Đại Lão Xuyên Không Chạy Nạn: Mang Theo Kho Lương "khủng" Về Cổ Đại - Chương 173: Bắt Người Bắt Tận Tay

Cập nhật lúc: 09/05/2026 04:05

Người của nàng?

Tạ Trường Tấn trong phút chốc có chút ngẩn ngơ, khi nhìn Đường Thất Nguyệt lần nữa, sự sủng ái và dịu dàng trong mắt chẳng thể nào kìm nén được.

Đường Thất Nguyệt như có cảm giác mà quay đầu lại, vừa vặn chạm vào ánh mắt của hắn, tim bỗng run lên một nhịp, sao lại nhìn nàng như vậy?

Sau khi trấn tĩnh lại, nàng lườm hắn một cái, ý bảo hắn hãy thu liễm lại một chút.

Dân làng lúc này mới sực tỉnh, vừa rồi quả thực hình như có thấy Tôn thị định động thủ, nhất thời ai nấy đều há hốc mồm, không dám lên tiếng.

Giữa bầu không khí im phăng phắc, Đường Lão Thái lại một lần nữa cất tiếng mắng nhiếc: "Bà ta là bác dâu cả của ngươi, đ.á.n.h ngươi vài cái thì đã sao? Ngươi đúng là đáng đ.á.n.h!"

Lâm thị không chịu nổi khi thấy con gái bị bắt nạt, liền xông tới: "Con gái con sao lại đáng bị đ.á.n.h chứ? Mẫu thân, người nói xem người có ý gì đây?"

Bất thình lình bị Lâm thị quát hỏi làm cho kinh ngạc, Đường Lão Thái rướn cổ lên: "Bất kính với trưởng bối, không phục tùng đường huynh đường tỷ, chính là đáng đ.á.n.h!"

"Xì..." Đường Thất Nguyệt bật cười thành tiếng, sau đó che miệng vẻ đầy hối lỗi: "Ta không nhịn được."

Đường Lão Thái cảm thấy bị sỉ nhục, gân xanh trên trán giật liên hồi, bà ta chỉ muốn lao vào đ.á.n.h người.

Đường Diệu Tổ đứng phía sau sốt ruột không thôi, nãy giờ đang nói cái gì loạn thất bát táo vậy? Chẳng phải bảo đến đòi bạc, đòi công thức làm tương sao? Sao lại chuyển sang chuyện đ.á.n.h người hay không rồi? Đó mới là chuyện quan trọng à?

Hắn không nhịn được nữa, bước đến bên cạnh Đường Lão Đại: "Phụ thân, đừng quên hôm nay chúng ta đến đây để làm gì? Cứ để nàng ta nói tiếp, sự việc sẽ khó giải quyết đấy!"

Cái con ranh này miệng lưỡi sắc sảo, chỉ vài câu đã khiến dân làng thay đổi thái độ, điều này rất bất lợi cho nhà lão Đường bọn họ.

Đường Lão Đại gật đầu: "Phụ thân biết rồi, nhi t.ử đừng gấp."

Đường Thất Nguyệt liếc nhìn hai cha con đang thì thầm to nhỏ, nhếch môi cười lạnh, muốn tính kế chiếm công thức làm tương của nàng, cũng phải xem có bản lĩnh đó hay không.

"Con ranh kia, ngươi cười cái gì mà cười!" Đường Lão Thái lườm Đường Thất Nguyệt, rồi lại lườm Lâm thị, hận không thể dạy dỗ hai mẫu nữ này một trận nên thân.

Đường Lão Đại vội vàng lên tiếng: "Chuyện đ.á.n.h người có thể để lát nữa nói sau, Lão Tam, đệ mau đem công thức làm tương ra đây! Đệ giấu đi dùng riêng, không sợ tối đến phụ thân về tìm đệ sao?"

Dân làng thời bấy giờ vốn rất tin vào chuyện thần thánh ma quỷ, cũng biết Đường lão gia t.ử đã bệnh mất từ trước khi đi lánh nạn, nghe vậy không khỏi xôn xao bàn tán.

Đường Thất Nguyệt nhếch môi: "Không có bằng chứng, dựa vào đâu mà nói công thức tương của nhà ta là của các người?"

"Cái này còn cần bằng chứng sao? Đó là phụ thân ta, ta là con trai trưởng của ông ấy, ông ấy không truyền bí quyết làm tương cho ta mà lại bị các người lấy mất, không phải trộm thì còn là gì nữa?"

"Lão Tam à, đại ca biết đệ trước giờ vốn rất thật thà, chuyện này chắc chắn không phải ý muốn của đệ đâu nhỉ." Đường Lão Đại nheo mắt, vừa nói vừa đầy ẩn ý nhìn về phía Lâm thị.

Đường Thất Nguyệt lập tức chắn trước mặt Lâm thị: "Còn nhìn nữa ta sẽ móc hai con mắt của ngươi ra!"

"Ngươi dám!" Đường Lão Đại nghếch cổ đối mắt với Đường Thất Nguyệt.

"Ngươi bước lại đây, xem ta có dám hay không?" Đường Thất Nguyệt ngoắc ngoắc ngón tay, cười như không cười.

Đường Lão Đại nuốt nước bọt, lập tức không dám nhìn Lâm thị đang được Đường Thất Nguyệt che chở phía sau nữa, cái con ranh này mà điên lên thì đáng sợ lắm.

Đường Diệu Tổ thấy phụ thân mình nói mãi mà chẳng có tác dụng gì, sốt sắng kêu lên: "Nếu không có công thức tương của gia gia ta, ngươi tưởng các ngươi có được ngày tháng tốt đẹp thế này sao? Nào mua ruộng đất rồi lại mua núi? Bộ không sợ bị người ta c.h.ử.i rủa sau lưng à!"

"Ta không sợ!" Đường Lão Tam đứng ra nói: "Công thức tương này là do con gái ta nghiên cứu ra, căn bản không phải của phụ thân."

Thấy Đường Lão Tam cuối cùng cũng mở miệng, Đường Lão Thái chỉ thẳng vào mũi ông ta mà mắng: "Cái đồ lòng lang dạ thú, lão nương mà biết ngươi nhẫn tâm thế này thì ngay từ đầu đã dìm c.h.ế.t ngươi trong thùng nước tiểu rồi, dám trộm công thức của phụ thân ngươi, lão nương phải đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi!"

Đường Lão Thái lao lên phía trước, vươn tay định cào vào mặt Đường Lão Tam, ông không tránh, nhưng Đường Thất Nguyệt sao có thể để Đường Lão Thái chạm vào phụ thân mình dù chỉ một cái, nàng dùng lực nắm c.h.ặ.t cổ tay Đường Lão Thái: "Tổ mẫu, tuổi đã cao thì đừng nên kích động như thế, coi chừng ảnh hưởng đến thân thể của người."

"Con ranh kia! Ngươi mau buông lão nương ra!" Đường Lão Thái không cào được Đường Lão Tam, liền định chuyển sang cào mặt Đường Thất Nguyệt đang cười mỉm, nhưng rốt cuộc chẳng thể chạm tới dù chỉ một chút.

"Chuyện này... Chẳng phải đến đòi công thức sao? Sao lại đ.á.n.h nhau rồi? Haizz!"

"Đúng thế! Nhưng ta nghe cứ thấy nhà Lão Tam nói mới là thật, vậy công thức tương này rốt cuộc là của ai? Của Đường lão gia t.ử hay của Đường Thất Nguyệt đây?"

"Ai mà biết được."

Dân làng vây quanh phía sau xì xào bàn tán, Phó thôn trưởng đến hơi muộn, nhưng cũng đã nắm rõ đầu đuôi sự việc.

Ông lập tức gọi Đường Thất Nguyệt: "Thất Nguyệt nha đầu, buông tay trước đã, có chuyện gì thì từ từ nói."

Nếu để Đường Thất Nguyệt đ.á.n.h Đường Lão Thái trước mặt bao nhiêu người thế này, bất kể chuyện công thức làm tương ra sao, nàng cũng sẽ bị dân làng c.h.ử.i rủa là đồ bất hiếu.

Dù sao phận làm con cháu sao có thể động thủ với bề trên được?

Nghe vậy, Đường Thất Nguyệt hất tay Đường Lão Thái ra: "Thôn trưởng, ta nghe lời ngài."

Lâm thị vội vàng bước tới cầm tay nàng xem xét kỹ lưỡng, cứ như sợ bị Đường Lão Thái cào bị thương vậy, khiến Đường Lão Thái tức đến suýt ngất.

Đường Lão Đại thấy thôn trưởng đến, con ngươi đảo liên hồi rồi kêu lên: "Thôn trưởng, ngài phải làm chủ cho gia đình chúng tôi! Tên Đường Lão Tam này là một kẻ trộm, hắn trộm công thức tương của phụ thân tôi, giờ thì đại phú đại quý, ăn ngon mặc đẹp, ngài nhìn lại gia đình chúng tôi xem, nghèo đến mức chẳng có nổi một bộ y phục ra hồn!"

Phó thôn trưởng đúng như lời hắn nói, nhìn khắp lượt từ trên xuống dưới rồi lại nhìn sang phía nhà Đường Lão Tam, quả thực là khác biệt một trời một vực.

"Thôn trưởng ngài phải làm chủ cho chúng tôi!" Đường Diệu Tổ lập tức cúi người, vòng tay hành lễ với Phó thôn trưởng.

Phó thôn trưởng bất đắc dĩ nhìn Đường Thất Nguyệt: "Theo lý thì đây là việc riêng của gia đình các ngươi, ta làm thôn trưởng cũng không tiện can thiệp, thế nhưng..."

Sắc mặt Đường Thất Nguyệt vẫn thản nhiên, nàng gật đầu: "Lời thôn trưởng nói ta hiểu, nhưng như ta đã nói từ trước, nếu vu khống ta trộm công thức làm tương, vậy hãy đưa bằng chứng ra đây."

"Không có bằng chứng thì đừng có sủa loạn như ch.ó điên vậy."

"Ngươi..." Đường Diệu Tổ tức đến mặt mũi lúc xanh lúc đỏ, nhìn Đường Thất Nguyệt với ánh mắt đầy căm hận.

"Ta làm sao? Thôn trưởng, lời ta nói chẳng lẽ không đúng sao?"

Phó thôn trưởng xua tay: "Ngươi nói không sai, bắt người phải bắt tận tay, day tận mặt, bằng chứng của các ngươi đâu?"

Bằng chứng? Bằng chứng gì chứ?

Đường Lão Đại mấy người nhìn nhau ngơ ngác, không ai dám nhìn thẳng vào Phó thôn trưởng.

Phó thôn trưởng thấy vậy liền nheo mắt, lại hỏi Đường Lão Thái: "Đường gia thái thái, các người nói công thức tương là do Đường Lão Tam trộm, không thể chỉ nói suông bằng miệng được, phải đưa ra được bằng chứng."

Theo ông thấy, nhà lão Đường rõ ràng là muốn tống tiền người ta. Nếu Đường lão gia t.ử đã mất kia thật sự có công thức làm tương, sao lúc còn sống không tự mình làm? Chẳng lẽ nhà lão Đường không đại phú đại quý từ lâu rồi sao? Sao lại để đến nông nỗi này?

Đường Lão Thái mấp máy môi, lí nhí nửa ngày mới thốt ra được một câu: "Lão nương tận mắt nhìn thấy, còn giả được sao?"

Đường Thất Nguyệt nhìn chằm chằm vào ngón tay đang run rẩy không ngừng của bà ta, bước tới trước mặt: "Người tận mắt nhìn thấy? Ở đâu? Khi nào? Công thức tương đó để ở chỗ nào trong nhà?"

Đối mặt với những câu hỏi dồn dập của Đường Thất Nguyệt, đầu óc Đường Lão Thái bỗng trở nên trống rỗng: "Ta... ta sao mà nhớ được? Chuyện qua bao lâu rồi cơ chứ?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.