Đại Lão Xuyên Nhanh: Cô Ấy Làm Pháo Hôi Ở Mỗi Thế Giới - Chương 499
Cập nhật lúc: 22/04/2026 14:45
Dù sức lực có lớn thì cũng sẽ chịu thiệt.
Khương Vũ Tình rõ ràng cũng biết điều này nên không ép buộc Cá Lãng, cũng không yêu cầu gì.
Nhưng đối với Ưng Huy và Lang Kiếm thì cô ta có yêu cầu, cuối cùng Ưng Huy vẫn bấm bụng đồng ý.
Bình thường Khương Vũ Tình cũng không giấu giếm Lang Kiếm và Cá Lãng chuyện về Sư Uy và Xà Mãng, có điều cô ta không nói rõ ràng, nói một nửa giữ lại một nửa, vẻ mặt ủy khuất, bày tỏ với Lang Kiếm, Cá Lãng và Ưng Huy sự thật rằng Sư Uy và Xà Mãng là những gã tồi.
Sư Uy ở bên cô ta mà còn tằng tịu với Thỏ La, đúng là gã tồi.
Xà Mãng không tôn trọng cô ta, ép buộc cô ta, đúng là gã tồi.
Vì thế Khương Vũ Tình dễ dàng thuyết phục được Ưng Huy và Lang Kiếm giúp đỡ.
Ngày hôm đó, thú nhân tộc Sư như bị sét đ-ánh ngang tai, người tộc Ưng từ trên không ném thu-ốc nổ xuống.
Lang Kiếm dẫn bầy sói tấn công tộc Sư, tộc Sư không kịp đề phòng vang lên những tiếng kêu la t.h.ả.m thiết.
Lúc này Thỏ La đại kinh thất sắc, dù tộc trưởng tộc Thỏ đã sai người báo cho cô ta biết Khương Vũ Tình sẽ đối phó với tộc Sư.
Nhưng Thỏ La không để tâm, không cho rằng Khương Vũ Tình có năng lực đối phó tộc Sư, tuy nhiên Thỏ La vẫn nhắc với Sư Uy một câu.
Sư Uy cũng chẳng buồn để tâm, anh ta và Ưng Huy quen biết từ thuở thiếu thời, giao tình rất tốt, Ưng Huy không thể giúp Khương Vũ Tình đến đ-ánh tộc Sư được.
Dù Khương Vũ Tình có tìm tộc khác đến thì tộc Sư bọn họ cũng chẳng sợ.
Thỏ La lập tức thông qua đám thỏ đưa con cái đến địa đạo an toàn.
Thu-ốc nổ của Khương Vũ Tình uy lực không lớn nhưng đối với thế giới thú nhân thì rất mạnh rồi.
Sư Uy rất t.h.ả.m, bị Cá Lãng và Lang Kiếm đè xuống đ-ánh, Khương Vũ Tình thì cưỡi trên lưng Ưng Huy cao cao tại thượng nhìn xuống.
Nhìn thấy tiếng kêu la của người tộc Sư, sự t.h.ả.m hại của Sư Uy, trong lòng cô ta cuối cùng cũng thấy hả dạ.
“Vũ Tình, em đã hứa với anh là để cho Sư Uy một con đường sống mà."
Ưng Huy trong lòng không hề dễ chịu, cảm giác phản bội bạn bè này khiến anh ta thấy mình thật đáng khinh.
Nhưng anh ta yêu Khương Vũ Tình, không thể thiếu cô ta được.
“Yên tâm đi, anh ta không ch-ết đâu."
Khương Vũ Tình chưa từng nghĩ đến việc để Sư Uy ch-ết, ch-ết đi là xong hết mọi chuyện, thế thì còn gì thú vị nữa.
Cô ta muốn Sư Uy phải sống, sống trong sự sám hối đau đớn, nội tâm chịu đựng sự giày vò sâu sắc.
Ưng Huy thở phào nhẹ nhõm, liền nghe Khương Vũ Tình hỏi:
“Thỏ La đâu, sao không thấy Thỏ La?
Còn con cái của bọn họ nữa?"
Ưng Huy lập tức hạ xuống, sai người đi tìm Thỏ La.
Nhưng Thỏ La đã trốn kỹ rồi, con cô ta đã được đưa đi từ sớm, bản thân cô ta là thỏ, thể hình nhỏ hơn người tộc Sư nên chui tọt vào hang, chẳng ai tìm được.
Lúc này Thỏ La vô cùng may mắn vì lúc trước khi thuyết phục tộc Thỏ dời qua đây, cô ta đã bảo đám thỏ đào địa đạo nên thoát được một kiếp.
Tuy cô ta cũng lo lắng cho Sư Uy nhưng hiểu rõ mình đang mang thai, không thể làm vướng chân Sư Uy.
Khương Vũ Tình không tìm thấy Thỏ La nên trong lòng rất bất mãn, một người một ưng bay thấp, lúc không đề phòng bị Sư Lương đang mai phục lao tới.
Khương Vũ Tình sợ đến mức rơi thẳng xuống đất, Ưng Huy tức giận đ-ánh nh-au với Sư Lương, Khương Vũ Tình ôm bụng kêu đau, bên dưới chảy m-áu.
“Ưng Huy, cứu em."
Ưng Huy một phát đ-ánh gục Sư Lương, đưa Khương Vũ Tình bay lên trời, vết m-áu còn b-ắn cả lên mặt Sư Lương.
Sư Lương cười ha hả, thần sắc độc ác nhìn chằm chằm Khương Vũ Tình:
“Ch-ết đi là tốt nhất, đám thú con xấu xa đó không nên được sinh ra."
Ưng Huy và Khương Vũ Tình làm gì còn tâm trí bận tâm đến Sư Lương, lúc này Cá Lãng và Lang Kiếm cũng phát hiện ra sự bất thường của Khương Vũ Tình, đều chẳng màng đến chuyện đ-ánh nh-au nữa.
Tất cả bọn họ rút khỏi tộc Sư, chạy về phía Khương Vũ Tình.
“Bỏ em xuống, em sắp sinh rồi."
Khương Vũ Tình hối hận rồi, lẽ ra cô ta nên đợi, ít nhất cũng phải đợi con sinh ra rồi mới đến diệt tộc Sư.
Khương Vũ Tình cứ thế sinh con ngay trên địa bàn của tộc Sư, người tộc Sư lúc này đều hận ch-ết Khương Vũ Tình, thấy Khương Vũ Tình sắp không ổn còn lao tới đ-ánh nh-au với người tộc Ưng và tộc Lang.
Dưới sự chứng kiến của bao nhiêu con mắt, Khương Vũ Tình sinh ra một ổ trứng rắn.
Sắc mặt Ưng Huy xanh mét, anh ta biết Khương Vũ Tình m.a.n.g t.h.a.i trứng vì có thể sờ thấy được bụng nhưng anh ta luôn nghĩ Khương Vũ Tình m.a.n.g t.h.a.i con của mình.
Vậy mà lại quên mất con của Xà Mãng cũng sinh từ trứng, sự hiểu lầm này cả Ưng Huy và Khương Vũ Tình đều mặc định như vậy.
“Cái gì, đây là trứng rắn à."
Sắc mặt Khương Vũ Tình trắng bệch:
“Sao có thể là trứng rắn được, không thể nào, không thể nào, Ưng Huy, có phải anh nhìn nhầm rồi không."
Ưng Huy sắc mặt khó coi:
“Anh không bao giờ nhìn nhầm con của mình được."
Ưng vốn là thiên địch của rắn, trứng rắn và trứng ưng, Ưng Huy làm sao có thể nhầm được.
“Đúng là trứng rắn thật."
Cá Lãng và Lang Kiếm đều khẳng định chắc chắn.
Người tộc Sư vui mừng khôn xiết, ngay cả Sư Uy cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Vứt đi, vứt đi, tôi không cần con là trứng rắn."
Khương Vũ Tình sắp suy sụp đến nơi.
“Đây là con của Xà Mãng, chúng ta không nên kết thù với tộc Rắn."
Ưng Huy lý trí nói.
Tộc Ưng bọn họ không sợ rắn nhưng không cần thiết phải đối đầu với Xà Mãng, tính báo thù của loài rắn rất mạnh, Ưng Huy phải cân nhắc cho Khương Vũ Tình.
“Đi, đưa em đi."
Khương Vũ Tình cầu xin nhìn Ưng Huy.
Ưng Huy mủi lòng đưa Khương Vũ Tình đi, Cá Lãng cùng tộc Ưng và tộc Lang cũng đi theo rời khỏi đó.
Một ổ trứng rắn cứ thế bị để lại tộc Sư, người tộc Sư căm ghét vô cùng, Sư Uy nói:
“Đây là con của Xà Mãng, sai thú đi báo cho Xà Mãng biết để hắn qua lấy trứng."
Tộc Sư đã kết thù với tộc Ưng và tộc Lang, lại thêm hải thú cũng tham gia vào, lúc này càng không nên đắc tội với Xà Mãng.
Lúc này tộc Sư thương vong nặng nề, Khương Vũ Tình đi rồi nhưng người tộc Sư oán hận Sư Uy, người đã mang tai họa đến cho họ.
Nếu không phải Sư Uy chọc vào kẻ thù đáng sợ như Khương Vũ Tình thì tộc Sư bọn họ sao t.h.ả.m thế này.
Họ không sợ tộc Ưng, cũng chẳng sợ tộc Lang, nhưng họ sợ thứ thu-ốc nổ xám đen kia, khiến người ta hoàn toàn không thể phản kháng, có thể nổ ch-ết thú nhân, nổ cho da thịt nát bấy, m-áu thịt nhầy nhụa, nổ thành tro đen.
Sư Uy lúc này cũng t.h.ả.m, bị đ-ánh gãy một chân, Thỏ La sau khi từ hang chui ra, thấy Sư Uy còn sống thì trong lòng thở phào nhẹ nhõm nhưng sự t.h.ả.m hại của Sư Uy lại khiến cô ta đau lòng khóc nức nở.
“Là em không tốt, là em vô dụng."
Thỏ La khóc rất thương tâm.
