Đại Lão Huyền Học Livestream Xem Bói, Ai Ngờ Lại Phi Thăng Luôn - Chương 47
Cập nhật lúc: 17/02/2026 22:00
Thần Hy tự để lại mấy vạn tiêu vặt, còn lại chuyển hết cho anh Bưu.
Hội sở Kim Sắc Truyền Thuyết.
Anh Bưu đang hộ tống cấp trên đi kiểm tra cửa hàng, vì hôm qua trong quán có người say r-ượu gây chuyện nên lúc này cấp trên rõ ràng là không vui.
Anh Bưu run lẩy bẩy cúi đầu, dư quang liếc nhìn người đàn ông đang hút xì gà trên sofa.
Người này chính là người được người trong giới đặt biệt danh là “Diêm Vương”, mới ba mươi tám tuổi đã phất lên như diều gặp gió, hơn nữa còn đứng vững ở thành phố A, có được danh hiệu “Vua”, tập đoàn Đế Thị là đơn vị đóng thuế nhiều nhất thành phố A.
Chỉ cần anh ta dậm chân một cái là cả thành phố A cũng phải rung chuyển.
Tuy người đàn ông trước mặt không nói một lời nhưng khí thế không hề giảm sút chút nào.
Anh Bưu cảm thấy hơi thở của mình trở nên gấp gáp, nếu còn đứng đây nữa e là sẽ ngạt thở mà ch-ết, lòng bàn tay đầy mồ hôi, những giọt nước trên trán càng men theo gò má nhỏ xuống cổ áo.
“Ting tong!”
Trong không gian tĩnh lặng, bỗng vang lên một tiếng chuông điện thoại đột ngột, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt này.
Tất cả mọi người đều nhìn về phía anh Bưu, anh Bưu càng sợ hãi quỳ sụp xuống, “Đại ca, xin lỗi...”
Ai ngờ lời chưa nói xong thì điện thoại lại kêu ting tong liên tục không ngừng.
Anh Bưu quỳ dưới đất, chỉ muốn băm vằm cái kẻ gửi tin nhắn kia ra thành trăm mảnh!
Chương 36 Thần Hy trả nợ
Đế Thiên Thành chính là đại ca của anh Bưu, CEO của tập đoàn Đế Thị, lúc này anh đang nhíu mày, ấn điếu xì gà vào gạt tàn.
“Xèo xèo!”
Tiếng xì gà chạm vào pha lê phát ra âm thanh làm những người có mặt đều hít một hơi khí lạnh, anh Bưu càng run rẩy dữ dội hơn.
Đế Thiên Thành vắt chéo chân, đôi bàn tay trắng trẻo thon dài đặt trên đầu gối, vân vê mặt trong cổ tay.
“Đọc lên đi!”
Giọng anh trầm thấp nhưng rơi vào tai những người có mặt lại càng làm họ thót tim hơn cả tiếng trống!
Anh Bưu cẩn thận ngẩng cái đầu đang cúi gằm lên một chút, nhãn cầu đảo lên nhìn trộm người đàn ông để xác nhận xem có phải mình nghe nhầm không.
Đế Thiên Thành dường như sắp hết kiên nhẫn, nói:
“Tôi không thích nói lần thứ hai!”
Anh Bưu biết đây là ý bảo nhất định phải lấy ra rồi, liền luống cuống lấy điện thoại ra, trong lúc đó vì tay run nên điện thoại mấy lần rơi xuống đất.
Anh quỳ trên mặt đất, càng vội vàng càng không cầm lên được, cuối cùng nó lăn thẳng đến trước chân người đàn ông.
Hiện trường trong nháy mắt im phăng phắc.
Anh Bưu sợ đến mức nằm sấp xuống, từ trên nhìn xuống có thể thấy rõ sống lưng anh đang run rẩy.
Đế Thiên Thành ra hiệu cho vệ sĩ đứng bên cạnh.
Vệ sĩ nhặt điện thoại lên, mở WeChat ra đọc to.
Thần Hy chuyển khoản một triệu.
Thần Hy:
“Người tốt, nhớ ghi chú nhé, đây là khoản tiền đầu tiên tôi trả anh, hiện tại còn nợ bảy mươi chín triệu.”
Thần Hy:
“Ồ đúng rồi, nhắc nhở anh một chút, hôm nay vận khí của anh không tốt, sẽ gặp phải sự gây khó dễ.”
Thần Hy:
“Hiện tại có phải anh đang sợ đến mức không thở nổi, cả người lúc nóng lúc lạnh không?”
Thần Hy:
“Muốn đổi vận thì có thể đến tìm tôi, giá cả hợp lý, bùa đến bệnh đi, nể tình anh chăm sóc tôi như vậy, tôi giảm giá 10% cho anh.” ...
Vệ sĩ cứ đọc một tin nhắn là đầu anh Bưu lại cúi thấp xuống một phân, hận không thể băm vằm cái con mụ ngốc nghếch kia ra, trả sớm không trả muộn không trả, lại cứ nhằm đúng lúc này.
Trả tiền thì cứ trả tiền đi, lại còn giống như đa cấp, lải nhải nói một đống.
Lông mày Đế Thiên Thành càng nghe càng nhíu c.h.ặ.t.
Kẻ l.ừ.a đ.ả.o!
Đây là kết luận của anh, chỉ là không biết kẻ l.ừ.a đ.ả.o này là thật hay giả?
Gần đây nhà vợ anh có chút chuyện kỳ lạ, tìm mấy vị đại sư nổi tiếng đều không giải quyết được.
Người đàn ông vốn luôn biết cách dùng người lập tức tung cành ô liu.
“Người này là ai?”
Anh Bưu nghe thấy giọng của Đế Thiên Thành, cứ ngỡ là ảo giác, đờ đẫn thẳng lưng nhìn người đàn ông.
Vẻ mặt ngây thơ vô hại.
Đế Thiên Thành nửa ngày không nhận được hồi đáp, mí mắt khẽ nâng nhìn người đang quỳ dưới đất.
Lần này anh Bưu hoàn toàn xác định vừa nãy không phải ảo giác rồi, trong lòng thấp thỏm không yên, không biết ý anh là gì?
Theo phong cách làm việc trước đây của đại ca, anh ấy căn bản sẽ không chủ động quan tâm đến người khác.
Tình hình lúc này thực sự làm anh mù mịt.
Đành phải đem tình cảnh của Thần Hy cũng như chuyện bố mẹ cô ấy hợp tác với tập đoàn Đế Thị nợ tám mươi triệu kể hết ra.
Đế Thiên Thành vân vê ngón tay, giống như nhớ ra điều gì đó, tự lẩm bẩm:
“Hóa ra là con gái của Thần Diệu Huy...”
Trước khi nhà Thần Hy phá sản, trong bữa tiệc trưởng thành mười tám tuổi, Đế Thiên Thành với tư cách là đối tác cũng từng đến tham dự, có gặp qua cô gái nhỏ đó, trông rất xinh đẹp, chỉ là người hơi kiêu ngạo, làm người ta không thích nổi.
Tóm lại một câu: Một người phụ nữ đẹp mã mà vô dụng!
Anh từ bỏ ý định tìm Thần Hy giúp đỡ, ném điện thoại tới trước mặt anh Bưu.
“Cốp!” một tiếng vang lên.
Anh Bưu không nắm rõ ý của đại ca nên không dám manh động. Tâm tư của người này quá khó đoán.
Đế Thiên Thành không thèm để ý đến anh, đôi giày da thủ công cao cấp đắt tiền giẫm lên sàn nhà, lúc đi ngang qua anh không hề dừng lại, đi thẳng về phía cửa lớn.
Ngay khoảnh khắc cửa đóng lại, từ bên ngoài truyền vào giọng nói trầm ấm dễ nghe của người đàn ông:
“Không có lần sau!”
Tuy chỉ có bốn chữ nhưng anh Bưu biết anh ấy đang nói đến vụ gây rối ở hội sở là không được có lần sau, nếu còn tái diễn e là sẽ không kết thúc dễ dàng như vậy.
Đàn em của anh đợi cho đến khi cửa đóng hẳn mới lập tức đi tới trước mặt anh Bưu, kéo anh dậy, dìu anh ngồi xuống sofa.
Mọi người nhao nhao lên hỏi thăm.
“Anh Bưu, anh không sao chứ?”
“Mẹ kiếp, cái con mụ ch-ết tiệt kia, vừa nãy nguy hiểm quá, may mà ông chủ không chấp nhặt, có cần đàn em đến trút giận cho anh không?”
“Tôi cũng đi, hôm nay tôi nhất định phải đ-ánh cô ta một trận.”
Anh Bưu nén lại cảm xúc, xua tay với họ.
Họ không biết nội tình, nhưng anh Bưu lại hiểu rõ nếu hôm nay không có nội dung tin nhắn của Thần Hy thì e là ít nhất anh cũng phải bị lột một lớp da.
