Đại Lão Huyền Học Livestream Xem Bói, Ai Ngờ Lại Phi Thăng Luôn - Chương 121
Cập nhật lúc: 19/02/2026 20:04
Lúc này Thần Hy mới quay đầu lại, nhìn vẻ mặt ảo não của hoa nhài trắng mà châm chọc:
“Vậy sao muội lại có thời gian tới chỗ ta thế?”
“Nếu ta nhớ không lầm thì quãng đường giữa hai căn phòng của chúng ta cũng mất cả một nén nhang đấy nhỉ? Chẳng lẽ muội muội nhớ tỷ tỷ rồi sao? Thà không hầu hạ gã tồi để tới đây hầu hạ ta à?”
Hoa nhài trắng bị vặn hỏi đến mức cứng họng, đứng ngây ra đó như một cành hoa héo úa trong gió.
Tôi là ai? Tôi đang làm cái gì thế này?
Thần Hy cũng chẳng cho cô ta cơ hội, trực tiếp tiến lên nắm lấy tay cô ta, vội vã kéo vào trong phòng, cũng không quên dặn dò hạ nhân chuẩn bị bữa trưa.
Hạ nhân tay chân nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc đã bày biện thức ăn lên bàn.
Thần Hy đưa ngón tay thon dài chỉ vào món cá quế hấp ở phía xa rồi nói:
“Muội muội, tỷ tỷ muốn ăn món này, muội gỡ xương giúp tỷ tỷ nhé?”
Hoa nhài trắng còn chưa kịp phản ứng thì đôi đũa trong tay đã bắt đầu chuyển động, rất thoăn thoắt gỡ được một bát đầy thịt cá.
Thần Hy bưng lấy, ăn ba hai miếng đã hết sạch, lại chỉ trỏ thêm vài món khác, tất cả đều bắt hoa nhài trắng hầu hạ gắp cho.
Rất nhanh sau đó bụng Thần Hy đã căng tròn, thật sự không ăn thêm được nữa.
Cô khẽ nâng mi mắt, đôi mắt phượng cong lên, sâu thẳm mà quyến rũ, giọng điệu đầy vẻ bất cần:
“Thật sự cảm ơn muội muội nhiều nhé, đây là bữa ăn sảng khoái nhất từ trước tới nay của ta đấy, hèn chi gã tồi lại thích được muội hầu hạ, đúng là hầu hạ rất khá.”
Hoa nhài trắng nghe vậy, nhìn chằm chằm vào đôi đũa trong tay, vẻ mặt dở khóc dở cười trông vô cùng hài hước.
Thần Hy phẩy tay, “Lui xuống đi, lần sau có tới thì báo trước một tiếng để ta bảo hạ nhân làm cơm cho muội, lượng cơm hôm nay chỉ đủ cho một mình ta ăn thôi, muội vẫn là nên về hầu hạ gã tồi rồi ăn cùng ông ta đi.”
“Thanh Liễu, lại đây dìu phu nhân nhà em nào, ăn no quá nên hơi buồn ngủ rồi, chúng ta đi chợp mắt một lúc.”
Thanh Liễu hớn hở dìu Thần Hy đi về phía nội thất, trước khi vào còn không quên quay đầu thè lưỡi với bóng lưng hoa nhài trắng.
Hoa nhài trắng đứng chôn chân tại chỗ suốt nửa khắc đồng hồ, cuối cùng mới hét lên một tiếng:
“A!...”
Sau đó thút thít chạy ra ngoài.
Vừa mới ra khỏi viện đã đ-âm sầm vào lòng gã tồi.
Còn chưa kịp nói gì thì ông ta đã thấy người con gái mình luôn nâng niu như trứng mỏng vậy mà gương mặt lại đầy nước mắt.
Ông ta lo lắng hỏi:
“Nhược Nhược nàng sao thế? Có phải con tiện nhân kia lại bắt nạt nàng không?”
Gã tồi xót xa nhìn hoa nhài trắng, bàn tay chưa bị thương lúng túng lau nước mắt cho cô ta.
Hoa nhài trắng vừa nghe thấy danh xưng của người đó thì khóc càng t.h.ả.m thiết hơn.
Gã tồi vừa lo lắng vừa xót xa, hận không thể lột da róc xương con tiện nhân kia ra.
Dám bắt nạt bảo bối của ông ta, lại còn làm cô ta khóc thương tâm đến mức này.
Ông ta bế hoa nhài trắng về căn viện của bọn họ, nhìn cô ta ngủ thiếp đi rồi mới quay lại chỗ ở của Thần Hy.
Lần này ông ta mang theo ba bốn tên gia đinh hộ vệ, mục đích là để dạy dỗ cho mụ đàn bà đanh đ-á này một bài học nhớ đời.
Sau khi vào cửa, ông ta trực tiếp khống chế đám hạ nhân trong sân, không cho bọn họ kêu cứu, rồi xông thẳng vào nội thất của Thần Hy.
Lúc đó Thần Hy đang ngủ ngon lành, đột nhiên bị người ta quẳng xuống đất, đau điếng cả người.
Gã tồi đứng trên cao nhìn xuống cô, “Tiện nhân, dám bắt nạt Nhược Nhược, tôi thấy cô đúng là chán sống rồi.”
Nói lời đe dọa có lẽ vẫn chưa hả giận, ông ta liền ngồi thụp xuống, trực tiếp bóp cổ Thần Hy, đe dọa:
“Lần sau còn dám bắt nạt nàng ấy nữa, tôi sẽ cho cô ch-ết không có chỗ chôn!”
“Lúc đầu tôi chẳng qua là bị gia đình cô ép buộc mới cưới cô, nếu không cô nghĩ với nhan sắc của cô thì tôi thèm nhìn cô chắc? Thật là khiến người ta tởm lợm mà không biết điều.”
“Rầm!”
Thần Hy lại bị hất văng ra, một lần nữa ngã xuống đất, còn gã tồi kia thì đang lau tay như thể c-ơ th-ể của mụ yêu quái này là một thứ r-ác r-ưởi bẩn thỉu vậy.
Khoảnh khắc này, Thần Hy dường như đồng cảm được tại sao mụ yêu quái lại để tâm đến nhan sắc như vậy, và tại sao lại căm ghét những người xinh đẹp đến thế.
“Người đâu, lôi cô ta đến từ đường quỳ đó, không đến ba ngày không được thả ra.”
Mấy tên tráng sĩ ăn mặc kiểu gia đinh bước tới, mỗi người giữ một cánh tay lôi bà ta ra ngoài.
Còn chưa đi xa, đã lại nghe thấy tiếng gã tồi vọng ra từ trong nội thất, “Trong ba ngày này không được cho cô ta ăn cơm, ai dám làm trái lệnh thiếu gia, nhất loạt bán đi hoặc đ-ánh ch-ết!” ...
Thần Hy bị nhốt trong một căn phòng đầy những bài vị, bên trong âm u lạnh lẽo, chỉ có vài ngọn nến lập lòe tỏa ra ánh sáng yếu ớt, khắp nơi tối om om.
Thần Hy thong dong dạo quanh một vòng, không hề quỳ trên tấm đệm bồ đoàn để tự kiểm điểm như mong muốn của gã tồi.
Một ngày trôi qua, Thần Hy vẫn có thể nhịn được. Hai ngày trôi qua, Thần Hy không nhịn nổi nữa.
Cô nói với những tấm bài vị:
“Con cháu nhà các vị đúng là không hiểu lý lẽ gì cả, vậy mà dám không cho tôi ăn cơm, hòng làm cho người vợ chính thức của nhà họ Vương này ch-ết đói, vì danh tiếng của nhà họ Vương chúng ta, tôi đành phải ăn chút đồ của các vị vậy, có trách thì hãy trách thằng nhóc con nhà họ Vương kia kìa, tốt nhất là hiện về trong mơ mà mắng nó ấy.”
Đến ngày thứ ba, khi gã tồi mang người đến để thu dọn xác thì lại thấy cô đang nằm ngủ ngon lành trên tấm đệm bồ đoàn, hoàn toàn không bị ch-ết đói!
Nhìn lại đồ cúng và hoa quả trên bàn thờ thì chẳng còn lại bao nhiêu.
Đến lúc này thì đến kẻ ngốc cũng đoán được con tiện nhân này đã làm gì!
Ánh mắt gã tồi đỏ ngầu, trực tiếp gầm lên:
“Liễu Ngôn, cô giỏi lắm, cô dám ăn cả đồ cúng à, lôi xuống đ-ánh ba mươi đại bản cho tôi. Để cô ta nhớ đời.”
Thần Hy đang ngủ ngon thì bị tiếng gầm này làm cho giật mình mở mắt, sau đó lại bị người ta giữ cánh tay lôi ra ngoài.
Thần Hy cúi đầu, đúng là bị làm cho tức cười luôn rồi, hổ không gầm anh lại tưởng tôi là mụ yêu quái vợ cũ của anh chắc.
Muốn nắn thế nào thì nắn, muốn vê tròn bóp dẹt thế nào cũng được à!
Thần Hy trực tiếp trở tay, quật ngã hai tên tráng sĩ bên cạnh xuống đất, sau đó bước nhanh tới bóp cổ gã tồi, hung dữ nói:
“Trả lại toàn bộ của hồi môn cho tôi không thiếu một xu, sau đó hòa ly, nếu không tôi sẽ lấy mạng anh!”
Thần Hy thông qua ba ngày đóng cửa suy nghĩ này cũng coi như đã hiểu ra rồi, mụ yêu quái sở dĩ lập ra ảo cảnh này chắc là để cô nếm trải tình cảnh năm xưa của bà ta.
