Đại Lý Tự Khanh, Xin Tự Trọng - 4

Cập nhật lúc: 10/07/2026 09:01

Hắn úp úp mở mở, mặt cắt không còn một giọt m.á.u.

Phủ Thừa tướng có lớn đến đâu, cũng không dám công khai chống lại tội danh liên quan đến vụ án mật của triều đình.

"Mang đi." Lục Hành Chu nhàn nhạt ra lệnh.

Mấy vị bổ khoái không chút nể tình, trực tiếp rút đao eo, tiến lên đè vương công t.ử xuống.

Đám gia đinh Vương phủ không một ai dám ho he, chỉ biết trương mắt nhìn chủ t.ử bị lôi đi xềnh xệch.

Bá tánh xung quanh sợ hãi lùi lại, không ai dám bàn tán thêm một câu nào nữa.

Lục Hành Chu quay người lại nhìn ta.

Ánh mắt y khóa c.h.ặ.t lấy bóng dáng nhỏ nhắn của ta dưới tà áo xanh.

Y giơ tay, làm một động tác "mời" đầy ẩn ý hướng vào trong nha môn.

"Thẩm phu t.ử, tang vật vẫn chưa thẩm định xong."

"Phiền nàng vào trong, phối hợp tra án tiếp."

Ta nhìn vị Diêm Vương mặt lạnh trước mắt, trong lòng hiểu rõ.

Hắn vừa cứu ta, nhưng cũng vừa chính thức kéo ta vào một ván cờ không thể quay đầu.

06.

Cánh cửa Đại Lý Tự một lần nữa đóng sầm lại.

Cách biệt hoàn toàn với những tiếng ồn ào gào thét của Vương công t.ử ngoài phố.

Ta đi theo sau Lục Hành Chu, trở lại gian thư phòng ngập tràn mùi trầm hương lúc nãy.

Y ngồi xuống sau chiếc bàn gỗ gụ, tùy ý đặt chiếc tráp t.ử đàn sang một bên, thái độ thong dong như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Ta không còn hoảng loạn chạy trốn như lúc đầu nữa.

Ta đứng đối diện y, tự tay rót cho mình một chén trà nguội, uống cạn.

"Lục đại nhân, đa tạ ngài giải vây."

"Nhưng một cái mũ bao che băng nhóm l.ừ.a đ.ả.o lớn như vậy chụp xuống đầu Vương gia, ngài không sợ Thừa tướng ngày mai sẽ luận tội ngài trước triều đình sao?"

Lục Hành Chu thong thả nâng mắt lên nhìn ta, khóe môi khẽ nhếch:

"Thừa tướng già rồi, tự thả rông cho cháu trai gây họa trước cửa nha môn, y lấy tư cách gì luận tội ta?"

"Hơn nữa, Thẩm phu t.ử tưởng ta làm vậy là vì muốn cứu nàng sao?"

Ta đặt mạnh chén trà xuống bàn, phát ra một tiếng cạch giòn giã.

"Lục Hành Chu, chúng ta đừng chơi trò mập mờ nữa."

"Ngài cố tình để thuộc hạ mang nhầm tráp đến học viện, chính là muốn ép ta tự tay mở nó ra, tự mình tìm đến đây."

"Vương công t.ử muốn chiếc bàn tính cổ của cha ta, còn ngài... ngài muốn dùng ta để lật lại vụ án ngân lượng Nam Hà ba năm trước, đúng không?"

Nghe đến bốn chữ "ngân lượng Nam Hà", ánh mắt Lục Hành Chu đột ngột trầm xuống.

Sự dung túng lười nhác trên mặt y biến mất, thay vào đó là vẻ sắc bén, thâm trầm của một vị thẩm phán tối cao.

Ba năm trước, cha ta bị buộc tội tham ô toàn bộ số ngân lượng cứu trợ lũ lụt ở Nam Hà rồi tự sát trong ngục.

Thẩm gia sụp đổ chỉ sau một đêm.

Nhưng ta biết cha ta bị oan, và chiếc bàn tính cổ rỗng ruột ông để lại chính là chìa khóa duy nhất lưu giữ sổ sách thật sự.

Vương gia muốn hủy chứng cứ.

Còn Lục Hành Chu, y muốn có nó để nhổ tận gốc thế lực của Thừa tướng.

Trong căn phòng tối, ta nhìn thẳng vào mắt y, đưa ra quân bài cuối cùng của mình:

"Ta có thể giúp ngài giải mã tập sổ sách mật của cha ta, giúp ngài có đủ bằng chứng lật đổ phủ Thừa tướng."

"Đổi lại, Đại Lý Tự phải là chiếc ô bảo hộ cho ta. Ngài phải rửa sạch hàm oan cho Thẩm gia."

Lục Hành Chu im lặng nhìn ta rất lâu.

Ngón tay thon dài của y gõ nhịp nhàng lên mặt bàn, mỗi tiếng gõ như một nhịp tim đập nghẹt thở.

Ván cờ này, ta dùng chính mạng sống của mình làm quân cờ để đ.á.n.h cược.

Cuối cùng, y đứng dậy, chậm rãi bước đến trước mặt ta.

Y cúi người, ghé sát tai ta, giọng nói trầm thấp như tiếng đàn cầm vang lên trong bóng tối:

"Thẩm Dao Sơ, nàng thông minh hơn ta tưởng."

"Thỏa thuận thành lập."

"Nhưng nàng nhớ kỹ, một khi đã bước vào chiếc ô của Lục Hành Chu ta, nàng sẽ không còn đường để lui nữa đâu."

Ta mỉm cười, nụ cười không chạm đến đáy mắt:

"Đại nhân yên tâm, Thẩm Dao Sơ ta một khi đã chọn đường, có ch ết cũng không quay đầu."

Ta quay người bước ra khỏi Đại Lý Tự, chiếc bóng cô độc kéo dài dưới ánh hoàng hôn đổ nát của Kinh thành.

Trong lòng ta nhẹ bẫng.

Lục Hành Chu tưởng y dùng chiếc tráp cũ để thao túng ta, ép ta phải chủ động dâng ra cuốn sổ sách mật của cha.

Nhưng y không biết, việc Vương công t.ử ép hôn, việc ta giả vờ đường cùng, thậm chí cả việc ta tìm đến Đại Lý Tự mượn uy của y ngày hôm nay... đều nằm trong tính toán của ta.

Y muốn mượn ta làm con d.a.o lật đổ phủ Thừa tướng.

Còn ta, chính là muốn mượn quyền lực tối cao của y để làm chiếc ô che chở, đường đường chính chính kéo kẻ thù năm xưa xuống địa ngục.

07.

Chiếc xe ngựa của Đại Lý Tự dừng lại ở cửa hông.

Ta vén rèm, nhìn vào bên trong.

Nha môn sâu hun hút, tường cao vách đứng, mang một màu xám xịt áp lực.

Để tránh tai mắt của phủ Thừa tướng, Lục Hành Chu danh chính ngôn thuận dùng danh nghĩa "Nhân chứng quan trọng cần bảo vệ" để đưa ta dọn vào đây.

Nơi ta ở là Tây Viện.

Một khoảng sân nhỏ biệt lập, yên tĩnh, nhưng xung quanh đầy rẫy bổ khoái canh gác.

Nói là bảo vệ.

Thực chất là giam lỏng.

Ta nhìn căn phòng sạch sẽ, đơn sơ, trên bàn đã đặt sẵn một chồng hồ sơ cao ngất ngưỡng.

"Thẩm phu t.ử, thế nào? Có vừa ý không?"

Giọng nói trầm thấp của Lục Hành Chu vang lên từ phía sau.

Ta quay lại.

Y đã thay một bộ thường phục màu xanh thẫm, tóc b.úi cao bằng ngọc quan, dáng vẻ bớt đi vài phần sát khí, thêm vài phần quý khí của một vị Trạng nguyên lang năm nào.

Ta mỉm cười, đi đến bên bàn, lật xem một tờ giấy ngả vàng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.