Đại Lão Xuyên Nhanh: Cô Ấy Làm Pháo Hôi Ở Mỗi Thế Giới - Chương 498
Cập nhật lúc: 22/04/2026 14:00
Con người m.a.n.g t.h.a.i mười tháng.
Thỏ một tháng hơn là có thể sinh.
Hổ cái m.a.n.g t.h.a.i thời gian từ ba đến bốn tháng là sinh.
Thú nhân tộc Trúc Miêu m.a.n.g t.h.a.i năm tháng thì sinh.
Mỗi loại thú nhân đều khác nhau, Lâm Lang không hề dùng biện pháp tránh thai, nếu m.a.n.g t.h.a.i thì cô cũng rất vui lòng.
Dù sao cũng chỉ có một tháng, so với trước đây thì nhẹ nhàng hơn nhiều.
Chỉ là Lâm Lang rất tò mò, Trọng Lâu sẽ là hổ, hay là thỏ, hay là thỏ-hổ, hổ-thỏ?
Tuy nhiên bụng Lâm Lang mãi vẫn không có động tĩnh gì, tộc trưởng tộc Thỏ lại đến báo hỉ cho Lâm Lang, bên phía Thỏ La lại m.a.n.g t.h.a.i rồi.
Trời đất ơi, Lâm Lang thấy thật đáng sợ, thỏ cũng đẻ khỏe quá đi.
Cứ theo cái đà sinh nở này của Thỏ La thì một năm có thể đẻ được cả đàn đấy.
“Cha, Thỏ La một năm nay có thể sinh mấy chục đứa đấy nhỉ."
“Làm gì có nhiều thế, một năm bốn năm lần, cùng lắm là bảy tám lần thôi."
Lâm Lang đã chẳng còn muốn nói gì nữa, đáng sợ thật, khả năng sinh sản của loài thỏ thật mạnh mẽ.
Tộc trưởng tộc Thỏ nói:
“Thỏ Mật, giờ học đường đã dựng xong rồi, bao giờ thì bắt đầu dạy học?"
“Sáng mai bắt đầu đi ạ, cha cứ sắp xếp."
Hiện giờ Lâm Lang muốn thống nhất văn tự, thú nhân có văn tự riêng của mình nhưng là chữ tượng hình, hơn nữa không hề thống nhất.
Lâm Lang không biết thế giới thú nhân sau này sẽ thế nào, những gì cô muốn dạy là chữ giản thể.
Tộc trưởng tộc Thỏ hành động rất nhanh, ngày hôm sau đã sắp xếp hai mươi thú nhân tộc Thỏ qua học với Lâm Lang.
Bên phía tộc Hổ cũng sắp xếp hai mươi người, tộc Báo và tộc Trúc Miêu mỗi tộc hai mươi người.
Lâm Lang bỗng chốc có tám mươi học sinh cố định, còn Hổ Tu và tộc trưởng tộc Thỏ đều là dự thính.
Chờ lứa này học thành tài, họ có thể dạy cho thú nhân trong tộc mình nhận mặt chữ.
A, O, E...
Hai mươi ba thanh mẫu, hai mươi bốn vận mẫu, mười sáu âm tiết nhận biết tổng thể.
Dạy xong những thứ này, Lâm Lang dựa trên chữ tượng hình để dạy họ học chữ giản thể.
Thú nhân có độ tiếp thu chữ tượng hình cao nhất, vì vậy dùng chữ tượng hình để dạy họ học chữ giản thể sẽ dễ nhận mặt chữ hơn.
Sau khi mở học đường, cả vùng núi vang vọng tiếng phát âm của các thú nhân.
Hổ Tu là người học tích cực nhất, anh lại là người ở gần Lâm Lang nhất nên lúc nào cũng không ngại ngần học hỏi, chỉ sợ bị những học sinh khác vượt mặt.
Vì thế Hổ Tu cũng có thêm một đặc quyền mà người khác không có, đó là được học kiến thức trước.
Lâm Lang phát hiện Hổ Tu mỗi ngày đều học tập rất chăm chỉ, có thể nói là quên ăn quên ngủ.
Sự nỗ lực như vậy mang lại tiến bộ vô cùng kinh ngạc, vì thế Hổ Tu cũng trở thành thầy giáo nhỏ, trợ thủ của Lâm Lang, lúc cô nói mệt anh còn có thể giúp dạy một tay.
Các thú nhân khi đối mặt với Lâm Lang còn có thể làm nũng, nhưng đối mặt với Hổ Tu thì ai nấy đều ngồi ngay ngắn, chẳng dám lơ là chút nào.
Sau khi Lâm Lang đưa ra phương thức thưởng phạt, để Hổ Tu làm giám luật chuyên quản kỷ luật, các thú nhân cũng đua nhau học tập, sợ bị tụt lại phía sau rồi bị Hổ Tu trừng trị.
Các thú nhân mỗi ngày ngoài học tập còn làm thủ công, làm ruộng, hái quả dại trong rừng, săn b-ắn.
Lâm Lang dạy mọi người cách nhóm lửa nấu ăn, dạy mọi người dệt vải làm quần áo, bện giày cỏ, làm lược chải đầu, dùng bồ kết gội đầu tắm rửa, vân vân.
Tộc Hổ, tộc Trúc Miêu và tộc Báo đều gia nhập bộ lạc Khải M-ông.
Người tộc Thỏ tuy là yếu nhất, lại là động vật ăn cỏ, nhưng có Lâm Lang chống lưng.
Hơn nữa sứ giả Thần Thú chính là người tộc mình nên họ cũng chẳng hề tự ti, lưng cũng thẳng hơn nhiều, trong học tập càng thêm nỗ lực.
Lâm Lang còn dạy thú nhân tộc Thỏ võ thuật phòng thân, dù đối mặt với mãnh thú cũng có khả năng tự vệ và chạy thoát.
Các thú nhân ăn thịt cũng không có gì bất mãn, tộc Thỏ yếu đuối là sự thật.
Thế giới cá lớn nuốt cá bé, không mạnh lên thì chỉ có thể biến thành thức ăn.
Lâm Lang cũng không thể quản được nhiều như vậy, hiện giờ cô là người tộc Thỏ, cô cũng chỉ quản tộc Thỏ.
Trong khi cô đang làm việc thì Khương Vũ Tình ở bên kia bỏ qua mỏ sắt, trực tiếp nghiên cứu b.o.m.
Lâm Lang gây áp lực rất lớn cho cô ta, vì vậy Khương Vũ Tình không cho rằng v.ũ k.h.í lạnh có thể đối phó được Lâm Lang nên cô ta chế tạo thu-ốc nổ.
Nhưng vì sợ thú nhân khác học mất thì cô ta sẽ mất đi ưu thế nên Khương Vũ Tình đề phòng rất kỹ, không dám cho ai biết, kể cả người gối ấp tay kề của mình.
Lâm Lang biết được hành động của Khương Vũ Tình từ chỗ bé Tê Đồng thì cũng không mấy ngạc nhiên, trong cốt truyện, chỗ dựa lớn nhất của Khương Vũ Tình chính là thu-ốc nổ trong tay cô ta.
Nhưng hiện giờ Khương Vũ Tình đang mang bụng bầu vượt mặt, con còn chưa sinh ra mà cô ta đã muốn dẫn tộc Lang, tộc Ưng và tộc Cá đi đ-ánh tộc Sư.
【Thánh chủ, đầu óc Khương Vũ Tình này có vấn đề rồi.】
“Cô ta có lẽ cho rằng đứa con trong bụng là của Sư Uy, Thỏ La sinh cho Sư Uy bốn con sư t.ử hai đực hai cái, giờ lại m.a.n.g t.h.a.i tiếp, Khương Vũ Tình chắc hẳn trong lòng thấy tức tối."
【Đúng như Thánh chủ nói đấy, Khương Vũ Tình nghe người tộc Ưng kể chuyện Thỏ La, sắc mặt khó coi lắm.】
“Chờ cô ta sinh hạ con của Xà Mãng, sắc mặt còn đặc sắc hơn."
Lâm Lang nghĩ đến Xà Mãng lại hỏi:
“Xà Mãng giờ thế nào rồi?"
【Xà Mãng giờ đang ở cùng một con rắn nước lớn trong đầm sâu.】
“Rắn nước lớn trong đầm sâu?
Là Giao à?"
【Không phải Giao, nhưng thể hình còn lớn hơn Xà Mãng.】
Lâm Lang cũng không bận tâm, chỉ cần không phạm đến tay mình thì cô chẳng quản.
Bé Tê Đồng lại nói:
【Thánh chủ, Khương Vũ Tình định đ-ánh b.o.m tộc Sư, chúng ta có quản không?】
“Không quản, đó là ân oán của họ."
Chị sẽ nói với tộc trưởng tộc Thỏ để ông ấy truyền lời đến bên Thỏ La, Thỏ La có nghe hay không thì tùy cô ta.
“Kẻ tám lạng người nửa cân mới đặc sắc, chẳng phải sao?"
Đối với tộc Sư, Lâm Lang rất lạnh lùng, còn hành động này của Khương Vũ Tình ước chừng cũng có thành phần mượn việc này để uy h.i.ế.p các tộc thú khác và cả chị nữa.
Lúc này bên phía Khương Vũ Tình, Ưng Huy cảm thấy không cần thiết phải đ-ánh tộc Sư, anh ta và Sư Uy dù sao cũng có chút giao tình.
Nhưng Khương Vũ Tình nào có nghe lời khuyên của Ưng Huy, cô ta hận thấu xương cái gã phụ lòng Sư Uy kia, cô ta vừa cổ động một cái là Lang Kiếm ủng hộ ngay đầu tiên.
Cá Lãng không bày tỏ thái độ, anh ta là hải thú, chạy lên lục địa đ-ánh thú trên cạn thì chẳng có ưu thế gì.
