Đại Lão Huyền Học Livestream Xem Bói, Ai Ngờ Lại Phi Thăng Luôn - Chương 46
Cập nhật lúc: 17/02/2026 22:00
Người có hỷ sự thì tinh thần sảng khoái! Rút tiền cũng sảng khoái!
Thần Hy mím môi cười một cái, đẩy cửa bước vào.
“Anh đến sớm thật đấy!”
Đội trưởng Trọng không hề ngạc nhiên, ngẩng đầu cười lịch sự:
“Cũng mới đến thôi, cô uống gì?”
Anh vẫy tay gọi phục vụ.
Thần Hy thích ăn đồ ngọt nên gọi thẳng một phần cà phê Macchiato thiên ngọt.
Quán này Thần Hy biết, trước đây khi gia đình nguyên chủ chưa phá sản cô thường xuyên ghé qua, đây là một địa điểm check-in hẹn hò rất nổi tiếng.
Chỉ là đồ hơi đắt một chút, không ngờ Đội trưởng Trọng cũng khá có tiền.
Thần Hy liếc nhìn môi trường xung quanh, ra vẻ vô tình nói:
“Xem ra sau khi thăng chức, lương bổng hậu hĩnh lắm nhỉ.”
Đội trưởng Trọng nhướng mày:
“Cũng tạm, chủ yếu là nhà tôi có điều kiện. Nhưng cô vẫn lợi hại như mọi khi, chỉ nhìn một cái là biết tôi được thăng chức rồi.”
Vừa hay lúc này cà phê và đồ ngọt Thần Hy gọi đã được mang ra, Đội trưởng Trọng giúp đặt chúng trước mặt cô, ra dấu mời.
Thần Hy chẳng hề khách sáo, xúc một thìa lớn nhét vào miệng, khoang miệng đầy vị ngọt ngào, tâm trạng cũng theo đó mà vui vẻ hẳn lên.
Khóe miệng Đội trưởng Trọng bất giác cong lên, nuốt lại những lời định nói vào trong, lặng lẽ nhìn đại sư thưởng thức món ngon.
Hồi lâu sau, Thần Hy lau khóe miệng, mi mắt hơi nâng lên:
“Nói đi, có chuyện gì?”
Đội trưởng Trọng ngẩn ra một lát mới phản ứng kịp, thu hồi ánh mắt, ho khẽ một tiếng ngượng ngùng rồi nói:
“Tôi có một người bạn, cậu ấy muốn mời cô đến xem giúp, không biết cô có thời gian không?”
Thần Hy bĩu môi, xem thì không vấn đề gì, chỉ cần tiền đến nơi đến chốn thì không có thời gian cũng sẽ nặn ra thời gian cho anh, nhưng mà...
“Anh không nghĩ là chỉ một bữa đồ ngọt này là có thể mua chuộc được tôi đấy chứ?”
“Hahaha...”
Đội trưởng Trọng cười lớn, giải thích:
“Đâu có đâu, chỉ cần cô đi, bạn tôi sẵn sàng trả con số này! Việc xong xuôi sẽ trả gấp đôi.”
Thần Hy mở to mắt, đếm đếm số ngón tay anh đưa ra.
“Năm vạn?”
“Cô cứ mạnh dạn thêm hai số không nữa đi.”
Thần Hy vui mừng đứng phắt dậy, hối thúc:
“Đi thôi, hôm nay tôi có thời gian đấy.”
Không ngờ Đội trưởng Trọng này đúng là thần tài, lần nào gặp cũng mang cho cô một khoản tiền.
Tiền????
Đúng rồi, tiền đâu???
Đi đến cửa, Thần Hy đột ngột phanh lại, quay đầu nói với Đội trưởng Trọng:
“Anh bảo tiền thưởng vẫn chưa đưa cho tôi.”
Đội trưởng Trọng vốn tưởng cô quên đồ gì đó, không ngờ lại là chuyện này, cười bất lực:
“Lát nữa lên xe rồi nói.”
Thần Hy gật đầu đồng ý.
Đội trưởng Trọng đi trước dẫn đường, mở cửa ghế phụ cho Thần Hy, đợi cô lên xe mới đóng cửa lại, đi vòng qua ghế lái ngồi vào.
Chiếc xe việt dã to lớn lăn bánh ổn định trên đường, dù xe cộ rất đông nhưng kỹ năng lái xe của Đội trưởng Trọng cực kỳ tốt, lần nào cũng phanh và luồn lách rất vững, không hề có chút do dự nào.
Ra khỏi đoạn đường ùn tắc, Thần Hy cảm thấy khung cảnh trước mắt rất quen thuộc, cho đến khi nhìn thấy những tòa nhà mang tính biểu tượng mới chợt nhận ra đây là đường về căn hộ thuê của mình.
“Không phải đi giúp bạn anh sao?”
Cô nghi hoặc hỏi Đội trưởng Trọng.
Đội trưởng Trọng nhìn thẳng phía trước, không vội vàng giải thích:
“Không gấp, cô cứ về chuẩn bị một chút, mai tôi qua đón cô, hôm nay hơi muộn rồi.”
Thần Hy suy nghĩ một chút rồi không nói gì thêm.
“Mấy ngày nữa tôi sẽ đi nhận chức ở Kinh Thành rồi, lần này cũng nhờ có cô, nếu không tôi cũng không thể liên tiếp phá được hai vụ án lớn như vậy.”
Đội trưởng Trọng nghĩ đến lý do thăng chức của mình, cảm thấy vẫn nên cảm ơn Thần Hy một tiếng.
Thần Hy tựa vào ghế, nghe vậy cười lơ đãng:
“Đây là những gì anh xứng đáng nhận được, dù không có tôi thì anh vẫn sẽ được thăng chức thôi, chỉ là chậm hơn hai ba năm mà thôi.”
Lời này Thần Hy không hề nói bừa, lần đầu tiên gặp Đội trưởng Trọng ở văn phòng cục trưởng, ấn đường trên cung Quan Lộc của anh đầy đặn rạng rỡ, mà các bộ vị như Thiên Trung, Thiên Đình, Trung Chính, Bản Vị, Sơn Căn, hai lông mày, mắt đều không có khuyết điểm, sau này chắc chắn quan lộ hanh thông, vinh hiển và che chở cho con cháu.
Hơn nữa Thiên Trung, Thiên Đình, Nhật Nguyệt Giác, Niên Thọ, Thiên Thương kiêm Sơn Căn của anh đầy đặn quang nhuận không khuyết hãm, ngũ quan đoan chính chứng tỏ anh là một quan chức chính trực, nếu không Thần Hy cũng sẽ không hết lần này đến lần khác gửi tội phạm cho anh.
Tuy nói là vậy, nhưng nếu không có thông tin chính xác của Thần Hy thì anh em của anh chắc chắn sẽ thương vong nặng nề, không thể đạt được kết quả không có thương vong và phá án trong thời gian ngắn như hiện tại.
“Vẫn phải cảm ơn cô.”
Đội trưởng Trọng dừng xe, nhìn Thần Hy, rất trịnh trọng lấy ra một chiếc thẻ đưa qua, “Đây là một chút tâm ý của tôi, bên trong có ba mươi vạn tiền thưởng của chính phủ, còn có năm mươi vạn tôi mới gửi vào sáng nay, đây là tiền tôi tự kiếm được bao nhiêu năm qua, không phải lấy của gia đình đâu.”
Thần Hy trong lòng kích động, nhưng không thể để người ta thấy mình là một kẻ cuồng tiền, liền giả vờ khó xử nói:
“Cái này có phải hơi nhiều quá không?”
Đội trưởng Trọng cảm nhận được đầu kia của chiếc thẻ bị nắm rất c.h.ặ.t, kéo một cái mà không nhúc nhích, anh cố nhịn cười nhưng không nhịn nổi.
Đúng là một vị đại sư cuồng tiền!
“Phụt.”
“Xin lỗi, trên người tôi hơi ngứa một chút.”
Đội trưởng Trọng nghĩ ra một cách vẹn cả đôi đường, nói:
“Không nhiều đâu, tôi hiểu quy tắc trong nghề của các cô, có nhân ắt có quả, vì tôi đã thành 'nhân' của cô, được thăng chức tăng lương, vậy nên số tiền này là cái 'quả' tôi nên bỏ ra.”
Thần Hy nghe thấy dường như đúng là có chuyện như vậy, tuy cô chưa bao giờ coi trọng nhân quả, nhưng vì người ta đã nói thế thì cô đành tán thành gật đầu, giật phắt chiếc thẻ qua.
Tốc độ cực nhanh nhét vào ba lô, mở cửa xuống xe, động tác liền mạch như sợ người ta hối hận.
Chạy thẳng vào lối lên cầu thang của khu chung cư, vẫy vẫy bàn tay nhỏ, miệng gọi lớn:
“Anh về đi, mai đến đón tôi là được, thẻ tôi nhận nhé, cảm ơn anh.”
“Cái đồ cuồng tiền này!”
Đội trưởng Trọng nhìn bóng người biến mất, một lần nữa bất lực cười đầy cưng chiều.
Lấy điện thoại ra gửi mật khẩu cho Thần Hy.
Trong phòng.
Thần Hy lấy thẻ ra mới nhớ quên hỏi mật khẩu, đang rầu rĩ thì chuông tin nhắn điện thoại vang lên.
Đội trưởng Trọng:
“Mật khẩu là...”
Thần Hy rất vui vẻ chuyển số tiền trong thẻ ra, lại tính toán số hoa hồng trên nền tảng Douyin, tất cả để vào một chiếc thẻ, số dư có hơn một triệu.
