Đại Lý Tự Khanh, Xin Tự Trọng - 3
Cập nhật lúc: 10/07/2026 09:01
04.
Ta chạy trốn khỏi thư phòng của Lục Hành Chu.
Bước chân hoảng loạn.
Mùi trầm hương của y dường như vẫn còn vương trên ch.óp mũi.
Ta vừa thở dốc vừa đi nhanh ra phía cổng Đại Lý Tự.
Chỉ cần ra khỏi nơi này, ta sẽ lập tức trở về học viện, đóng cửa gom góp bạc tiền để tìm đường rời Kinh thành.
Nhưng ông trời dường như rất thích tuyệt đường sống của ta.
Ta vừa đặt chân ra đến bậc thềm đá trước cổng nha môn.
Một tiếng xoảng ch.ói tai vang lên ngay trước mặt.
Một chiếc vòng ngọc phỉ thúy thượng hạng bị ném thẳng xuống chân ta, vỡ tan tành.
"Thẩm phu t.ử, trốn cái gì?"
Giọng nói cợt nhả, nghênh ngang vang lên.
Ta ngẩng đầu.
Một cỗ kiệu hoa rực rỡ, đi kèm là mười mấy gã gia đinh vạm vỡ đang nghênh ngang chặn ngay giữa đại lộ trước cổng Đại Lý Tự.
Người bước ra từ trong kiệu là Vương công t.ử.
Gã cháu trai trác táng của Thừa tướng đương triều.
Hắn mặc bộ y phục lụa là lòe loẹt, trên tay cầm cây quạt xếp, ánh mắt dâm tà quét từ đầu đến chân ta.
Bá tánh xung quanh lập tức tụ tập lại xem náo nhiệt.
Họ nhìn ta, rồi nhìn tấm biển đen thếp vàng của Đại Lý Tự, xì xào bàn tán.
"Nha môn nghiêm trang thế này, một nữ phu t.ử tìm đến làm gì?"
"Nhìn kìa, tóc tai hơi rối, mặt mũi còn đỏ bừng, chạy từ thư phòng của đại nhân nào ra chăng?"
"Thời buổi này, nữ t.ử làm phu t.ử dạy học cái gì chứ, chắc lại mượn danh để tiếp cận quan lớn rồi."
Vương công t.ử nghe thấy tiếng bàn tán, càng cười lớn đầy đắc ý.
Hắn bước lên bậc thềm, đứng chặn ngay trước mặt ta.
Áp lực từ tiền bạc và quyền thế của phủ Thừa tướng ép tới.
Hắn dùng quạt nâng cằm ta lên, giọng đầy khinh miệt:
"Bản công t.ử ba lần bốn lượt mang sính lễ đến học viện, nàng đều giả vờ thanh cao từ chối."
"Hóa ra là thích khẩu vị của mấy tên quan sai Đại Lý Tự này?"
"Thẩm Dao Sơ, phụ thân nàng chế t vì tội tham ô ngân lượng. Nàng tưởng mình vẫn là tiểu thư khuê các ngày xưa sao?"
"Hôm nay, bản công t.ử mang kiệu hoa đến đón nàng làm thiếp. Nàng gả cũng phải gả, không gả cũng phải gả!"
Hai tay ta siết c.h.ặ.t trong tay áo, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay.
Đau nhói.
Nhưng đầu óc ta lại tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Giữa thanh thiên bạch nhật, trước cổng cơ quan lập pháp cao nhất triều đình, hắn dám ngang nhiên cướp người.
Hắn không sợ Đại Lý Tự.
Hắn đang muốn đạp lên thể diện của Lục Hành Chu để dằn mặt Thẩm gia ta.
Bọn gia đinh của Vương phủ bắt đầu áp sát, bao vây lấy ta.
Ta đứng trên bậc thềm cao, gió lạnh thổi tung vạt áo phu t.ử màu xanh nhạt.
Ta không lùi.
Bởi vì phía sau ta, chính là cửa nha môn đóng c.h.ặ.t.
Ta liếc nhìn mảnh vỡ vòng ngọc dưới chân, trong đầu nhanh ch.óng tính toán.
Nếu ta liều mạng cá ch ết lưới rách ở đây, đ.á.n.h ngất gã công t.ử bột này, ngày mai Thẩm gia sẽ gánh tội mưu sát hoàng thân quốc thích.
Đường lui của ta, chính thức bị cắt đứt.
Đúng lúc một gã gia đinh đưa bàn tay thô bạo định chộp lấy vai ta.
Két.
Cánh cửa gỗ nặng nề của Đại Lý Tự đột ngột mở ra từ phía sau.
05.
Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra.
Tiếng động trầm đục vang lên giữa con phố náo nhiệt.
Toàn bộ ồn ào xung quanh lập tức im bặt.
Áp lực vô hình từ bên trong phủ ùa ra, lạnh lẽo và đầy sát khí.
Lục Hành Chu bước ra từ bóng tối của nha môn.
Y không mặc triều phục, chỉ khoác một chiếc trường bào màu đen thêu chỉ bạc, vạt áo tung bay trong gió lạnh.
Gương mặt y không một chút cảm xúc.
Đôi mắt đen sâu thẳm lướt qua đám gia đinh của Vương phủ, cuối cùng dừng lại trên người ta.
Bàn tay thô bạo của gã gia đinh định chộp lấy vai ta khựng lại giữa không trung.
Gã run rẩy, vội vàng rụt tay về như vừa chạm phải lửa.
Vương công t.ử thấy Lục Hành Chu xuất hiện, sắc mặt khẽ biến đổi, nhưng cậy thế phủ Thừa tướng, hắn vẫn vênh váo nghếch cằm:
"Lục thiếu khanh, thật trùng hợp."
"Bản công t.ử hôm nay đi rước thiếp thất, không ngờ lại quấy rầy đến sự thanh tịnh của Đại Lý Tự."
Hắn vừa nói, vừa ra hiệu cho đám gia đinh tiếp tục kéo ta đi.
Lục Hành Chu không thèm liếc mắt nhìn hắn lấy một cái.
Y chậm rãi bước xuống bậc thềm đá, đứng chắn ngay giữa ta và Vương công t.ử.
Thân hình cao lớn của y hoàn toàn che khuất tầm mắt dâm tà của gã công t.ử bột kia.
Mùi trầm hương quen thuộc lại bao bọc lấy ta.
Y giơ tay lên, ra hiệu cho hai vị bổ khoái phía sau bước tới.
Giọng nói của Lục Hành Chu trầm thấp, vang lên rõ ràng giữa phố lớn:
"Giải Vương công t.ử về ngục Đại Lý Tự."
"Tội danh: Cản trở quan viên phá án, bao che cho đồng bọn vụ án l.ừ.a đ.ả.o Kinh Kỳ."
Vương công t.ử nghe xong, mặt mũi lập tức đại biến, gào lên:
"Lục Hành Chu! Ngươi điên rồi sao?! Ngươi có biết ta là ai không?"
"Ngươi lấy tư cách gì bắt ta? Thẩm Dao Sơ chỉ là một nữ phu t.ử quèn, liên quan gì đến vụ án của ngươi?!"
Lục Hành Chu khẽ cúi đầu, ánh mắt lạnh lùng như nhìn một kẻ ch.ết rồi.
Y chậm rãi giơ chiếc tráp gỗ t.ử đàn nạm ngọc trong tay lên.
"Chiếc tráp này là tang vật mật của Đại Lý Tự."
"Thẩm phu t.ử là nhân chứng quan trọng hỗ trợ bẻ khóa cơ quan."
"Vương công t.ử dẫn người đến chặn cửa nha môn, định cưỡng đoạt nhân chứng và tang vật."
"Bản quan nghi ngờ, ngươi chính là kẻ đứng sau băng nhóm l.ừ.a đ.ả.o này."
Một cái mũ mưu phản, l.ừ.a đ.ả.o cực lớn ngay lập tức chụp xuống đầu Vương công t.ử.
