khi kiểm tra xác minh thân phận thì bọn họ cùng nhau lên xe.
Thẩm Tinh Hà biết lần này họ đến khá đông nên đặc biệt lái một chiếc xe lớn đến. Mấy người vừa lên xe thì Thẩm Tinh Hà hỏi họ muốn đến đâu và liền trực tiếp lái xe đến bệnh viện.
Tuân Thiên Hải ngồi bên cạnh Thẩm Tinh Hà và hỏi:
“Tinh Hà, người của các cậu đến nhà họ Vi điều tra thế nào rồi?”
Thẩm Tinh Hà trả lời:
“Người đến nhà họ Vi là sư phụ và sư thúc của cháu. Nghe họ nói thì vẫn chưa điều tra ra tình hình gì và họ cũng không dám hành động mạo hiểm vì chỉ sợ lại xảy ra rắc rối nữa.”
Tuân Thiên Hải gật đầu và nói:
“Vậy chúng ta đến bệnh viện xem Chu Minh trước rồi sẽ đến nhà họ Vi sau.”
Thẩm Tinh Hà đáp một tiếng được và lái xe đưa họ đến bệnh viện trước.
Khi họ đến bệnh viện thì trong phòng bệnh còn có một số người của Hiệp hội Huyền Môn đang thăm Chu Minh. Trong phòng bệnh khá là rôm rả.
“Ôi chao mọi người đều ở đây à!” Tuân Thiên Hải đi đến cửa, gõ vào cánh cửa đang mở và chào hỏi những người bên trong.
Nghe thấy giọng của anh, mọi người đều quay đầu lại. Không ít người nhận ra anh.
“Trưởng phòng Tuân, các anh cuối cùng cũng đến rồi.”
Chu Minh nghe vậy liền nhìn về phía trước. Ánh mắt hắn nhanh chóng xuyên qua Tuân Thiên Hải và nhìn thấy Tương Ly đi theo sau anh nên thầm thở phào nhẹ nhõm.
Tuân Thiên Hải dẫn Tương Ly và Hạ Tân bước vào và cười nhạt nói:
“Nhận được tin tức thì chúng tôi lập tức lên đường nhưng dù sao cũng quá xa nên phải cho chúng tôi chút thời gian chứ.”
“Đúng vậy, đúng vậy, chỉ cần các anh đến là tốt rồi.”
Trong phòng bệnh có một ông lão hơi có tuổi vuốt râu và giọng già dặn nói:
“Thiên Hải à, các cậu đã đến thì trước tiên hãy xem cho Chu Minh đi. Chúng tôi vừa nãy đã xem vết thương của cậu ta và cũng đã dùng hết cách nhưng không hiểu sao tà khí và âm khí trên người cậu ta vẫn không thể trục xuất sạch sẽ. Không chỉ vậy mà sau một lúc những tà khí và âm khí đó giống như lại sống lại rồi phát triển lớn hơn.”
“Chú Đỗ, chuyện mà chú cũng không giải quyết được thì cháu làm sao có thể giải quyết chứ.” Tuân Thiên Hải vội vàng khách sáo nói. “Nhưng mọi người yên tâm. Lần này cháu đã mời Quán chủ Kiêu Dương Quán đến. Để cô ấy xem cho Chu Minh đi, nhất định sẽ không có vấn đề.”
Chú Đỗ nghe vậy cùng những người khác trong phòng bệnh đều đồng loạt nhìn về phía người bên cạnh Tuân Thiên Hải.
Tuân Thiên Hải nhân tiện giới thiệu:
“Vị này là Quán chủ Kiêu Dương Quán Tương Ly. Quán chủ, vị này là Chú Đỗ Hội phó Phân hội Huyền Môn thành phố B. Mấy vị khác cũng là trưởng bối của Hiệp hội Huyền Môn.”
Tương Ly liếc nhìn họ và chỉ khẽ gật đầu để chào ý.
Hành động này trong mắt những trưởng bối Huyền Môn ỷ già bán già liền mang chút thách thức khó hiểu.
Chú Đỗ còn chưa nói gì thì một người đàn ông trung niên bên cạnh ông ta liền cười lạnh một tiếng và giọng âm dương quái khí nói:
“Quả nhiên là người trẻ tuổi. Trẻ tuổi thật tốt, không cùng một con đường với những lão già chúng tôi rồi.”
Tuân Thiên Hải cười gượng và vừa định mở lời thì Tương Ly lại gật đầu và thật thà nói:
“Tôi và các vị quả thực không phải người cùng một con đường.”
Tuân Thiên Hải im lặng.
Hạ Tân cũng im lặng.
Quán chủ, chúng ta cũng đừng nói thẳng như vậy chứ.
“Cô...” Người đàn ông trung niên tức đến trừng mắt.
