Đại Lão Huyền Học Livestream Xem Bói, Ai Ngờ Lại Phi Thăng Luôn - Chương 120
Cập nhật lúc: 19/02/2026 20:04
Cuối cùng gã tồi đã thỏa hiệp, hai người kết thành phu thê, lúc mới đầu gã tồi vì có việc cầu cạnh mụ yêu quái nên luôn kìm nén bản tính hoang dã trong lòng, đối xử với bà ta rất tốt, mụ yêu quái cũng mang theo rất nhiều của hồi môn từ nhà ngoại tới, tất cả đều đưa cho gã tồi để lấp vào những lỗ hổng nợ nần.
Một tháng trước, việc làm ăn của nhà họ Vương cuối cùng đã đi vào quỹ đạo, ông ta biết thời cơ đã chín muồi, cũng đã có bản lĩnh để chống lại Liễu gia của mụ yêu quái.
Ông ta bắt đầu ghẻ lạnh mụ yêu quái, thậm chí thường xuyên không về nhà, ngang nhiên ngủ lại dinh thự mà ông ta đã mua cho hoa nhài trắng. Mụ yêu quái bất đắc dĩ đành phải nhượng bộ, đồng ý để hoa nhài trắng vào cửa, nhưng phải là với thân phận thiếp.
Gã tồi lúc đầu không đồng ý, nhưng hoa nhài trắng thì không sao cả, còn nói chỉ cần được ở bên phu quân thì làm thiếp cũng cam lòng.
Thực tế bản tính hoang dã bên trong đó, mụ yêu quái sao có thể không biết! Nhưng để đổi lấy việc gã tồi nhìn mình thêm một cái, bà ta đành phải thỏa hiệp.
Vì thế mới có trò hề ngày hôm nay, không ngờ còn chưa bước chân vào cửa đã bắt đầu tính kế rồi, xem ra những ngày sắp tới sẽ có chuyện hay để chơi đây.
Nha hoàn Thanh Liễu bên cạnh sau khi bôi thu-ốc mỡ cho Thần Hy, thấy phu nhân nhà mình từ lúc quay về không nói lời nào, cứ thế ngồi ngẩn ngơ ra đó, lo lắng nói:
“Phu nhân, bà không sao chứ? Thanh Liễu lo cho bà quá.”
Thần Hy đang tiêu hóa ký ức, nghe thấy giọng của Thanh Liễu, lúc này mới mỉm cười ngẩng đầu lên, nháy mắt tinh nghịch:
“Có chuyện gì đâu? Hiện tại tôi đang chơi rất hăng đây.”
Gò má Thanh Liễu hơi ửng đỏ, đôi mắt trợn ngược lên như quả chuông đồng, đôi tay khua khoắng nói:
“Phu nhân, bà vừa mới tát thiếu gia trước mặt bao nhiêu người như vậy, lát nữa chắc chắn ông ta lại tới trừng phạt bà cho xem!”
“Ồ?”
Thần Hy vẫn còn thòm thèm, “Vậy cứ để ông ta tới đi, xem ai lợi hại hơn.”
Quả nhiên Thần Hy vừa nằm xuống không lâu, bên ngoài đã có một bà già có gương mặt hung ác đi tới, bóp nghẹt giọng tuyên bố:
“Phu nhân, thiếu gia có lời mời, tối nay do bà hầu hạ thiếu gia và tân phu nhân động phòng!”
Thần Hy vốn đang đợi bọn họ, đợi đến mức sắp ngủ quên luôn rồi, giờ đột nhiên nghe thấy tin này, cảm giác còn vui hơn cả trúng số.
Ngay khi mọi người đều nghĩ phu nhân sẽ gào khóc ầm ĩ thì lại thấy phu nhân nhà mình mặc một chiếc váy xanh nước biển, đôi mắt đầy vẻ háo hức, với tư thế như đang chuẩn bị xem kịch vui đứng ở cửa, thúc giục bà già kia:
“Đi thôi, đứng ngây ra đó làm gì, nếu lỡ mất giờ lành động phòng thì bà gánh nổi không?”
Bà già kia giật giật khóe miệng, lại dụi dụi mắt, không đúng nha, đây còn là phu nhân trước đây không?
Đúng là thấy ma rồi! Hôm nay nghe hạ nhân kể phu nhân đ-ánh thiếu gia, bà ta còn không tin, giờ xem ra chuyện này còn phải xem xét lại.
Bà ta đi phía trước dẫn đường, chốc chốc lại quay đầu nhìn Thần Hy, sự nghi hoặc trong lòng cứ chồng chất hết lớp này đến lớp khác, cuối cùng đưa ra kết luận: Người này chẳng lẽ đã bị người khác nhập hồn rồi?
Nếu không thì một người vốn cam chịu sao lại trở nên phóng khoáng, hành động dứt khoát như bây giờ được.
Hai người đi bộ được một khắc thì cuối cùng cũng tới trước một căn phòng treo đầy lụa đỏ, bà già mỉa mai nói:
“Vào đi! Hầu hạ cho tốt vào, biết đâu sau này còn có chỗ cho bà đứng cũng nên.”
Thần Hy chẳng thèm đợi bà ta nói xong, bước một bước dài xông thẳng vào trong.
“Rầm!”
Hai người bên trong vốn đang tình tự mặn nồng với nhau, kết quả bị tiếng mở cửa làm cho sợ tới mức lập tức xìu xuống.
Gã tồi nhìn ra cửa, ánh mắt như muốn phóng ra d.a.o găm, lạnh lùng nói:
“Không biết gõ cửa à? Phép tắc của cô đâu mất rồi?”
“Lang quân. Thiếp sợ...”
Hoa nhài trắng vừa thấy là chính thất phu nhân, liền nép vào lòng gã tồi như một con chim nhỏ nép vào người.
Gã tồi nghe vậy thì cũng chẳng màng đến sự vô lễ của Thần Hy nữa, vội vàng cúi đầu xuống an ủi hoa nhài trắng:
“Nhược Nhược đừng sợ, phu quân vỗ về nàng đây...”
Thần Hy rùng mình một cái, lúc này mới kìm nén được đống da gà da vịt trên người xuống.
Cô tự nhiên ngồi xuống bàn, rót một chén trà, vừa nhâm nhi vừa thưởng thức cảnh phim nóng tại hiện trường.
Cái này là hàng độc quyền đấy, muốn mua cũng chẳng có đâu...
Một tiếng đồng hồ sau, Thần Hy uống trà đến mức no bụng rồi mà hai người này vẫn chưa bắt đầu vào chủ đề chính.
Thần Hy đành phải tốt bụng nhắc nhở:
“Hai người có làm nữa không thế? Không làm thì tôi về đây, buồn ngủ quá rồi.”
Nói xong, thấy hai người đó kinh ngạc nhìn mình, Thần Hy hiểu ngay, nháy mắt với gã tồi, nhỏ giọng nói:
“Ồ, tôi hiểu rồi, có phải anh không làm được không, tôi tình cờ mang theo chút thu-ốc trợ hứng đây, đảm bảo sẽ khiến hai người làm tới sáng mai mà không cần nghỉ luôn.”
Gã tồi giật giật cơ trán, hận không thể tống cổ người này ra ngoài, cảm xúc vừa mới nhen nhóm lại một lần nữa bị con tiện nhân này làm cho tan thành mây khói.
Ông ta nghiến răng nghiến lợi nói với Thần Hy:
“Đi lấy chậu nước vào đây, tôi và Nhược Nhược muốn tắm rửa.”
Thần Hy gật đầu, rất nghe lời chạy ra ngoài bưng một chậu nước sôi vào.
Gã tồi có lẽ lo lắng Thần Hy sẽ làm hại hoa nhài trắng của mình, lần này thông minh tự mình hầu hạ.
Chắc cũng là kiểu người quen được hầu hạ nên không biết thử nhiệt độ nước trước, trực tiếp thò tay vào chậu.
Thần Hy muốn ngăn lại cũng không kịp, chỉ có thể ngậm cười lặng lẽ đứng xem.
“Á... nóng!”
Tức thì trong phòng tân hôn vang lên tiếng kêu như lợn bị chọc tiết, “Liễu thị, cô muốn ch-ết à!”
Chương 94 Ảo cảnh - Hòa ly
Sau đó, gã tồi không động phòng được, lại còn bị thương cả hai bàn tay, hàng ngày chỉ có thể nhìn hoa nhài trắng mà không được ăn.
Dần dần, sự tức giận đối với Thần Hy càng sâu đậm hơn.
Ngày hôm đó Thần Hy đang ngồi câu cá trong sân viện của mình để g-iết thời gian, thực chất là đang suy nghĩ về mấu chốt để phá vỡ ảo cảnh, cô không muốn làm mụ yêu quái này nữa.
Hoa nhài trắng bước từng bước uyển chuyển từ phía cửa vòm đi tới, nũng nịu mỉa mai:
“Tỷ tỷ đúng là có nhã hứng thật đấy, gây chuyện xong bị cấm túc mà vẫn có thể thản nhiên câu cá như vậy.”
Thần Hy biết cô ta tới để xem kịch vui, ngay cả đầu cũng lười quay lại, chỉ nhàn nhạt đáp:
“Sao bận rộn bằng muội được, vừa phải làm ấm giường vừa phải hầu hạ gã tồi.”
Hoa nhài trắng bị chặn họng đến ngẩn ngơ, mãi một lúc lâu mới nghĩ ra được lời phản bác:
“Thật sự là phu quân bám thiếp c.h.ặ.t quá, thiếp bảo chàng tới tìm tỷ tỷ mà chàng nhất định không chịu, còn bảo nếu thiếp còn nói nữa là sẽ trừng phạt thiếp, thiếp đành phải miễn cưỡng hầu hạ thôi.”
“Thiếp cũng muốn được như tỷ tỷ, có thời gian riêng để làm những việc mình thích, hiềm nỗi là chẳng thể nào dứt ra được chút thời gian nào.”
