Đại Lão Trở Về, Không Diễn Vai Thiên Kim Giả Nữa - Chương 119
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:14
Mỗi người một tâm tư khác nhau, nhưng đầu sỏ là Khương Dư Dư lại bình thản như không.
Không lâu sau, cảnh sát từ tổ chuyên án đến nơi, lập tức bắt giữ Tiết Nhất Ninh lúc này vẫn còn chưa hoàn hồn.
Mà Khương Dư Dư, với tư cách là người tố giác toàn bộ sự việc, cũng phải theo họ về để lấy lời khai theo quy trình.
"Cô Khương, về vụ án giếc người của Tiết Nhất Ninh, phiền cô đi cùng chúng tôi để ghi lại lời khai."
Phương Hựu Nam, đội trưởng tổ chuyên án lần này, không nhịn được mà quan sát cô gái trước mặt. Đây là một cô gái chỉ vừa tròn mười tám tuổi.
Chỉ nhìn dáng vẻ điềm nhiên của cô lúc này, ai mà ngờ được rằng giọng nói lạnh lùng vạch trần kẻ sát nhân trong đoạn ghi âm lại chính là của cô?
Còn về những điều cô nói như tướng mạo, quỷ hồn gì đó, anh ta không tin.
Thay vì tin vào mấy thứ thần bí này, Phương Hựu Nam thà nghĩ rằng cô đã học qua một loại thuật thôi miên tâm lý nào đó...
Dựa vào nhiều năm kinh nghiệm phá án, Phương Hựu Nam cho rằng Khương Dư Dư có lẽ đã vô tình phát hiện ra bộ mặt thật của Tiết Nhất Ninh, hoặc thậm chí cô chính là bạn thân của một trong những nạn nhân. Sau khi biết bạn mình bị hại, cô quyết tâm báo thù nên đã lợi dụng cơ hội tham gia chương trình thực tế để tiếp cận Tiết Nhất Ninh rồi dùng thuật thôi miên để vạch trần bộ mặt thật của tên này trước mặt mọi người...
Phương Hựu Nam cảm thấy suy đoán của mình chắc cũng khá hợp lý. Vì vậy, khi nhìn Khương Dư Dư, ánh mắt anh ta thoáng vẻ trách móc.
Trách cô vì đã có manh mối nhưng lại không chọn cách liên hệ cảnh sát ngay từ đầu mà một mình đối đầu với một tên tội phạm biến thái như vậy.
Nhỡ đâu giữa chừng xảy ra chuyện ngoài ý muốn, có khi ngay cả mạng cô cũng không giữ nổi.
Phương Hựu Nam định lên tiếng dạy dỗ một chút.
Dù có muốn báo thù cho bạn thì cũng nên tin tưởng cảnh sát để họ tìm ra chứng cứ tội phạm, chứ không phải tự ý mạo hiểm như vậy...
Trong lòng anh ta đang nghĩ xem nên nói thế nào để giọng điệu không quá nghiêm khắc, tránh làm cô bé sợ hãi, nhưng cũng không thể quá nhẹ nhàng, kẻo đối phương lại không nhận thức được sự nguy hiểm.
Thế nhưng, ngay khi anh ta vừa chuẩn bị mở miệng, Khương Dư Dư lại lên tiếng trước.
"Cảnh sát Phương, trước khi theo anh về lấy lời khai, tôi muốn nhờ cảnh sát giúp một việc. Nhờ mọi người đào một bộ hài cốt trong căn nhà này."
Những cảm xúc mà Phương Hựu Nam vừa dồn nén trong lòng bỗng chốc bị câu nói này làm cho biến mất sạch. Đôi mày anh ta lập tức nhíu c.h.ặ.t.
Mà bên cạnh, đạo diễn Trần, các khách mời và nhân viên chương trình đều trợn tròn mắt nhìn Khương Dư Dư.
Trong căn nhà này...
Có hài cốt sao?!
C.h.ế.t tiệt, vậy đây thực sự là một căn nhà ma à?!
So với những người khác, Thương Lục là người bình tĩnh hơn cả. Nghe Khương Dư Dư nói vậy, anh ta lập tức hỏi: "Cô biết hài cốt được chôn ở đâu rồi sao?"
Những người khác vừa nghe xong lập tức đồng loạt quay sang nhìn Thương Lục, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc.
"Anh cũng biết trong căn nhà này có hài cốt?!"
Lúc này, đạo diễn Trần không biết nên phát điên hay nên mừng.
Dù gì thì một phần lý do ông ta nhận làm chương trình này cũng là để tìm hiểu xem liệu huyền học có thực sự tồn tại hay không, vì vậy mới chọn những địa điểm có liên quan đến hiện tượng kỳ bí.
Ai mà ngờ, ngay từ tập đầu tiên, họ đã gặp phải chuyện thật luôn rồi.
Thương Lục nghiêm túc nói: "Tôi đã từng nói rằng bố cục của căn nhà này giống với một ngôi mộ, mà đã là mộ thì nhất định phải có hài cốt."
Chỉ là trước đó anh ta vẫn chưa xác định được vị trí chôn cất mộ chủ.
Thương Lục nhìn Khương Dư Dư, trong mắt có thêm vài phần kính trọng.
Trước đây, anh ta đã đoán rằng cô và mình có lẽ là người cùng nghề, nhưng không ngờ, năng lực của cô lại mạnh đến mức này.
Còn mạnh hơn cả anh ta.
Thương Lục cảm thấy việc nhận lời tham gia chương trình này để rèn luyện bản thân quả thực là một quyết định đúng đắn.
Bên kia, Phương Hựu Nam nghe Khương Dư Dư và một khách mời khác đều khẳng định chắc nịch rằng trong căn nhà này có hài cốt, lập tức không dám coi nhẹ vấn đề. Anh ta liền gọi về sở, yêu cầu cử thêm một đội đến hiện trường, sau đó quay lại hỏi Khương Dư Dư: "Cô có biết vị trí chính xác của bộ hài cốt không?"
Khương Dư Dư mím môi, dẫn mọi người xuống lầu. Sau đó, cô chỉ tay về phía một vị trí gần cầu thang, đại khái là ngay trung tâm ngôi nhà.
"Hẳn là ở đây."
Phương Hựu Nam vốn tưởng cô sẽ chỉ ra khu vực sân vườn hoặc xung quanh căn nhà, nào ngờ, vị trí cô chỉ lại là ngay dưới sàn trung tâm của ngôi nhà?!
Anh ta cúi đầu nhìn lớp gạch đá hoa cương cao cấp dưới chân.
Sàn này... chỉ sợ phải dùng máy khoan điện mới phá được thôi?
Dù rằng Khương Dư Dư vừa giúp cảnh sát bắt được tên sát nhân hàng loạt Tiết Nhất Ninh, nhưng lúc này Phương Hựu Nam lại cảm thấy mình có chút thiếu thận trọng.
Chỉ vì một câu nói của một cô gái nhỏ mà định tiêu tốn không ít công sức để đào móng nhà lên sao?
Hơn nữa, một khi đã động đến phần móng thì ngôi nhà này cũng không thể ở được nữa.
Liệu chủ nhà có đồng ý không?
Có lẽ nhận ra sự do dự của anh ta, Châu Hòa Hà bên cạnh liền vội thúc giục: "Đại sư Khương đã nói dưới này có hài cốt thì chắc chắn là có! Anh cảnh sát, mau cử người đến đào đi!"
Phương Hựu Nam: ...
Đại sư Khương? Cái cách xưng hô đầy mê tín này là sao?
Người phụ trách chương trình này không bị thần kinh đấy chứ?
Anh ta vốn không tin vào những thứ huyền học hay tâm linh, nhưng trong lòng lại có một cảm giác mơ hồ, khiến anh ta muốn tin vào cô gái nhỏ tên Khương Dư Dư này.
Có lẽ... cô ấy đã biết trước một manh mối nào đó?
Đúng lúc Phương Hựu Nam còn đang lưỡng lự, Cố Kinh Mặc bên cạnh đột nhiên lên tiếng: "Anh cảnh sát, xin anh hãy cho người đến đi. Nếu đào xong mà bên dưới không có hài cốt, tôi sẽ chịu toàn bộ chi phí tổn thất."
Cố Kinh Mặc nói vậy không phải vì anh ta giàu đến mức tiền nhiều đốt không hết, mà là anh ta muốn xác nhận xem liệu Khương Dư Dư có thực sự sở hữu năng lực vượt xa người thường hay không.
Nghe vậy, Châu Hòa Hà cũng lập tức tỏ ý sẽ liên hệ chủ nhà để xin phép.
Về phía chủ nhà, ngay từ khi chương trình phát sóng, họ đã biết căn nhà này có vấn đề. Giờ lại nghe nói có thể còn có hài cốt bị chôn bên dưới, bèn không chút do dự mà đồng ý ngay.
Đào đi, đào ngay đi!
Không tìm ra được t.h.i t.h.ể kia thì ngôi nhà này cũng chẳng ai dám mua nữa.
Sau khi nhận được sự đồng ý từ chủ nhà, Phương Hựu Nam cũng không còn gì để băn khoăn nữa.
Đào!
Thế là, một tiếng sau, một đội cảnh sát cùng với các thiết bị máy khoan đã có mặt, bắt đầu khoan nền nhà theo đúng vị trí mà Khương Dư Dư chỉ định.
Vốn dĩ, do chương trình ghi hình bị gián đoạn, nên các fan biết địa điểm quay đã nhanh ch.óng tụ tập quanh đây. Cộng thêm sự xuất hiện của cảnh sát và máy móc, tin tức này nhanh ch.óng lan đến tai giới truyền thông.
Chẳng mấy chốc, nền xi măng đã bị khoan vỡ. Cảnh sát theo làm theo chỉ dẫn của Khương Dư Dư, cẩn thận lấy ra một khối xi măng nguyên vẹn.
Và rồi... bên trong khối xi măng ấy, họ thực sự tìm thấy một chiếc quan tài nhỏ.
Mọi người phải tốn không ít công sức mới có thể phá vỡ lớp xi măng bao bọc, mở quan tài ra, để rồi trông thấy...
Bên trong quan tài là hài cốt của một đứa trẻ.
Một đứa trẻ chỉ tầm ba tuổi.
Khoảnh khắc nhìn thấy t.h.i t.h.ể bé nhỏ đã hóa thành bộ xương ấy, không ít cảnh sát trẻ tuổi đỏ hoe mắt.
Bố mẹ kiểu gì lại có thể chôn con mình trong nền xi măng như thế này?!
