
Đại Lão Xuyên Không Chạy Nạn: Mang Theo Kho Lương "khủng" Về Cổ Đại
Đại lão mạt thế lừng lẫy một thời, vừa mở mắt ra đã thấy... mình nằm trong nồi? Không phải chứ? Xuyên không thôi mà, có cần phải "nóng bỏng" theo đúng nghĩa đen như thế không?
Cảnh tượng trước mắt nàng: Đường chạy nạn đầy rẫy hiểm nguy, một gia đình già trẻ lớn bé nheo nhóc, và đột nhiên... "tặng kèm" thêm một đứa con trai hờ từ trên trời rơi xuống! Thân là chiến thần, nàng làm sao gánh nổi cái "tổ hợp" cực phẩm này đây?
Nhưng đừng hoảng! Có không gian trong tay, lương thực đầy kho, vũ khí đầy mình. Cả thiên hạ này, nàng thích gì mà chẳng có?
Thế nhưng... có một thứ mà không gian của nàng không chứa nổi. Đó chính là vị Thế tử cao ngạo kia! Chẳng phải đồn rằng ngài ấy lạnh lùng như băng, không màng sự đời sao? Thế tại sao cứ bám dính lấy nàng như keo dán sắt thế này?
"Dừng lại! Có chuyện thì nói, đừng có động tay động chân!" Nàng đánh không lại, chạy không thoát, đã thế mỗi ngày đều bị tên nam nhân cao to lực lưỡng ấy hành cho đến mức... eo mỏi lưng đau.
Không chịu nổi nữa! Nàng quyết định bế con, gói ghém đồ đạc, đào tẩu ngay trong đêm!
Ngay tại cổng thành, bóng người cao lớn trên lưng đại mã chặn đứng lối đi. Nam tử ấy nhướng mày, ánh mắt sâu thẳm khóa chặt lấy nàng, cất giọng đầy nguy hiểm nhưng cũng vô vàn sủng ái: "Nương tử, định mang theo con của ta... bỏ trốn đi đâu?"












