Đại Lão Huyền Học: Hành Trình Trả Nợ - Chương 646: Lão Tổ Tông Gặp Bạch Trường Phong
Cập nhật lúc: 25/12/2025 18:33
Đúng sáu giờ máy bay cất cánh đúng giờ.
Đây là một trong số ít lần Tương Ly đi máy bay. Lần trước cô từng đi khoang hạng nhất cùng Phó Thời Diên. Tuy nhiên cảm giác hoàn toàn khác. Hơn nữa có Phó Thời Diên ở đó nên Tương Ly hoàn toàn không dám thể hiện sự tò mò của mình.
Lúc này chỉ có cô và Hạ Tân. Tương Ly liền không hề che giấu sự hiếu kỳ mà nhìn quanh và thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hạ Tân sợ cô đột nhiên mở cửa sổ nên lòng thấp thỏm nhắc nhở:
“Lão Tổ Tông cửa sổ này không thể tùy tiện mở đâu. Người cẩn thận nhé.”
Tương Ly nhướng mày:
“Ta biết. Ta đâu phải lần đầu đi máy bay. Sợ gì chứ.”
Hạ Tân im lặng.
Nghe giọng điệu này thì cô cứ như một tay lái lụa từng trải vậy. Thế nhưng nhìn ánh sáng trong mắt Tương Ly cậu lại cảm thấy hơi sợ.
May mắn là Tương Ly vẫn khá ngoan ngoãn. Ngoài việc hiếu kỳ nhìn ngó khắp nơi thì cô không làm gì khác.
Sau hai tiếng mười phút máy bay hạ cánh xuống sân bay B thị.
Cùng lúc đó Phó Thời Diên đang ngồi trong thư phòng của mình thì chợt ngẩng đầu lên và ánh mắt u tối nhìn ra ngoài cửa sổ. Sau đó anh ta đột ngột đứng dậy.
Tương Ly và Hạ Tân đến sân bay liền liên lạc với Tuân Thiên Hải. Tuân Thiên Hải đến sớm hơn họ một chút nhưng cũng mới tới không lâu. Bọn họ cũng bay đến sân bay này.
Biết Tương Ly và Hạ Tân sắp đến nên Tuân Thiên Hải không rời đi mà đợi ở chỗ cũ.
Không lâu sau khi nhận được điện thoại của Hạ Tân thì Tuân Thiên Hải vội vã dẫn theo người từ một cửa ra khác đi tới.
“Quán chủ Hạ Tân!”
Tuân Thiên Hải vừa đến đã nhìn thấy Hạ Tân và Tương Ly rồi vẫy tay từ xa.
Tương Ly và Hạ Tân thấy Tuân Thiên Hải thì tiến lên hai bước.
Tuân Thiên Hải gặp họ liền mừng rỡ nói:
“Quán chủ hai người đến cũng sớm đấy.”
Tương Ly cười nhạt:
“Hạ Tân đặt chuyến bay sớm nhất nên chúng tôi đến sớm hơn một chút.”
“Tốt quá tốt quá.” Tuân Thiên Hải rất vui vẻ. Ngay sau đó anh nhớ ra bên cạnh mình còn có người nên vội vàng giới thiệu với Tương Ly:
“À Quán chủ tôi chưa giới thiệu. Đây là Bạch Trường Phong đại đệ t.ử của Khúc Lâm Đại Sư Hội trưởng Hiệp hội Huyền Môn chúng tôi và cũng là bạn tốt của tôi. Hai người kia là đồng nghiệp của chúng tôi Tần Chiêu và Lương Hy Văn.”
Tương Ly khẽ gật đầu với họ xem như đã chào hỏi.
Hạ Tân đưa tay ra:
“Xin chào tôi là Hạ Tân. Đây là Quán chủ Kiêu Dương Quán chúng tôi Tương Ly.”
Bạch Trường Phong bắt tay Hạ Tân:
“Xin chào tôi là Bạch Trường Phong.”
Anh ta nhìn Tương Ly rồi nói:
“Đã sớm nghe Thiên Hải nói Quán chủ lợi hại nhường nào. Hôm nay cuối cùng cũng được diện kiến. Quả thực trăm nghe không bằng một thấy. Quán chủ nhìn qua đã khác hẳn người thường và không giống những nhục thể phàm t.h.a.i như chúng tôi.”
Tương Ly liếc nhìn anh ta và cười nhạt:
“Quá lời rồi. Thiên tư của ngươi cũng xem như không tệ. Mặc dù vẫn chưa đủ tiêu chuẩn để làm đồ đệ của Kiêu Dương Quán chúng ta nhưng trong giới Huyền Môn hiện nay cũng coi như không tồi.”
Bạch Trường Phong nghe vậy thì dở khóc dở cười.
“Quán chủ người quả là thẳng thắn.”
Anh ta chưa bao giờ nghĩ rằng Tương Ly sẽ nói thẳng như vậy. Anh ta cũng biết thiên tư của mình không bằng Tuân Thiên Hải nhưng trong số các đồng môn thì đã được coi là rất khá. Vậy mà bị Tương Ly nói một câu thì cứ như là chẳng có gì bằng người ta.
Tuy nhiên Tương Ly nói một cách thẳng thắn và thành thật chỉ là có gì nói nấy khiến người ta không thể giận nổi.
Tương Ly nghe vậy thì khẽ mỉm cười. Ngược lại Bạch Trường Phong cười càng thêm thoải mái.
Nhưng lúc này đâu có thời gian để họ cười đùa. Tuân Thiên Hải thấy thế liền ho một tiếng rồi nói:
“Thôi được rồi. Quán chủ đã đến thì chúng ta đi bệnh viện trước nhé?”
Tương Ly hỏi:
“Chu Minh đang ở bệnh viện?”
Tuân Thiên Hải gật đầu:
“Đúng vậy. Hiện tại cậu ấy vẫn còn ở bệnh viện.”
