Đại Lão Trở Về, Không Diễn Vai Thiên Kim Giả Nữa - Chương 120
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:14
Dù đã có quan tài, nhưng việc đổ xi măng chôn xác thế này chẳng khác nào "đóng cọc sinh trấn" (*)!
(*) Đóng cọc sinh trấn: Một nghi lễ tà đạo thời xưa, trong đó người ta chôn sống trẻ nhỏ dưới móng công trình để trấn yểm phong thủy.
Dù là con người hiện đại, nhưng trên mạng vẫn truyền tai nhau về những hủ tục đáng sợ này.
Ngày xưa, khi xây dựng mà lo sợ ảnh hưởng đến phong thủy, hoặc nếu công trình liên tục xảy ra sự cố, người ta sẽ chọn cách chôn sống trẻ nhỏ để "trấn tà".
Nhìn bộ hài cốt nhỏ bé trong quan tài, không ai có thể chắc chắn rằng đứa trẻ này bị chôn trước hay sau khi c.h.ế.t. Nhưng dù thế nào đi nữa, đây cũng là hành vi hủy hoại t.h.i t.h.ể và cần phải điều tra làm rõ!
"Bà lão sống trong căn biệt thự đối diện có thể có quan hệ thân thích với đứa trẻ này. Nếu muốn điều tra, có lẽ nên bắt đầu từ bà ấy."
Khương Dư Dư bất ngờ đưa ra một manh mối mới.
Lần này, Phương Hựu Nam không hề do dự, lập tức ra lệnh cho người đưa bà lão ấy đến.
Vòng ngoài của căn nhà đã được cảnh sát giăng kín dây phong tỏa, đám người tò mò nghe tin kéo đến xem náo nhiệt đều bị chặn bên ngoài, không thể biết chuyện gì đang diễn ra bên trong.
Mãi đến khi cảnh sát dẫn bà lão kia tới, có một khán giả từng theo dõi livestream chương trình lập tức nhận ra bà ta: "Đây chẳng phải là bà lão hơn tám mươi tuổi đáng sợ xuất hiện trong chương trình trước đó sao?!"
Lời này vừa thốt ra, đám đông lập tức bàn tán xôn xao.
Dù có người không nhận ra, nhưng rất nhanh sau đó, ảnh chụp và đoạn cắt từ chương trình cũng được đào lại và lan truyền khắp mạng xã hội.
Thế là có người bắt đầu liên hệ lại với những "manh mối" mà Khương Dư Dư đã đề cập trước đó.
Khương Dư Dư từng nói rằng bà lão có thể có quan hệ huyết thống với đứa trẻ trong bức ảnh được chụp trong căn nhà này.
Vậy nên, chuyện xảy ra ở căn nhà này cũng liên quan đến bà ta?
Trước hàng loạt suy đoán từ bên ngoài, Khương Dư Dư và những người có liên quan đều không còn tâm trí để để ý đến.
Khoảnh khắc bà lão nhìn thấy cái hố lớn bị đào ngay giữa căn nhà và t.h.i t.h.ể nhỏ bé vừa được đưa lên, chân bà ta mềm nhũn, cả người ngã quỵ xuống đất, khuôn mặt đầy vẻ kinh hoàng.
Nhưng ngay giây tiếp theo, bà ta lại tức giận phát điên, gào lên mắng c.h.ử.i những người trong nhà.
Lời mắng vẫn là giọng địa phương khó nghe, nhưng có vài câu mọi người vẫn có thể lờ mờ đoán được ý nghĩa: "... Trời tru đất diệt... các người rồi sẽ gặp báo ứng!"
Thấy thái độ này, Phương Hựu Nam lập tức chắc chắn rằng bà ta biết chuyện. Khuôn mặt anh ta lạnh đi, giọng nói nghiêm khắc quát lên: "Bà lão, chuyện này liên quan đến một mạng người, tốt nhất bà hãy thành thật khai báo! Bà và đứa trẻ này rốt cuộc có quan hệ gì?!"
Phương Hựu Nam đã tiếp xúc với tội phạm suốt nhiều năm, khí thế trên người anh ta không giống người bình thường. Cho dù bà lão có khó đối phó thế nào, cuối cùng vẫn phải mở miệng.
Đứa trẻ trong quan tài chính là đứa trẻ trong bức ảnh mà Khương Dư Dư đã nhìn thấy.
Xét theo quan hệ họ hàng, bà lão là bà dì của đứa trẻ.
Đứa bé là con ngoài giá thú của một ông chủ giàu có họ Tống, sinh ra bởi một người vợ bé sống bên ngoài.
Người vợ bé ấy đã qua đời do khó sinh. Ông Tống thương xót đứa con trai yếu ớt của mình, lại lo rằng nếu đưa nó về nhà sẽ bị vợ cả ngược đãi nên đã bỏ ra một số tiền lớn xây dựng riêng căn nhà này cho con trai ở.
Nhưng không ngờ, ngay khi căn nhà vừa chuẩn bị khởi công, đứa trẻ lại đột ngột qua đời vì bệnh nặng.
Ông Tống quá đau lòng, bèn tìm đến một vị đại sư để thay đổi thiết kế căn nhà, chôn quan tài của con mình dưới nền đất, rồi xây dựng toàn bộ căn nhà này thành một "ngôi mộ" dành riêng cho đứa trẻ.
Ban đầu, ông ta chỉ định biến nơi này thành một "ngôi mộ" dành cho con, nhưng không ngờ trong gia đình xảy ra biến cố, ông Tống vội vàng đưa cả nhà ra nước ngoài, giao lại căn nhà này cho người thân trông nom.
Nhưng không ngờ, người thân kia lại lén bán căn nhà đi để lấy tiền.
Kết quả đúng như những gì chương trình đã nói ngay từ đầu, những người mua căn nhà này sau đó đều gặp phải những t.a.i n.ạ.n kỳ quái, hoặc c.h.ế.t, hoặc bị thương, khiến căn nhà trở thành "ngôi nhà ma" nổi tiếng trong khu vực.
Chủ nhà hiện tại liên hệ với chương trình cũng là vì muốn xem liệu có cách nào hóa giải vấn đề của căn nhà này hay không.
Sau khi kể lại toàn bộ câu chuyện, vẻ hung tợn trên mặt bà lão hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại nước mắt và tiếng khóc nức nở. Bà ta không ngừng than khóc cho đứa bé đáng thương, nói rằng ngay cả khi đã c.h.ế.t cũng không được yên nghỉ, liên tục cầu xin cảnh sát hãy mau ch.óng chôn cất lại hài cốt đứa bé xuống đất.
Về phía chương trình, Châu Hòa Hà không ngờ căn nhà này thực sự là một "ngôi mộ" được xây dựng riêng cho đứa trẻ.
Thảo nào những người chuyển vào đây sau này đều gặp phải những chuyện kỳ quái.
Vốn dĩ, căn nhà này ngay từ đầu đã chỉ thuộc về đứa trẻ ấy.
Dù rằng không đưa con vào nghĩa trang mà lại xây nguyên cả một căn nhà riêng cho vong linh như hoàng đế thời xưa đúng là lần đầu tiên ông ta nghe thấy. Nhưng ngẫm lại thì cũng có vẻ hợp lý.
Nghĩ đến đây, rồi lại nhìn về bộ hài cốt vừa được đào lên, Châu Hòa Hà bỗng cảm thấy có chút áy náy.
Ông ta đang định mở miệng nói gì đó, nhưng đúng lúc này, Khương Dư Dư im lặng nãy giờ bỗng chậm rãi bước lên phía trước.
Ánh mắt trong veo của cô nhìn chằm chằm vào bà lão, giọng nói lạnh nhạt nhưng đầy chắc chắn: "Bà đang nói dối."
Châu Hòa Hà khẽ nheo mắt khi thấy Khương Dư Dư bước lên, khóe mắt liếc nhanh về phía các cảnh sát bên cạnh.
Sau đó, ông ta lặng lẽ dịch bước, tiến về phía một quay phim vẫn đang vác máy quay trên vai, rồi ra hiệu bằng ánh mắt.
Lúc đầu, người quay phim không hiểu ý ngay. Nhưng nhìn thấy ánh mắt của nhà sản xuất Châu gần như sắp co giật đến nơi, anh ta cuối cùng cũng nhận ra, tranh thủ lúc không ai để ý, lặng lẽ bật máy quay lên.
Mặc dù phòng phát trực tiếp đã tắt, chương trình cũng đang đối mặt với nguy cơ bị hủy, nhưng chừng nào nó chưa hoàn toàn bị dẹp bỏ thì tư liệu cần quay vẫn phải có đủ.
Hai người lặng lẽ điều chỉnh máy quay, ống kính hướng thẳng về phía Khương Dư Dư.
Lúc này, Khương Dư Dư đứng thẳng, đối diện với bà lão, đôi mắt hạnh trầm lặng: "Bà nói là vì đứa trẻ c.h.ế.t yểu nên bản thiết kế mới bị thay đổi, biến căn nhà này thành mộ dành cho nó. Nhưng sự thật là, khi đổ bê tông xây móng căn nhà này thì đứa trẻ đã c.h.ế.t rồi chứ không phải xây nhà cho bé ở từ khi còn sống. Ngay từ đầu, căn nhà này đã được thiết kế để trở thành một ngôi mộ, giam cầm linh hồn trẻ sơ sinh trong đó!"
Nghe vậy, bà lão lập tức tức giận, quát lên: "Mày là đứa con gái miệng còn hôi sữa, đừng có ăn nói bậy bạ! Mày thì biết cái gì?! Đây là con cháu nhà họ Tống! Mày dám tự ý sai người đào "mộ" của nó lên, mày sẽ gặp báo ứng lớn đấy!!"
Trước những lời chỉ trích của bà ta, sắc mặt Khương Dư Dư không hề d.a.o động.
"Đúng là có người sẽ gặp báo ứng, nhưng chắc chắn không phải tôi, mà chính là nhà họ Tống, bao gồm cả bà."
"Mày... !!"
"Bà đừng vội phủ nhận. Nếu mọi chuyện thật sự như bà nói, vậy tại sao bà lại cố chấp canh giữ gần căn nhà này? Chẳng lẽ chỉ đơn giản là để tiện trông nom?"
Nghe nói bà lão đã ở đây từ lâu để trông coi căn nhà, sắc mặt mọi người trong chương trình, kể cả các khách mời, đều thay đổi. Đặc biệt là Cố Kinh Mặc.
Hôm đó, anh ta đã tận mắt nhìn thấy bà lão đứng bên vườn, lạnh lùng dõi theo bọn họ. Khi ấy, anh ta còn nghĩ bà ta chỉ đơn thuần không thích có người lạ qua lại quanh đây, nhưng không ngờ... bà ta thực sự đang giám sát căn nhà này.
